Asha Corea là một nữ trùm trong giới tình báo, việc cô ta biết về thảm kịch ở Dubai cũng không khiến Mạc Phàm thấy lạ chút nào.
Trong khi đó, Tổ Hoàn Nghiêu dù sao cũng là đại diện cho quốc gia và Hội Ma Pháp, không thể nào moi được thông tin thật sự từ ông ta, nhiều lắm cũng chỉ dẫn đường cho mình mà thôi.
Xem ra, chân tướng vẫn phải tự mình tìm lấy.
Nhưng Asha Corea thì khác, thông tin từ cô ta thường là sự thật trần trụi nhất.
Hiện tại, thứ Mạc Phàm cần chính là điều này.
Asha Corea xuất hiện rất đúng lúc.
"Đi với tôi đến một nơi. Bọn họ có lẽ biết chuyện cậu muốn tìm hiểu, nếu như cậu tin tôi," Asha Corea nói với Mạc Phàm.
Nói xong, Asha Corea đã đi trước, không cần đợi Mạc Phàm, dường như đã biết chắc hắn sẽ đi theo.
Mạc Phàm để Phong La Á Long tự do hoạt động ngoài khu vực thành thị, rồi đi theo Asha Corea.
Cả hai đều là pháp sư Ám Ảnh hệ, tu vi đều đã đạt tới cấp bậc rất cao. Lướt đi trong màn đêm đen kịt ở ngoại ô Dubai, Mạc Phàm và Asha Corea tựa như những yêu tinh đêm đang nô đùa, nhẹ nhàng mà nhanh vun vút, múa lượn trong cơn gió chiều lạnh lẽo.
Đó là một khu lều vải màu vàng kim, mấy con lạc tượng, loài vật trông như voi lai lạc đà, đang nằm rạp xung quanh. Một đám người đang quây quần bên đống lửa trại, vui vẻ uống rượu, buông lời dâm tục.
Mạc Phàm đếm được khoảng bảy người.
"Thấy không, bên hông bọn chúng có đeo những món trang sức khác nhau, tôi nghĩ cậu không thể không biết được nhỉ?" Asha Corea nói.
Mạc Phàm đã thấy, thân hình hắn tựa âm linh, lặng yên không một tiếng động tiếp cận phía sau gã đàn ông râu quai nón đội khăn trùm đầu trong số bảy người kia.
Ngón cái hơi cong lại, các ngón tay khép thành một lưỡi dao găm cực ngắn, bên trên còn lượn lờ hắc ám ma khí, kề sát vào cổ gã đàn ông râu quai nón.
Sáu người còn lại đột nhiên đứng bật dậy, mặt mày kinh ngạc nhìn Mạc Phàm, kẻ vừa xuất hiện như một thích khách quỷ ảnh sau lưng gã đàn ông râu quai nón.
Mạc Phàm liếc nhìn sáu người kia, cùng lúc đó, sáu luồng ma khí hắc ám từ người hắn tách ra, hóa thành sáu cái bóng vô diện mang hình dáng của Mạc Phàm.
Sáu cái bóng duy trì động tác y hệt Mạc Phàm, dùng ngón tay sắc bén chĩa vào cổ họng bọn chúng.
"Hội trưởng công đoàn của chúng mày ở đâu?" Mạc Phàm hỏi.
"Không cần hỏi bọn chúng đâu, tôi biết," Asha Corea bước tới.
Vừa dứt lời, đầu của cả bảy tên đồng loạt bị cắt đứt, máu tươi phun thẳng vào đống lửa trại ở trung tâm, khiến ngọn lửa bập bùng lại càng thêm diễm lệ.
Bảy người cùng lúc ngã gục xuống đất, ngay cả cơ hội né tránh cũng không có, trên mặt mỗi người còn nguyên vẻ kinh hoàng tột độ.
Với tư cách là Thất Hùng của Công đoàn Ngạt Lang, mỗi người đều là đầu sỏ hắc đạo bá chiếm một phương, vậy mà lại bị giết chết đồng loạt như vậy.
"Cậu... thẳng tay thật, không sợ đánh rắn động cỏ sao?" Asha Corea dường như nhìn thấu được lệ khí trong lòng Mạc Phàm, nói gì thì nói, trên mặt vẫn giữ nụ cười như có như không.
Asha Corea thấy có thêm người chết vẫn có thể vui vẻ nói chuyện bên cạnh thi thể, huống chi đám người của Công đoàn Ngạt Lang vốn là một lũ súc sinh, không chỉ ở châu Mỹ ức hiếp đàn ông trêu ghẹo đàn bà, mà còn giết người phóng hỏa.
"Lần này là do người của Công đoàn Ngạt Lang làm?" Mạc Phàm hỏi.
"Đương nhiên là không phải. Mọi hành vi cực đoan đều có nguyên do, hoặc vì lợi ích, hoặc để báo thù. Công đoàn Ngạt Lang thì có lợi ích hay thù hận gì với đám học giả chứ? Nhưng bọn chúng đúng là ứng cử viên hoàn hảo nhất cho việc làm thay những chuyện bẩn thỉu cho người khác," Asha Corea nói.
Mạc Phàm gật đầu.
