“Vậy làm thế nào mới dùng năng lượng đồ đằng một cách tốt nhất?” Ánh mắt Mạc Phàm sáng lên.
“Tạm thời thì không biết, phải tìm thêm nhiều đồ đằng hơn, từ đó tìm hiểu những đặc tính tương đồng giữa chúng.” Linh Linh nói.
Mạc Phàm vươn tay véo má Linh Linh, bực bội nói: “Không biết thì em bày đặt nói làm gì.”
Linh Linh gạt phắt cái tay thối của Mạc Phàm đi, cũng tức tối đáp: “Có suy đoán thì mới có thực tiễn, hơn nữa suy đoán này có khả năng rất lớn.”
“Vậy bọn em đã thông qua dấu ấn hoàn chỉnh của Trùng Minh Thần Điểu để tìm ra đồ đằng kế tiếp chưa?” Mạc Phàm hỏi.
“Chưa, nhưng công nghệ quét hình ảnh đời mới bây giờ đúng là thuận tiện hơn nhiều. Cách đây không lâu em có lên mạng tìm kiếm những họa tiết tương tự, kết quả phát hiện ra cái này…” Linh Linh mở điện thoại ra, đưa cho Mạc Phàm xem một tấm ảnh.
Trong ảnh là một ngọn hải đăng đã bị phá hủy, một nửa đổ sập xuống biển, nửa còn lại vẫn đứng vững.
Trên thân tháp hải đăng có một vết cào vô cùng rõ ràng, lớn như chiếc bàn tròn trong phòng yến tiệc. Rõ ràng, ngọn hải đăng này đã bị một sinh vật mạnh mẽ hung hãn nào đó dùng móng vuốt đập nát.
“Cái móng vuốt rất lớn này, rồi sao nữa?” Mạc Phàm hỏi.
“Em thu thập được một đồ đằng thần bí, dấu ấn của nó cũng tương tự như vết cào này, đặc biệt là ở chỗ này…” Linh Linh phóng to ảnh lên, rồi tỉ mỉ giảng giải cho Mạc Phàm.
Nếu không có Linh Linh giải thích, Mạc Phàm còn tưởng vết cào này chẳng có gì to tát.
“Xác định là đồ đằng?” Mạc Phàm hỏi.
“Ừm, chỉ là không biết tại sao đồ đằng này lại cấu kết với hải yêu, đang tác oai tác quái ở Châu Hải.” Linh Linh nói.
“Vậy chúng ta đến đó thôi, cứ khảo sát thực địa là rõ nhất.” Mạc Phàm nói.
“Em cũng có ý này.”
…
…
Mạc Phàm không muốn lãng phí thời gian, bèn đi thẳng đến Quảng Châu, dự định nghỉ ngơi một lát rồi sẽ trực tiếp tới thành phố Châu Hải.
Có một con Lôi Giao đang làm loạn ở thành phố Châu Hải, ngay cả Thâm Quyến cũng bị ảnh hưởng, hệ thống điện lực thường xuyên gặp sự cố.
Ở thời đại này, nếu điện lực bị nhiễu loạn thì thành thị chẳng khác nào bị tê liệt, rất nhiều thiết bị sẽ mất tác dụng. Hơn nữa, con Lôi Giao này không chỉ gây mất điện mà còn làm cho nhiều thiết bị quân dụng không thể hoạt động, khiến mọi người không cách nào dự đoán được vị trí và số lượng hải yêu.
Vừa nghe tin Mạc Phàm đến Quảng Châu, Phùng Châu Long lập tức gọi điện cháy máy cho hắn.
Mạc Phàm viện cớ mình đang có nhiệm vụ quan trọng, không có thời gian làm chuột bạch cho Phùng Châu Long. Ai ngờ Phùng Châu Long lại tự mình đến đón, khiến Mạc Phàm không thể không tới tháp Quảng Châu một chuyến.
Khi tới tháp Quảng Châu, Mạc Phàm tự nhiên có một linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Phùng Châu Long đưa hắn đến phòng thí nghiệm của lão, một đám người mặc áo blouse trắng, còn có cả nhân viên mang mặt nạ phòng độc, làm Mạc Phàm có chút sợ hãi.
“Đến đây, giới thiệu với cậu, đây là nữ học trò tâm đắc mà tôi vừa nhận gần đây, haha.” Phùng Châu Long rất ân cần nói.
Khi Phùng Châu Long nói chuyện với Mạc Phàm, ánh mắt của lão không phải là niềm vui khi người gặp người, mà là ánh mắt của nhà phát minh nhìn kiệt tác của mình. Đây chính là lý do Mạc Phàm không muốn đến nơi này.
Mạc Phàm ngáp một cái, tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Thế nhưng, khi hắn thấy cô gái có mái tóc tím xoăn màu hoa oải hương cởi khẩu trang ra, cái ngáp cũng phải đứng hình, vẻ thiếu kiên nhẫn đã biến thành kinh ngạc.
