Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 262: CHƯƠNG 260: THÚ TRIỆU HOÁN CẤP CHIẾN TƯỚNG

“Chết tiệt! Năng lực hành động của ta cũng bị chậm lại.”

Trầm Minh Tiếu liền mắng.

Hệ chủ tu của Trầm Minh Tiếu là Phong Hệ. Khi hắn thi triển Tinh Quỹ, đáng lẽ hắn có thể di chuyển nhanh như chớp, chỉ để lại một tàn ảnh trong không gian gió do mình tạo ra. Nhưng lớp băng sương phủ đầy dưới chân khiến cho năng lực di chuyển tốc độ cao của hắn bị giảm mạnh. Lớp băng sương dính nhớp kia khiến mỗi bước chân của hắn đều bị níu lại, không khác gì đạp phải một lớp tuyết dày.

Tốc độ khi hắn sử dụng Phong Quỹ – Phiêu Ảnh còn không bằng Phong Quỹ – Thiểm Bộ cấp hai. Nếu phe đối phương có một pháp sư Phong Hệ không bị ảnh hưởng bởi lĩnh vực này, thì với tốc độ chậm như rùa này, chẳng phải hắn sẽ thành bia sống cho người ta đánh hay sao!

“Lôi Ấn – Nộ Kích!”

Khi mọi người bên Học viện Minh Châu còn đang mắc kẹt trong lĩnh vực Băng Hệ, thì người của Học viện Đế Đô đã phát động công kích.

Đây là một kỹ năng Lôi Hệ sơ cấp. Những ấn ký Lôi Điện màu tím loằng ngoằng bay lượn tùy ý trên mặt băng. Nhất thời, dưới chân tất cả thành viên của Học viện Minh Châu liền xuất hiện một dải hồ quang điện dài và hẹp, đang phát ra từng tiếng “xẹt xẹt” va chạm vào nhau.

Bản thân Băng Mạn đã có hiệu quả đóng băng, làm chậm cực kỳ mạnh mẽ. Giờ lại thêm Lôi Ấn gây tê liệt, có lẽ bốn người bên Học viện Minh Châu muốn di chuyển lại càng thêm khó khăn.

“Đừng hoảng, để tôi khống chế bọn họ!”

Mạc Phàm thấy mọi người định trốn tránh liền lên tiếng.

Lúc này Tống Hà, Mục Nô Kiều, Trầm Minh Tiếu mới nhớ ra Mạc Phàm cũng là một Lôi Hệ Pháp Sư. Mấy cái Lôi Ấn này chưa chắc đã làm gì được hắn.

Mạc Phàm tiến lên phía trước, đứng chắn cho mọi người. Những ấn ký Lôi Điện men theo mặt đất nhanh chóng lao tới.

Hồ quang điện màu tím xông thẳng vào người hắn. Sau đó, những tia điện này như có chất dẫn, kéo theo toàn bộ các Lôi Ấn khác nhảy hết lên người Mạc Phàm.

Hồ quang Lôi Điện tựa như những con mãng xà, sau khi bám lên người Mạc Phàm thì như tìm thấy mồi ngon, chúng điên cuồng lan ra khắp cơ thể hắn. Rất nhanh, cả người Mạc Phàm đã bị hồ quang điện bao phủ hoàn toàn.

Mạc Phàm vừa bị Lôi Điện tấn công, vừa chịu hiệu quả tê liệt. Nhưng đối với hắn mà nói, một chút cảm giác tê dại cũng không có.

Bàn tay hắn giơ ra, sau đó mạnh mẽ nắm chặt lại. Khí tức Lôi Hệ Tinh Vân cấp hai cứ thế bùng nổ, nhanh chóng trấn áp những ấn ký Lôi Điện đang vọng tưởng làm tổn thương cơ thể hắn.

“Cút ngay cho ta!”

“Lôi Ấn!!”

Mạc Phàm hấp thu toàn bộ ấn ký Lôi Điện của đối phương, biến chúng thành sức mạnh của mình. Nhất thời, những ấn ký Lôi Điện vừa xuất hiện càng thêm dày đặc.

