Trên mình con Ân Hạt Sắt Vương, vô số con rận đen không ngừng rơi lả tả như những mảng da chết bong tróc. Mỗi khi nó há miệng, lại có cả một đống rận khác tuôn ra, dày đặc đến mức khiến người ta nhìn thôi cũng thấy da đầu tê dại.
Bị từng đợt sóng rận đen kịt ập tới, Mạc Phàm hoàn toàn bị Ân Hạt Sắt Vương áp đảo, không tài nào chống đỡ nổi.
Phải thừa nhận rằng, dù là hiệu ứng áp chế 30% sức mạnh từ Hắc Ám Vương, hay 50% cội nguồn hắc ám mà Ân Hạt Medusa đoạt được sau khi giết gã đàn ông châu Âu tóc dài, tất cả đều khiến trận chiến của Mạc Phàm từ chỗ tương đối dễ thở bỗng trở nên vô cùng khó khăn và phức tạp.
Tạm lánh mũi nhọn!
Mạc Phàm bắt đầu liên tục lùi về phía rìa chiến trường. Vùng đất hoang vu vốn chỉ có cát đá xung quanh giờ đã hoàn toàn biến thành sào huyệt của lũ rận.
Không gian sinh tồn không ngừng bị chèn ép, Mạc Phàm bất giác nhíu mày.
Ân Hạt Medusa có thể rũ ra nhiều rận đến thế, mà lũ rận này lại còn tự phân liệt vô hạn. Chẳng lẽ một con Ân Hạt Medusa đã tương đương với cả một đội quân hắc ám không thể cản phá hay sao?
Mạc Phàm cố gắng lục lại ký ức về trận chiến ở Bắc Cương. Trên chiến trường vong linh mênh mông đó, dường như cũng có một con Ân Hạt Medusa, nhưng hắn không nhớ nó lại sở hữu bản lĩnh kinh khủng đến vậy.
Ầm!
Mạc Phàm dùng ý niệm tạo ra một bức tường phòng ngự hùng vĩ, nhưng Ân Hạt Sắt Vương chỉ dựa vào sức mạnh man rợ đã đâm thẳng vào làm nó tan nát.
Liệt Hà Chi Viêm, vốn là khắc tinh của đám sinh vật họ côn trùng này, cũng bị áp chế.
Chẳng lẽ Ân Hạt Medusa thật sự cường đại đến mức này?
Mạc Phàm đã bị dồn vào chân tường, đại quân rận mênh mông che kín cả đất trời khiến hắn thậm chí không còn nhìn thấy được cảnh vật xung quanh.
Giữa cơn thủy triều rận, Ân Hạt Medusa như kẻ cưỡi sóng đạp gió, ngạo nghễ đứng trên đỉnh lũ rận đáng sợ, đôi mắt tà ác trước sau như một vẫn dán chặt vào Mạc Phàm, dường như muốn tận mắt chứng kiến hắn bị Ân Hạt Sắt Vương đập thành thịt nát.
“Yêu quái này, vậy mà lại núp ở phía sau… Con mắt, đúng rồi, con mắt của Medusa!” Mạc Phàm vỗ đầu một cái, hoàn toàn tỉnh ngộ.
Trong không gian khế ước, Apase đã lo lắng đến suýt chết.
Thường ngày Mạc Phàm thông minh là thế, sao đến lúc mấu chốt lại như bị chập mạch thế này!
Medusa!
Đó là Medusa, bản lĩnh mạnh nhất của nó chẳng phải là Medusa Chi Mâu hay sao? Năng lực hóa đá mạnh nhất thế giới, và cả năng lực công tâm đáng sợ nhất!
Hắc Ám Vương đã cấm Apase xuất chiến, đồng thời cũng cắt đứt liên kết tâm linh giữa cô và Mạc Phàm, vì thế Apase muốn nhắc nhở cũng đành bất lực.
Cũng may là vào thời khắc sinh tử, Mạc Phàm đã tự mình lĩnh ngộ ra.
Cái gì mà Ân Hạt Sắt Vương, cái gì mà rận đen như thủy triều, cái gì mà phân liệt vô hạn, cái gì mà bất tử trước liệt hỏa…
Tất cả những thứ này đều là yêu thuật do Ân Hạt Medusa thi triển!
Con mắt của Ân Hạt Medusa gần như không rời khỏi Mạc Phàm một giây phút nào.
Nó vẫn không ngừng tạo ra lũ rận đen, nhưng số lượng tuyệt đối không thể nhiều đến mức Mạc Phàm đang nhìn thấy.
Ân Hạt Sắt Vương cũng bị phủ thêm một lớp yêu thuật, chẳng qua chỉ là vẻ ngoài trông mạnh mẽ đáng sợ như vậy mà thôi.
Ân Hạt Medusa đang lợi dụng chiến thuật thả rận để đồng thời công tâm, khiến Mạc Phàm sụp đổ từ bên trong, cuối cùng dùng yêu pháp để kết liễu hắn.
Tâm trạng Mạc Phàm dần dần bình tĩnh trở lại.
Hắn từng được Medusa rèn luyện tâm trí, vì thế muốn phá giải thuật công tâm này của Ân Hạt Medusa cũng không quá khó, quan trọng nhất là phải tìm ra sơ hở trong yêu pháp của nó.
Đứng yên tại chỗ, Mạc Phàm không lùi lại nữa.
