Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2589: CHƯƠNG 2523: HỒNG CỐT NIẾT BÀN

"Cậu chắc chắn chứ?"

Triệu Mãn Duyên tỏ ra hoài nghi trước những lời Tương Thiếu Nhứ nói.

Tạm thời không nói tới việc bộ hài cốt này đã ẩn mình dưới đại dương hơn ngàn năm, hay liệu truyền thuyết về Trùng Minh Điểu có linh nghiệm hay không, chỉ riêng việc có một lớp nước biển màu đen bao bọc lấy Hải Vương Khô Lâu đã đủ khiến hỏa diễm không cách nào chạm tới xương sống lưng của nó.

Xương sống lưng của nó vẫn còn nguyên vẹn. Trước đó, dù bị nhiều Siêu Giai Pháp Sư oanh tạc đến thế mà nó vẫn sừng sững không ngã, đủ thấy khả năng phòng ngự của nó vượt xa những quân chủ tầm thường.

"Các cậu nghĩ cách để nó lộ phần lưng ra, tớ sẽ phá lớp hắc thủy rồi rót dung nham vào." Mạc Phàm tỏ ra tin tưởng Tương Thiếu Nhứ.

"Để em cầm chân nó," Mục Ninh Tuyết nói.

Mục Ninh Tuyết lùi về phía sau, đứng trên ngọn gió biển tung bay, thân thể mềm mại như lông vũ, trắng nõn mà linh động.

Nàng triệu hồi Băng Tinh Sát Cung, phía trên tỏa ra hào quang gần như chiếu sáng cả bầu trời tối tăm.

Mái tóc ngân tuyết tung bay trong gió, khẽ lướt qua khuôn mặt, vương trên chiếc cổ trắng ngần, hoặc uốn lượn thành những đường cong quyến rũ mê người.

Thiên Băng Địa Tinh!

Mũi tên gào thét bay đi, cuốn theo vô số bụi băng trong không trung và trên mặt biển, lao thẳng tắp về phía Hải Vương Khô Lâu.

Két… két… két…

Nước biển đông lại, đá cũng đông theo, gió biển ẩm ướt ngưng tụ thành từng sợi bông trắng.

Hải Vương Khô Lâu phản ứng cực nhanh, đang định nhảy vọt lên cao để tránh khỏi khu vực đóng băng cực tốc này thì Trương Tiểu Hầu đã đúng lúc dùng Phong Thừng bện thành Phong Lưới, ghìm chân Hải Vương Khô Lâu lại.

Phong Lưới không ngăn được man lực kinh người của Hải Vương Khô Lâu, nhưng chỉ cần cản trở nó một chút, nửa thân dưới của nó đã bị Băng Tinh Sát Cung của Mục Ninh Tuyết đóng băng hoàn toàn.

Sở hữu ma cụ đặc biệt như Băng Tinh Sát Cung, ma pháp Băng hệ mà Mục Ninh Tuyết thi triển gần như đạt đến đỉnh phong. Tuy nhiên, có thể thấy rõ mũi tên này đã tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực của nàng.

Nửa thân dưới của Hải Vương Khô Lâu bị đóng băng cứng ngắc, không phải loại băng tuyết tầm thường bao phủ mà là những khối tinh thể rắn chắc như thép, dù cho dùng ma pháp hủy diệt mạnh mẽ cũng khó lòng tạo ra vết nứt trên bề mặt.

Mạc Phàm thấy Mục Ninh Tuyết đã thành công khống chế Hải Vương Khô Lâu, lập tức dùng Độn Ảnh lẻn ra sau lưng nó.

Ầm!

Tính cảnh giác của Hải Vương Khô Lâu rất mạnh, đặc biệt là khi Mạc Phàm tiếp cận sau lưng, nó lập tức vặn vẹo thân thể.

Một cánh tay của nó đột nhiên vung lên trời, Mạc Phàm lập tức cảm nhận được một luồng sóng khí vô cùng to lớn ập đến, mạnh đến nỗi ép hắn phải hiện nguyên hình.

Sóng khí tựa như một bức bình phong, tầng tầng lớp lớp che chắn cho Hải Vương Khô Lâu, khiến Mạc Phàm không tài nào tiếp cận. Đừng nói là đến gần Hài Cốt Đồ Đằng, ngay cả việc chạm vào người nó cũng là chuyện khó.

"Anh Phàm, để em thu hút sự chú ý của nó!" Trương Tiểu Hầu nói.

"Em thu hút cũng vô dụng thôi..."

Mạc Phàm vừa dứt lời thì thấy Trương Tiểu Hầu đã hóa thân thành một con quay gió, đột nhiên chui vào lỗ thủng trên lồng ngực của Hải Vương Khô Lâu.

Thân thể Hải Vương Khô Lâu khổng lồ như núi, mà vết thương cũ lại giống như một cái hang động. Trương Tiểu Hầu đúng là tài cao gan lớn, xông vào lồng ngực của Hải Vương Khô Lâu như một con Phệ Trùng.

Quả nhiên, Hải Vương Khô Lâu rất sợ có sinh vật lạ tiến vào cơ thể mình.

Sau lưng có hài cốt quan trọng, mà trước ngực cũng có nội tạng kết tinh.

