__
Asha Corea thấy đôi mắt Mạc Phàm đang nóng rực nhìn mình. Bình thường thì nàng cũng không cảm thấy gì, nhưng Mạc Phàm lại nhìn quá lâu, như thể không nỡ dời đi.
"Cậu nhìn tôi làm gì? Chẳng lẽ mấy món ma cụ này còn không có sức hút bằng tôi sao?" Asha Corea dời mắt đi, giả vờ nghiêm túc nói.
"Tới đi, chỉ cần cô không có sở thích quái đản gì thì Mạc Phàm tôi đây đều chấp nhận được." Mạc Phàm ra vẻ bất chấp tất cả.
Bao nhiêu năm qua, mình đều phải nỗ lực để có được thứ mình muốn.
Bây giờ có một phú bà đẹp như yêu tinh bao nuôi, cuối cùng cũng không cần phải cực khổ nữa rồi.
"Hình như cậu hiểu lầm rồi, tôi chỉ cảm tạ cậu đã giúp Hắc Long Đại Đế thôi." Asha Corea nháy mắt một cái.
"Chỉ đơn giản vậy thôi à, không có ý gì khác sao?" Mạc Phàm hỏi.
Thật ra Mạc Phàm đã đấu tranh tư tưởng rất dữ dội, nhưng vừa nghĩ đến bộ ma cụ Hắc Long hoàn mỹ, lại thêm vóc người của Asha Corea, hắn đã tát bay cái gã tiểu nhân rụt rè trong lòng thành tro bụi.
"Ừm." Asha Corea thấy Mạc Phàm vẫn còn suy nghĩ lung tung, không khỏi bật cười: "Chúng ta đã là bạn bè thân thiết trong sáng nhất rồi."
Cái kiểu cắt ngón tay, nhỏ máu nhận chủ này... thực tế thì ma cụ đều liên kết với linh hồn của mỗi người, nếu không thì chẳng có cách nào tùy tâm sở dục thu vào trong thế giới tinh thần được.
Hắc Long Giác Khôi được luyện chế từ sừng của Hắc Long, vân sừng trông rất khoa trương, long văn sống động như thể một con Hắc Long chân chính đang hiện hữu, những lớp sừng rồng lúc ẩn lúc hiện, toát lên vẻ thô bạo và hoang dã.
"Hắc Long Giác Khôi sẽ tăng cường tinh thần lực rất lớn, cậu có thể thử xem." Asha Corea thấy Mạc Phàm đã thử trang bị mới, liền hướng dẫn cơ bản.
Mạc Phàm gật đầu, bắt đầu tập trung tinh thần.
Trong nháy mắt, những dây thần kinh trong con ngươi của hắn vận hành như một cỗ máy tinh vi, những tia điện quang cực nhỏ đan vào nhau tạo thành một ánh mắt sắc bén có thể thấu hiểu vạn vật xung quanh.
Cả tòa thư điện hiện lên trong đầu Mạc Phàm, hơn nữa còn được phân tích theo dạng kết cấu lập thể, một vài chi tiết nhỏ mà mắt thường không thể thấy cũng hiện ra rõ mồn một.
Asha Corea đứng ngay trước mặt, vài điểm cực kỳ tinh xảo nhỏ bé cũng bị hắn nhìn thấy.
Thường ngày Mạc Phàm chỉ có thể thấy được khuôn mặt và vóc dáng của Asha Corea, nhưng lúc này hắn lại chú ý tới mái tóc của nàng không phải xõa xuống hoàn toàn, sau gáy có một bím tóc rất nhỏ, được tết thành hình bông hoa, mang mấy phần sức sống thanh xuân.
Khuyên tai của Asha Corea là một viên trân châu. Viên trân châu này tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ khác thường. Khi Mạc Phàm tập trung nhìn, hắn phát hiện đôi khuyên tai trân châu này tạo thành một lớp sương mờ màu lam nhạt, lại có làn hơi nước đặc thù như ở suối nước nóng bao phủ lấy Asha Corea.
Tụ hồn ma khí.
Hóa ra đôi khuyên tai mà Asha Corea đeo lại là một vật chứa dùng để tu hồn, hơn nữa cấp bậc còn rất cao, cảm giác gần như ngang với Tiểu Nê Thu.
Chẳng trách tốc độ tu luyện của Asha Corea cũng nhanh đến mức khoa trương.
Asha Corea trang điểm rất nhẹ, lông mày được kẻ cẩn thận, viền mắt chỉ vẽ qua vài nét, còn son môi... thì không có. Điều này làm Mạc Phàm hơi bất ngờ, bởi vì đôi môi của Asha Corea luôn khiến người khác phải chú ý, không ngờ lại là màu môi tự nhiên.
Chẳng trách trên người Asha Corea luôn có một vẻ quyến rũ câu hồn đoạt phách, xét cho cùng chính là nhờ đôi môi đỏ đặc biệt như vậy, đầy đặn mê người, tựa như trái anh đào chín mọng, không cần tô điểm bất cứ thứ gì cũng đã lộng lẫy gợi cảm trêu người.
Thật ra, Mạc Phàm lại tò mò nhất về một vị trí khác.
Không mặc đồ lót.
Vậy mà lại không mặc đồ lót.