Dưới chân hắn, Liệt Hà Chi Viêm lại cuộn trào, vô số con rận tiếp tục lao lên, nhanh chóng dập tắt ngọn lửa.
Nhưng lần này, Mạc Phàm không dừng lại.
Giả tạo!
Liệt Hà Chi Viêm không hề tắt, thứ thực sự bị dập tắt chính là chiến ý trong lòng hắn.
Mạc Phàm tiếp tục phóng thích hỏa diễm, Liệt Hỏa Thần Lô trong cơ thể phảng phất như được đổ vào vô tận nhiên liệu, ngọn lửa hừng hực sức nóng triển khai thành một vòng xoáy, bao trùm toàn bộ khu vực Mạc Phàm đang đứng.
Vù vù vù vù!
Liệt Hà Chi Viêm bùng lên ngày càng dữ dội, những con rận màu đen dần dần hóa thành tro tàn.
Giống như một đốm lửa leo lét trong gió, rơi vào đống rơm khô, chỉ cần một tia lửa không bị gió mạnh thổi tắt thì toàn bộ đống rơm sẽ hóa thành biển lửa.
Cơn gió mạnh đó chính là ánh mắt của Medusa, khiến Mạc Phàm lầm tưởng rằng ngọn lửa của mình không thể nào bén vào đám rơm khô.
Phá giải được tâm ma này, Liệt Hà Chi Viêm vẫn là Liệt Hà Chi Viêm như trước, là khắc tinh của tất cả sinh vật họ côn trùng. Tốc độ lan tỏa của ngọn lửa còn nhanh hơn dự đoán, thậm chí còn thiêu đốt cả thân thể của Ân Hạt Sắt Vương.
Con Ân Hạt Sắt Vương to lớn như ngọn núi nhanh chóng chìm trong biển lửa hừng hực, còn chưa kịp tấn công Mạc Phàm đã tan rã hoàn toàn.
Thế lửa không thể ngăn cản, bao nhiêu rận chẳng khác nào bấy nhiêu nhiên liệu. Chẳng bao lâu sau, Liệt Hà Chi Viêm đã nuốt chửng cả Ân Hạt Medusa.
Yêu pháp của Ân Hạt Medusa không chỉ bị phá giải triệt để, mà còn vô tình cung cấp cho Mạc Phàm một chiến trường liệt hỏa hoàn hảo.
Liệt hỏa càng mạnh, hình thái Hỏa Diêm Vương của Mạc Phàm càng cường đại. Hơn nữa, trong ao dung nham lửa này, có thêm Trùng Minh Thần Hỏa thì hắn chẳng khác nào bất tử, những vết thương trên người chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã khép lại.
Nhờ có đại quân rận của Ân Hạt Medusa trở thành nhiên liệu tinh khiết không chút tạp chất, nếu không Mạc Phàm cũng chẳng thể nào dùng hỏa năng để tự hồi phục cho bản thân.
Trạng thái không chỉ trở về đỉnh cao mà khí thế còn tăng vọt. Ân Hạt Medusa đang hối hả chạy trốn khỏi biển lửa, muốn tìm một nơi có ngọn lửa yếu hơn, nhưng vừa vất vả chạy tới một góc, đã bị Mạc Phàm như một vị hỏa thần giáng thế đuổi kịp.
“Ngươi làm sao có thể thắng được ta? Cứ nằm mơ đi!”, Ân Hạt Medusa biết mình đã đến bước đường cùng, bèn điên cuồng lao tới.
Nó tự biến mình thành một chiếc gai bọ cạp, đây là một đòn đoạt mệnh, không đến đường cùng thì tuyệt đối không dễ dàng sử dụng, bởi vì chiếc gai tà ác ẩn trong bụng và đuôi này chính là dùng một bộ phận cơ thể để hóa thành vũ khí sắc bén.
Hỏa Diêm Vương Mạc Phàm không hề sợ hãi, toàn thân hắn chính là một vầng liệt nhật nóng bỏng thiêu đốt cả tinh không, nổ tung giáng xuống, đốt vạn vật thành tro bụi.
Phập!
Chiếc gai nhọn độc địa xuyên thủng lồng ngực Mạc Phàm.
Ngực của Mạc Phàm đột nhiên tuôn ra dung nham nóng bỏng, nhanh chóng hòa tan Ân Hạt Medusa.
“A a a!”
Ân Hạt Medusa phát ra tiếng kêu thảm thiết, vảy và thân thể bị hòa tan, máu thịt, nội tạng cũng nhanh chóng tan chảy.
Đây chính là sự bá đạo tuyệt đối của Hỏa Diêm Vương trong lĩnh vực liệt diễm, mạnh như Ân Hạt Medusa cũng không thể tồn tại.
“Ha ha ha, làm tốt lắm! Đồng quy vu tận, kết quả này không tệ chút nào!”, Tô Lộc thấy cảnh này, không khỏi nhếch mép cười lớn.
Tuy rằng có chút tiếc nuối vì không được tự tay giết Mạc Phàm, nhưng cái chết của hắn cũng đủ khiến Tô Lộc vô cùng hài lòng.
Nếu không có tên này, sao Tô Lộc hắn lại ra nông nỗi này?
Người muốn Mạc Phàm chết nhất chính là Tô Lộc.
Mạc Phàm dùng hỏa diễm thiêu chết Ân Hạt Medusa, nhưng Ân Hạt Medusa cũng không phải dạng tầm thường, một gai đoạt mệnh đã đâm thủng ngực Mạc Phàm.