Khi Mạc Phàm hét lên một tiếng, số Lôi Ấn tăng gấp đôi men theo mặt đất đánh thẳng về phía bốn người của Học viện Đế Đô.

“Tiểu tử này, lá gan cũng to thật!” Minh Thông, người nắm giữ Lôi Hệ, hừ lạnh một tiếng.

“Thánh Thuẫn – Phù Hộ!”

Minh Thông như bị tát một cái vào mặt. Dù đau điếng, hắn vẫn phải nhẫn nhịn thi triển ma pháp Quang Hệ trung cấp. Nếu không, để những ấn ký Lôi Điện này đánh trúng, đội hình của bọn họ sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

Hấp thu Lôi Điện của người khác không phải chuyện dễ dàng. Người hấp thu phải có sự tự tin tuyệt đối vào năng lực Lôi Hệ của bản thân. Ngoài việc tu vi phải cao hơn đối thủ, người đó còn phải nắm chắc thời cơ, hoàn thành Tinh Quỹ ma pháp đúng vào lúc ấn ký Lôi Điện của đối thủ phát huy công hiệu.

Nếu không, Lôi Điện không được phóng thích ra sẽ tạo thành một cú giật cực mạnh ngay trên cơ thể, tự gây thương tích nghiêm trọng cho chính mình!

Mạc Phàm đã trực tiếp hấp thu Lôi Ấn của đối thủ, biến nó thành một đòn tấn công ngang ngửa ma pháp trung cấp. Nếu trong quá trình đó xảy ra một chút sai sót, người phải gánh chịu kỹ năng Lôi Ấn này chính là hắn!

“Làm khá lắm!” Tống Hà lên tiếng khen ngợi.

Ánh mắt Mục Nô Kiều cũng sáng lên. Gã đại ma đầu của Học viện Minh Châu này quả thật tài cao gan lớn. Hắn dám hấp thu Lôi Điện của đối thủ, tạo thành một đòn tấn công mạnh gấp đôi rồi ném trả lại, khiến đối phương phải dùng đến một kỹ năng trung cấp để phòng ngự.

Ma năng của ai cũng có hạn, ma pháp trung cấp không thể sử dụng vô tội vạ. Mỗi một lần thi triển đều tiêu hao một lượng lớn ma năng. Vì vậy, việc dùng một kỹ năng sơ cấp để ép đối thủ phải dùng một kỹ năng phòng ngự trung cấp, thế này không phải là lời to rồi sao.

“Chút mánh khóe cỏn con mà ngươi cũng bị lừa. Về nhà mà tự kiểm điểm đi. Để ta đối phó bọn họ.”

Lục Chính Hà ở trước mặt người khác không hề rụt rè như khi đối diện Mục Ninh Tuyết, hắn tỏ ra vô cùng cao ngạo.

Từ khi trận đấu bắt đầu, hắn đã đứng ở phía sau cùng đội hình. Không phải hắn sợ đối thủ, mà là để thi triển ma pháp khế ước thú của mình. Một khi hắn gọi ra được Thú Triệu Hoán, đối phương chẳng phải sẽ bị hắn đánh cho tơi tả hay sao.

Vẽ Tinh Đồ của Triệu Hoán Hệ rất tốn sức. So với các hệ ma pháp trung cấp khác, tốc độ thi triển của Triệu Hoán Hệ phải chậm hơn đến hai, ba lần.

Để có thể tiếu ngạo toàn trường, Lục Chính Hà không muốn gặp phải bất cứ trở ngại nào khi đang triệu hoán.

Khi Tinh Đồ đã hoàn thành được ba phần tư, Lục Chính Hà không khỏi nở một nụ cười. Học viện Minh Châu chỉ là một đám ngu xuẩn, lại để cho một Triệu Hoán Hệ Pháp Sư ung dung hoàn thành khế ước thú của mình. Ha ha ha, một khi xong việc, ta sẽ cho đám ngu xuẩn này biết thế nào là hậu quả thảm khốc.

“Ngươi nghĩ rằng mình có thể bình yên vô sự triệu hoán thú sao?”