“Saga?” Mạc Phàm nhìn cô gái thanh tú, mê người như tinh linh, hồi lâu mới thoát khỏi sức mê hoặc đặc biệt ấy.
“Chào thầy, đã lâu không gặp.” Saga nói tiếng Trung lưu loát, ngay cả lễ nghi cũng mang theo vài phần cổ điển của Trung Quốc.
Nếu không phải đôi mắt khác với người châu Á, Saga trong bộ trang phục này quả thực mang khí chất phương Đông tựa như đóa u lan.
“Sao em lại chạy tới nơi này?” Mạc Phàm hỏi.
“Các anh của em lo rằng em sẽ bị liên lụy vì tội phản quốc, nên bảo em rời khỏi dãy Andes. Mà Thánh Học Phủ Ojos có hơi nhàm chán, lại chẳng có nơi nào để đi, nên em đến đây xin một chân, không ngờ thầy Phùng lại thu nhận em.” Saga cười nhạt.
Mạc Phàm cạn lời.
Đã bị gán cho tội phản quốc, sao lại có vẻ thản nhiên như đi du học vậy?
Thôi bỏ đi, quả nhiên khó mà hiểu được Saga.
“Hóa ra hai người quen nhau, vậy thì tốt rồi.” Phùng Châu Long nói.
“Là tôi giới thiệu Saga tới đây, vốn chỉ thuận miệng nói thôi, không ngờ em ấy đến thật.” Mạc Phàm đưa tay ra xoa đầu Saga.
Saga không né tránh, dáng vẻ rất ngoan ngoãn, chỉ là trong đôi mắt bình tĩnh lại lộ ra vẻ cơ trí, có thể cảm nhận được Saga không phải là một học sinh bình thường.
“Hóa ra là vậy, vậy thì càng phải cảm tạ cậu. Mạc Phàm, cậu có biết không, trời cao đã ban tặng tôi hai thứ vô cùng quý giá, một là cô học trò Saga vừa trí tuệ vừa dũng cảm, hai là thời đại hải yêu giáng lâm.” Phùng Châu Long kích động nói.
Mạc Phàm hỏi chấm đầy đầu.
“Khụ khụ, cái đầu tiên tôi có thể hiểu, dù sao thì Saga cũng là một thiên tài, hiểu biết của em ấy còn vượt qua một số kẻ được gọi là giáo sư ở Thánh Học Phủ Ojos. Nhưng cái sau thì tôi không hiểu.” Mạc Phàm nói.
“Là tài nguyên! Trong những năm tháng dài đằng đẵng của quá khứ, chúng ta chỉ ở trên lục địa, tìm mọi cách để khai thác tài nguyên trên đất liền, cuối cùng mới đạt được nền văn minh ma pháp như hiện tại. Mặc dù đây là một hồi đại họa, nhưng nó lại mở ra một cánh cửa mới cho lĩnh vực ma pháp của chúng ta. Bởi vì tài nguyên từ đại dương vô cùng khan hiếm, khiến chúng ta trong quá khứ không cách nào thử nghiệm, nhưng bây giờ thì có thể.” Phùng Châu Long nói.
Mạc Phàm gật đầu, sau đó thản nhiên nói: “Được, được, những thứ này là tâm huyết của ông, nhưng tôi là một người chiến đấu, thứ tôi quan tâm là làm sao để tăng sức chiến đấu. Tôi còn có việc khác, đi trước đây. Bạn học Saga, cố gắng học tập từ thầy Phùng Châu Long nhé.”
“Này, này, cậu có thể nghe tôi nói hết không?” Phùng Châu Long tức giận, vẻ mặt đầy uất ức không nói nên lời.
“Tôi thật sự rất bận, nếu không có gì bất ngờ thì tôi muốn đi làm thịt nó.” Mạc Phàm rất hào sảng nói.
“Nhưng cậu là đối thủ của nó sao?”
“Thử một lần thì biết.” Mạc Phàm vừa đi vừa nói.
“Tôi có cách tăng thực lực của cậu lên gấp đôi!” Phùng Châu Long hét về phía Mạc Phàm.
Mạc Phàm lập tức dừng bước, nhưng không quay người lại.
“Đạo sư Mạc Phàm, trải qua nỗ lực của chúng em, dung hợp ma pháp đã không còn là lý luận đơn thuần nữa, nhưng lại thiếu một người để thử nghiệm.” Saga nói với Mạc Phàm.
“Cái gì?” Mạc Phàm xoay người lại.
“Chúng tôi đã hoàn thành nghiên cứu dung hợp ma pháp, cậu không muốn trở thành người đầu tiên sử dụng ma pháp dung hợp sao?” Phùng Châu Long nở nụ cười, nụ cười kia quả thực còn quỷ dị trêu người hơn cả yêu tinh trong động bàn tơ.