Khí hủy diệt của nó bắt đầu biến đổi, từ trong cơ thể tuôn ra ngoài, muốn đánh bay con sâu nhỏ Trương Tiểu Hầu này ra.

Trương Tiểu Hầu thật sự gan dạ, không những không thuận thế rời đi mà còn đột nhiên chui vào giữa những thanh xương sườn của Hải Vương Khô Lâu, dùng chính xương ngực của nó làm nơi tránh bão.

Ầm!

Hải Vương Khô Lâu cũng bắt đầu hoảng loạn, một pháp sư nhân loại nhỏ bé lại chạy vào trong lồng ngực nó. Nếu đó là một pháp sư Lôi hệ có sức công phá kinh người như Mạc Phàm thì chẳng khác nào tự chôn một quả bom trong ngực.

Nó bằng mọi giá không thể để Trương Tiểu Hầu chui vào, liền huy động toàn bộ gió hủy diệt phóng ra ngoài, dù có gây tổn thương cho xương cốt của chính mình cũng không tiếc.

Hành động này của Trương Tiểu Hầu quả nhiên có hiệu quả. Mạc Phàm đã nhìn thấy Hài Cốt Đồ Đằng.

"Tiểu Viêm Cơ!"

Mạc Phàm hét lớn một tiếng.

Tiểu Viêm Cơ chờ lệnh đã lâu, lập tức hiện thân, rực sáng trên đỉnh đầu Mạc Phàm như một vầng thái dương.

Mạc Phàm khoác lên mình chiếc áo choàng rực lửa, toàn thân bốc cháy đỏ rực.

Từ mạch máu, gân cốt, cho tới cơ bắp, toàn thân Mạc Phàm đều do dung nham tạo thành, giống như con trai của thái dương, tỏa ra uy nghiêm nóng bỏng vô tận.

Mạc Phàm hóa thành Hỏa Diệm Vương trong chớp mắt, Hài Cốt Đồ Đằng trên thân Hải Vương Khô Lâu cũng phát ra hồng quang, dường như cũng trở nên nóng bỏng.

Thân thể Hải Vương Khô Lâu được tạo thành từ nước biển, có ma khí phụ thể, lấy gió hủy diệt làm hình thái, dù là bộ xương cũng tràn ngập tử khí vong linh.

Thế nhưng, khúc xương trên lưng nó lúc này lại như một khối thép đỏ rực vừa được lấy ra từ lò luyện.

Điều này càng chứng minh lời nói của Tương Thiếu Nhứ là đúng.

Mạc Phàm không do dự, cũng lao vào như Trương Tiểu Hầu, trực tiếp xông vào ma thân của Hải Vương Khô Lâu.

Bình thường, thiên hỏa không thể làm tan chảy lớp da thịt bằng hắc thủy của Hải Vương Khô Lâu, nhưng Mạc Phàm trực tiếp hóa thành thái dương, mạnh mẽ hòa tan nó. Hải Vương Khô Lâu đang trong trạng thái cực kỳ suy yếu, chưa chắc đã đỡ nổi.

Hải Vương Khô Lâu cảm nhận được sau lưng nóng rực, nó vung cánh tay về phía sau, muốn bóp chết Mạc Phàm.

Lúc này, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch quả quyết ra tay, ngăn cản cánh tay ma quỷ của Hải Vương Khô Lâu, tạo thêm thời gian cho Mạc Phàm.

Lớp hắc thủy dày đặc trên xương sống đã tan ra, Mạc Phàm cũng cảm giác mình sắp bị thiên hỏa thiêu rụi, trước đây hắn rất ít khi dùng đến nhiệt độ cao như vậy.

Dung Nham Quyền Hà!

Mạc Phàm tung một đấm vào Hài Cốt Đồ Đằng.

Lớp cơ bắp bằng hắc thủy sền sệt đã cản lại cú đấm.

Ầm!

Mạc Phàm không nản lòng, lại tung Dung Nham Quyền Hà vào cùng vị trí đó, bộc phát uy lực lớn nhất.

Ầm!

Cú đấm thứ ba.

Ầm!

Cú đấm thứ tư, dung nham đã bắn tung tóe ra xung quanh, chạm vào không khí liền bùng cháy thành những dây hỏa đằng.

Bốn cú đấm vẫn chưa xuyên thủng, Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, lại tiếp tục oanh kích.

Có thể thấy Hài Cốt Đồ Đằng càng lúc càng nóng lên. Vốn dĩ nó chỉ là một khối cốt thiết lạnh lẽo, không có sự sống, thậm chí còn mang theo vài phần tà tính.

Nhưng khi nhiệt độ tăng cao, khối hài cốt màu đỏ dường như cũng bắt đầu tỏa nhiệt, tự nó thiêu đốt chính mình.

Ma thân khổng lồ của Hải Vương Khô Lâu được tạo thành từ hàng ngàn khúc xương, nhưng chỉ duy nhất khúc xương này mang ấn ký đồ đằng, rực đỏ nóng bỏng. Nó dường như muốn thoát khỏi cái chết, sự lạnh lẽo, thoát khỏi thân thể tà ác này để tự mình niết bàn, tự mình bay lên trời cao.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!