Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2652: CHƯƠNG 2586: TỰ TÌM ĐƯỜNG CHẾT

Gợn sóng nhận biết quả thực có thể cảm nhận mọi thứ xung quanh, nhưng "mọi thứ" đó lại không bao gồm bản thân Bạch Quả Phụ.

Bản thân Bạch Quả Phụ chính là góc chết của gợn sóng nhận biết, Asha Corea ẩn mình trên người ả, tung ra một vũ điệu kiếm hoa lệ, đâm nát thân thể Bạch Quả Phụ thành một cái sàng.

Thân nhện rơi vào trong hồ nước, khuôn mặt cùng nửa người trên của Bạch Quả Phụ xem như vẫn còn hoàn hảo.

Bạch Quả Phụ bò vào bên bờ hồ, đôi mắt mang theo vẻ cầu xin nhìn Hắc Ám Vương.

Hiện tại chỉ có Hắc Ám Vương mới cứu được mình, ả hy vọng Hắc Ám Vương có thể nể tình ả đã đi theo nhiều năm mà cho một cơ hội sống sót.

"Mặc kệ thế nào, đây cũng chỉ là một trò chơi." Hắc Ám Vương nói.

Vẻ mặt vốn khó coi đến cực điểm của Bạch Quả Phụ lập tức nở ra một nụ cười xinh đẹp nhất.

"Vì thế, nhân vật trong trò chơi cũng không đáng được đồng tình." Hắc Ám Vương nói tiếp.

Gương mặt của Bạch Quả Phụ lập tức thay đổi.

Cái tên Hắc Ám Vương chó má này, thà cứ lạnh lùng không nói một lời nào thì hơn.

Trước khi chết còn bị Hắc Ám Vương dày vò tinh thần, Bạch Quả Phụ trong tuyệt vọng mang theo điên cuồng, vọng tưởng dùng thân thể tàn phế này đồng quy vu tận với Asha Corea.

Asha Corea vung một kiếm, trực tiếp xuyên qua mi tâm của Bạch Quả Phụ. Thân thể ả co giật kịch liệt, dù cho vẻ mặt tràn đầy oán độc, ngập hận thù, nhưng vẫn không cách nào ngăn sinh mệnh đang dần trôi đi.

Rút kiếm ra, Asha Corea hít một hơi, dùng đôi mắt đẹp đẽ nhìn Hắc Ám Vương.

Hắc Ám Vương bật cười.

"Xem ra để cô làm kỵ sĩ là một quyết định sai lầm." Hắc Ám Vương nói.

Asha Corea cầm Hắc Ám Lãnh Kiếm, hành lễ một cái rồi nói: "Ngài không phải lúc nào cũng đúng."

"Ta cũng phạm sai lầm, thậm chí mỗi một nước đi, mỗi một quân cờ sau khi rời tay đều lập tức thấy hối hận. Nhưng ta vẫn thích trò chơi như vậy, mỗi một hành vi ngu xuẩn đều làm ta ý thức được bản thân có chỗ nào chưa đủ tốt, chà chà..." Cứ việc lời Hắc Ám Vương nói mang theo vài phần triết lý, nhưng ngữ điệu lại đặc biệt kỳ quái.

Bạch Quả Phụ chết rồi.

Bị Asha Corea chém giết gọn gàng dưới Hắc Ám Nguyệt Ảnh Kiếm.

Sau khi chứng kiến cảnh này, Mạc Phàm nhớ tới khi còn ở Học Phủ Chi Tranh, lúc Asha Corea sắp thua, trên người cô cũng tỏa ra một luồng năng lượng hắc ám thần bí.

Lúc đó Asha Corea đang đối đầu với Mục Ninh Tuyết.

Cuối cùng, Asha Corea đã chọn không giải phóng luồng năng lượng hắc ám đáng sợ kia.

Lực lượng mà Asha Corea ẩn giấu rốt cuộc là gì thì Mạc Phàm cũng không biết, nhưng sau khi lên Siêu Giai, sau khi nắm giữ Siêu Nhiên Lực chuyên môn thì có thể khẳng định, năng lực ám ảnh và kiếm thuật của Asha Corea đã tăng tới mức cực hạn, phảng phất thoát khỏi phạm trù của pháp sư, triệt để hóa thành một thích khách vô ảnh vô tung.

Đứng bên cạnh Hắc Long Đại Đế, Asha Corea xoay người lại, dùng đôi mắt đẹp kia nhìn Mạc Phàm.

Mạc Phàm thấy được mấy phần kiêu ngạo và đắc ý từ trên dung nhan mỹ lệ của Asha Corea. Tuy rằng cô không mở miệng, nhưng Mạc Phàm cảm thấy nữ kỵ sĩ này đang muốn nói: "Sao, đã cảm nhận được sự mạnh mẽ của bản thánh nữ chưa?".

Mạc Phàm cũng không keo kiệt, giơ ngón tay cái với Asha Corea.

Không hổ danh là người năm đó có thể đánh hòa với Mục Ninh Tuyết. Mục Ninh Tuyết giờ đã mạnh tới nỗi khiến vô số người phải hổ thẹn, Asha Corea cũng mạnh đến mức khó tin.

"Hắc Ám Vương, quân cờ cấp thấp đã giành được thắng lợi, ngài đừng quên quy tắc vừa nãy." Mục Bạch vội vàng mở miệng nhắc nhở.

"Đương nhiên ta sẽ không nuốt lời, ta sẽ ban tặng cội nguồn hắc ám tạm thời cho Asha Corea." Hắc Ám Vương trả lời.