Vóc người này không cần phải nâng đỡ gì cả, Mạc Phàm kinh ngạc vạn phần.
Phải biết xã hội bây giờ có nhiều cô gái không mặc nội y, nhưng có mặc hay không thì chỉ cần nhìn hai ngọn núi là sẽ thấy khác biệt. Hiện tại Mạc Phàm thấy hai ngọn núi của Asha Corea mang vẻ đẹp căng tràn tự nhiên, toàn thân không khỏi kích động.
Hay là, Asha Corea này, cô suy nghĩ lại một chút đi, có sở thích đặc biệt gì tôi cũng chiều.
"Cậu không thể có chút chí lớn nào sao?" Asha Corea có chút tức giận.
Tên này, rốt cuộc có chút tiền đồ nào không vậy.
Hắc Long Khôi Giáp cường đại như thế, có thể tăng cường tinh thần lực cực lớn cho một ma pháp sư, giúp cho ma pháp thứ nguyên tăng lên gấp bội, lẽ nào Mạc Phàm không theo đuổi cung điện tinh thần tầng thứ chín, không muốn khống chế được những nguyên tố nhỏ bé nhất sao?
Chuyện đầu tiên hắn làm lại là đi nghiên cứu ngực của con gái… Asha Corea suýt nữa đã vung kiếm chém tên lưu manh này rồi.
"Không sao, không sao, cái này không nhìn xuyên hoàn toàn được, tôi chỉ đang làm thí nghiệm thôi. Thứ mà cô mạnh nhất lại không phải là Ám Ảnh hệ, hình như cô giấu không ít bí mật à nha." Ánh mắt Mạc Phàm mang theo vài phần khiêu khích, nụ cười cũng đặc biệt gian xảo.
Asha Corea trừng mắt nhìn Mạc Phàm một cái, nói: "Bây giờ tôi lấy lại vẫn còn kịp đấy."
"Giả như một ngày nào đó cô trở thành Thần Nữ, đừng làm khó dễ Tâm Hạ nhà tôi quá nhé." Mạc Phàm nói.
"Cái đó thì khó nói lắm, con gái cùng tuổi xưa nay vốn không thể hòa hợp. Chuyện này không liên quan gì đến phẩm chất thiện lương. Huống hồ một Thánh Nữ muốn trở thành Thần Nữ, tư tưởng sẽ thay đổi cực lớn, cậu vẫn nghĩ cô ấy là cô bé Diệp Tâm Hạ ngây thơ ngày trước sao?" Asha Corea cười như một con tiểu hồ ly trắng tuyết cao quý.
"Mọi người rồi cũng sẽ thay đổi." Mạc Phàm nói.
Không biết tại sao Mạc Phàm lại có cảm giác Asha Corea xem Tâm Hạ là một đối thủ cần đề phòng.
Theo Mạc Phàm, người cần đề phòng phải là Ishisa mới đúng, Ishisa mới là người có khả năng trở thành Thần Nữ nhất.
Lẽ nào trong cuộc tranh cử, Tâm Hạ đã chiếm được thế thượng phong? Lần này tiếp xúc với Asha Corea, hắn đã nhận ra điều đó qua lời nói của nàng.
Mọi người sẽ thay đổi.
Mạc Phàm cũng không để tâm đến kiểu châm ngòi lộ liễu nhưng nửa vời này của Asha Corea.
Đương nhiên Mạc Phàm cũng biết, với sự thông minh của Asha Corea, nếu muốn gây xích mích thật sự thì sẽ không dùng cách này.
Giống như Trương Tiểu Hầu, trong quá khứ luôn hèn nhát do dự, làm việc thiếu quyết đoán, nhưng Trương Tiểu Hầu của hiện tại đã khác, quả quyết, kiên định, một khi đã quyết thì không tiếc bất cứ giá nào để hoàn thành.
Nhưng Mạc Phàm có thể cảm nhận được bản tính hàm hậu, chất phác, đơn thuần của Trương Tiểu Hầu vẫn chưa hề biến mất.
Mọi người sẽ thay đổi, chỉ cần không bước vào vực sâu lầm lạc, đến mức dù có bao nhiêu bạn tốt sau lưng cũng không kéo lại được, vậy thì cũng chẳng có gì đáng lo.
Nếu mọi thứ cứ mãi không đổi, vậy thì những người lầm đường lạc lối cũng sẽ chẳng bao giờ tìm lại được phương hướng cho riêng mình.
Mạc Phàm tôn trọng quyết định ở lại Parthenon Thần Miếu của Tâm Hạ, điều này cũng có nghĩa là Mạc Phàm chấp nhận tất cả những thay đổi của Tâm Hạ vì chức vị này.
Chỉ là, cách Mạc Phàm ủng hộ chính là thầm hy vọng Tâm Hạ không được chọn.
Người đang yêu đều ích kỷ, luôn mong muốn nửa kia của mình sẽ mãi ở bên cạnh.
Lúc trước Tâm Hạ còn đi học, dù đi lại bất tiện cũng không bao giờ trói buộc Mạc Phàm ở bên, để hắn tùy ý đi khắp nơi, tôn trọng cái tính hào hiệp thích mạo hiểm của hắn. Vậy thì làm sao Mạc Phàm lại không tôn trọng tâm nguyện trở thành Thánh Nữ của Tâm Hạ được?