Ngay lúc Lục Chính Hà đang khinh thường đối thủ, một giọng nói nhẹ như gió vang lên bên tai hắn.

Lục Chính Hà quay sang, phát hiện Trầm Minh Tiếu đã dùng Phong Quỹ của mình không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh hắn.

“Ha ha ha, ngươi nghĩ chỉ dựa vào ngươi mà có thể ngắt được ta sao?”

Lục Chính Hà dù kinh ngạc nhưng không hề hoảng sợ.

Tinh Đồ của hắn vẫn tiếp tục được hoàn thiện, chỉ còn một Tinh Quỹ nữa là xong.

Trầm Minh Tiếu ghét nhất là bị người khác xem thường. Hắn lập tức vận dụng tốc độ của mình, tạo ra một cơn cuồng phong cuồn cuộn như gió thu cuốn lá vàng, cứ thế lướt qua mặt Lục Chính Hà.

Những nơi Trầm Minh Tiếu đi qua đều xuất hiện những luồng khí lưu cuồng loạn, giống như mạch nước ngầm chực chờ phun trào, mang theo một lực lượng mạnh mẽ đánh tới Lục Chính Hà.

Lục Chính Hà vẫn đứng im bất động, trên mặt tràn đầy nụ cười đắc ý.

Ngay lúc cuồng phong sắp cuốn phăng cơ thể hắn đi, vô số Thủy Châu không biết từ đâu xuất hiện xung quanh.

Thủy Châu màu lam ngưng tụ lại, hóa thành một dải lụa mềm mại. Dải lụa Thủy Ngự cứ thế lượn lờ quanh Lục Chính Hà, đỡ lại cơn cuồng phong…

Khi cuồng phong đâm vào, dải lụa Thủy Ngự chỉ bị nghiêng đi một chút như gió lớn thổi vào thác nước, nhưng tuyệt không bị đứt đoạn. Dưới sự bảo vệ của nó, Lục Chính Hà hoàn toàn bình an vô sự.

“Ngươi có thể nhận lấy cái chết được rồi!” Lục Chính Hà nở nụ cười mỉa mai, giễu cợt nói với Trầm Minh Tiếu.

“Khế ước triệu hoán – U Văn Bạo Lang!”

Một Tinh Đồ sáng như ánh trăng lấp lánh trên mặt đất. Lục Chính Hà đang khí vũ hiên ngang liền lùi về sau mấy bước. Tức thì, Tinh Đồ ánh trăng kia liền lớn lên gấp mấy lần, trông như một bức tranh cổ xưa được khắc bằng ánh huỳnh quang lên mặt băng. Mỗi một đường vân, mỗi một quỹ tích đều ẩn chứa một thứ năng lượng không tên, không thuộc về thế giới này.

Khi ánh sáng mặt trăng rực rỡ đến cực hạn, Tinh Đồ đột nhiên biến thành một mảng đen nhánh, tựa như một khoảng không hư vô.

Bên trong hư vô, một luồng khí tức hung bạo của sinh vật nào đó tỏa ra. Một sinh vật có hình dạng con sói uy vũ hung mãnh, chậm rãi từ trong Tinh Đồ bước ra.

Những chiếc răng nanh sắc bén, đôi mắt đen nhánh, đủ biết con vật này bản tính vô cùng tàn bạo. Thân thể to lớn như voi của nó đạp lên mặt băng liền tạo ra từng vết rách.

Mà kinh người hơn nữa chính là những đường Lam văn khoa trương trên người con sói. Những đường vân dữ tợn bao trùm từ cổ tới tận đuôi, trông như thể con sói này bị nguyền rủa, hoặc đang phong ấn một loại sức mạnh nào đó.

“Trời ơi! Là Thú Triệu Hoán cấp Chiến Tướng tộc Lang!”

Trên khán đài, một học viên nào đó đột nhiên vò đầu kinh hô.

Cấp Chiến Tướng!!

Loại sinh vật này đối với Trung Cấp Pháp Sư mà nói có sức hủy diệt vô cùng lớn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!