Sức chiến đấu của Asha Corea tăng lên 50%, điều này rất then chốt, mang ý nghĩa khi đối mặt với quân chủ hoặc chiến xa, Asha Corea cũng không phải không có sức chiến đấu.

Mấu chốt nhất là Asha Corea từ một quân cờ cực kỳ nguy hiểm trong nháy mắt đã biến thành một thanh trường kiếm sắc bén, cùng Hắc Long Đại Đế đâm thẳng tới hậu phương của kẻ địch. Tiếp theo, khi Saga thẳng tiến thì Mục Bạch có thể nhắm vào Hoàng Hậu của đối phương.

Hoàng Hậu là quân cờ quan trọng nhất trên bàn cờ. Ô di chuyển của Quốc Vương bị hạn chế nghiêm trọng, trong khi Hoàng Hậu lại mạnh mẽ và hoạt động tự do.

Bàn cờ bên này đánh khó phân thắng bại, còn phía bên Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu đã càn quét ba quân cờ của đối phương.

"Giáo chủ, nhảy biên giới, tấn công Giáo chủ của đối phương!" Mục Bạch lập tức khởi động người đàn ông châu Âu.

Người này cũng là Giáo chủ, giống như Mạc Phàm, đang ở bên phải bàn cờ cùng với Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu.

Kỳ nghệ của Mục Bạch còn tinh xảo hơn Hắc Ám Vương, sẽ không lãng phí một quân cờ nào, càng không vì bảo toàn người của mình mà cố ý để người khác đi chịu chết.

Mục tiêu hiện tại của Mục Bạch là bảo vệ toàn bộ.

Hiện tại Mạc Phàm tạm thời không phát động tấn công, nhưng có thể cảm giác được Mục Bạch đang có dự định để mình đối phó với một quân cờ then chốt bên đối phương.

Người đàn ông châu Âu tóc dài đối mặt với Ân Hạt Medusa. Vì là bên tấn công nên Ân Hạt Medusa bị giảm 30% sức mạnh, có thể nói người đàn ông châu Âu tóc dài này chiếm ưu thế rất lớn.

Nhưng kết quả lại hoàn toàn không như ý muốn.

Sự áp chế 30% sức mạnh của Hắc Vương sẽ theo thời gian mà giải trừ, Ân Hạt Medusa lợi dụng hóa đá cùng Tà Mị Chi Đồng đùa giỡn với người đàn ông châu Âu tóc dài trong ô cờ.

Cuối cùng, Ân Hạt Medusa đã thắng, nhận được 50% cội nguồn hắc ám, thực lực tăng mạnh.

Một quân cờ bại, Hắc Ám Vương lập tức điên cuồng phản kích. Rất nhanh, bao gồm cả Hắc Sương Kỵ Sĩ của Asha Corea đều bị Hắc Ám Vương "ăn mất", trở thành vong hồn.

Asha Corea nhìn thi thể Hắc Sương Kiếm Chủ, mặt không hề có cảm xúc.

Trận chiến này vốn dĩ có hy sinh, Asha Corea cũng sẽ không trách Mục Bạch đã dùng Hắc Sương Kiếm Chủ đi ngăn cản đòn tấn công của Hoàng Hậu đối phương.

Asha Corea dồn hết căm hận về phía Tô Lộc.

Tô Lộc đã phát điên khi kéo tất cả mọi người vào vực sâu hắc ám, hắn mới là kẻ đáng chết nhất trên chiến trường này.

"Mạc Phàm, Tô Lộc đang nhắm tới cậu." Mục Bạch nói.

"Nếu như đã trốn không thoát, vậy để tớ cùng hắn đường đường chính chính chém giết một trận." Mạc Phàm nói.

"Rất xin lỗi, vì không thể vẹn toàn..." Mục Bạch bỗng nói ra câu này.

Nói xong, Mục Bạch điều động một quân cờ, đem một Cấm Vệ Quân duy nhất tới ô cờ mà Tô Lộc sắp di chuyển đến, chắn trước mặt Mạc Phàm.

Hơn một ngàn người, bọn họ phải đối mặt với Tô Lộc đang di chuyển tới.

"Điên rồi!"

"Cái tên súc sinh này!"

"Tại sao lại để chúng tôi chịu chết, cái tên bại hoại này!"

Nhất thời, có hơn một ngàn người mắng chửi, dùng những ngôn từ cay độc nhất.

Tô Lộc có thể đi chéo, nhưng khi phát hiện kỳ thủ đối phương dùng cách này để bảo toàn Mạc Phàm, hắn giống như nắm được nhược điểm nào đó, bắt đầu cười lớn.

Con người là như vậy, bọn họ đã quên mất ai mới là kẻ kéo bọn họ vào địa ngục này.

Nhưng họ nhất định sẽ nhớ kỹ người đã dập tắt hy vọng của họ ở trong địa ngục.

"Mục Bạch, xưa nay tớ không muốn làm thánh nhân, chính tớ sẽ chọn lùi." Mạc Phàm nhìn hơn một ngàn người lần lượt bị Tô Lộc tàn sát, bất đắc dĩ nói.

"Nơi nào có ánh sáng, nơi đó luôn có bóng tối. Trước đây tớ cho rằng bản thân là ánh sáng, cậu là bóng tối, nhưng hiện tại tớ cảm thấy cậu thích hợp làm ánh sáng hơn." Mục Bạch nói.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!