Vì vậy, cứ tìm hung khí trước, thông qua hung khí sẽ dễ dàng tìm ra hung thủ hơn.
Nếu Asha Corea đã biết hội trưởng Công đoàn Ngạt Lang ở đâu, mọi chuyện lại đơn giản hơn nhiều.
Tiếp tục đi sâu vào vùng sa địa, Mạc Phàm thấy không ít người ở trong các lều vải màu vàng kim.
Không ngoài dự đoán, tất cả đều là thành viên Công đoàn Ngạt Lang, trên người ai cũng đeo món trang sức biểu tượng của công đoàn.
Hiển nhiên sự việc này xảy ra rất đột ngột, kể cả kẻ chủ mưu đứng sau cũng không chuẩn bị đầy đủ. Bây giờ hắn muốn lợi dụng Công đoàn Ngạt Lang để xáo trộn và dọn dẹp hiện trường, nhưng cũng chính vì thế mà không ngừng để lại manh mối.
Ý của Asha Corea là, cứ tìm Công đoàn Ngạt Lang thì nhất định sẽ có được thông tin mà Mạc Phàm muốn.
Mạc Phàm không hề nương tay, hễ thấy thành viên Công đoàn Ngạt Lang là giết.
Hiện tại Mạc Phàm đang mang một thân lệ khí nặng nề, đang lo không có chỗ trút giận, đám người của Công đoàn Ngạt Lang này đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết.
Rất nhanh, Mạc Phàm phát hiện một đoàn lạc tượng trong một tòa thành cũ, đang chở các loại vật tư, rượu ngon, nước uống, mỹ thực, hoa quả, thảm lót và cả mỹ nữ.
Xem ra, thành viên của Công đoàn Ngạt Lang định tiến vào sa mạc một thời gian.
"Trạm dịch trong thành cổ này là của Công đoàn Ngạt Lang. Trước đây bọn chúng thường làm mấy hoạt động trộm cướp, giấu vật tư và vợ con của lữ khách ở đây để đòi tiền chuộc. Bọn chúng có ô dù, nên cơ quan công chính không có cơ hội diệt trừ," Asha Corea nói.
"Vậy giết sạch cũng không có vấn đề gì chứ, không có người vô tội?" Mạc Phàm hỏi.
"Người của Công đoàn Ngạt Lang đều phải đeo trang sức, đó là niềm kiêu hãnh của chúng, cũng là biểu tượng để người khác phải khiếp sợ. Cậu cứ yên tâm xử quyết. À mà, một thánh nữ như tôi không thích việc chém chém giết giết cho lắm, nên tôi ở bên cạnh chờ cậu nhé," Asha Corea nháy mắt một cái với Mạc Phàm.
Hôm nay Mạc Phàm mang sát khí thật nặng.
Hắn cũng không có tâm trạng chơi trò mập mờ với Asha Corea. Thấy Mạc Phàm như một tảng băng không chút phản ứng, Asha Corea bĩu môi tỏ vẻ nhàm chán, tiện tay cầm một quả lê lên rồi chậm rãi gọt vỏ.
Ty Dạ Giáng Lâm.
Hắc Ám Hải Dương.
Vật chất hắc ám của Mạc Phàm hóa thành sóng biển cuồn cuộn, trong nháy mắt nuốt chửng toàn bộ trạm dịch trong thành cổ.
Trong phút chốc, trạm dịch thành cổ như bị một con ma đầu sa mạc kéo vào vực sâu đen kịt, tất cả người sống bên trong đều phải chơi với con ma đầu này một trò chơi mang tên "Sống Sót Vài Giây".
Không một tiếng kêu thảm thiết, toàn bộ trạm dịch bị bao phủ trong một luồng khí thể màu đen đặc quánh. Nhìn từ xa, nó càng giống như một trạm dịch bị ngâm trong chất lỏng màu đen, tĩnh mịch đến độ khiến người ta lạnh gáy.
Asha Corea vắt chéo đôi chân dài miên man, dáng vẻ có vài phần lười biếng.
Gọt lê xong, vừa vặn Mạc Phàm bước ra từ trong màn bóng tối. Đôi mắt đẹp của Asha Corea ánh lên vẻ dịu dàng, đưa quả lê đã gọt sạch vỏ cho Mạc Phàm, nói: "Nếm thử đi, lê do tôi gọt, ngọt lắm đấy."
Mạc Phàm nhận lấy, cắn một miếng.
Đúng là rất ngọt.
"Chết hết rồi à?" Asha Corea hỏi.
"Chừa lại một tên. Việc thẩm vấn giao cho cô đấy," Mạc Phàm nói.
"Sao lại để một thánh nữ như tôi làm chuyện tàn nhẫn như vậy chứ?" Asha Corea nói.
"Tên kia xương khá cứng." Mạc Phàm ngồi xuống ghế ăn lê, giờ đến lượt hắn ngồi xem.
"Tôi lại thích nhất là loại xương cứng này rồi." Asha Corea lập tức đứng dậy.
Mạc Phàm nhìn Asha Corea, bất đắc dĩ lắc đầu.
Đúng là phụ nữ.
Miệng thì nói không muốn, nhưng ánh mắt lấp lánh đã thành thật bán đứng cô ta rồi.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