Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2685: CHƯƠNG 2619: BA NGƯỜI

Trang Việt đang định nổi giận thì một cô gái tóc ngắn mặc âu phục vội vã bước tới, ghé vào tai hắn thì thầm một câu.

Sắc mặt Trang Việt lập tức sa sầm.

Hắn đứng dậy, liếc Mạc Phàm một cái rồi bước ra khỏi bữa tiệc.

Xem ra đã có chuyện gì đó xảy ra, khiến cho Bộ trưởng Phòng ngự Đê biển Trang Việt không thể không rời đi.

Tên khó ưa kia đã đi rồi, Mạc Phàm cũng chẳng thèm để ý nữa, vội vàng lấp đầy cái bụng rỗng. Thịt của mấy sinh vật từ hắc ám vị diện kia ăn chẳng khác gì đồ ôi thiu.

Tâm Hạ đưa một phần quà chúc phúc, cụ thể là gì thì Mạc Phàm cũng không rõ, nhưng thấy Mục Nô Hân vui mừng ra mặt, không ngừng cảm ơn Tâm Hạ.

Tiệc sắp tàn, mọi người lần lượt ra về.

...

Ăn uống no đủ, Mạc Phàm cũng không vội trở về mà đi dạo một chút dọc theo sông Hoàng Phố.

Ánh đèn muôn màu chiếu rọi trên dòng sông chảy xiết, trông vô cùng mỹ lệ mê người. Nếu là trước kia, hẳn đã thấy du khách nườm nượp qua lại trên bến.

Mọi người sẽ hưng phấn chụp ảnh, check-in cùng những công trình kiến trúc hùng vĩ sừng sững nơi chân trời, tựa vào lan can thưởng thức dòng sông cuồn cuộn, trên mặt sông còn có những chiếc du thuyền lộng lẫy như ráng mây cầu vồng.

Cảnh phồn hoa này đã vắng lặng đi nhiều.

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này, việc thưởng thức cảnh đẹp cũng dần trở nên xa xỉ.

Trên hành lang ngắm cảnh rộng lớn, gần như chỉ có ba người Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết và Tâm Hạ đang tản bộ.

Nữ Kỵ Sĩ Waris trang nghiêm lạnh lùng đứng cách đó trăm mét, ánh mắt lúc nào cũng cảnh giác quan sát xung quanh.

Mạc Phàm đi trước vài bước, Mục Ninh Tuyết đẩy xe lăn cho Tâm Hạ, bước đi rất chậm.

Khi còn nhỏ, họ cũng từng như vậy. Mạc Phàm luôn đi nhanh hơn, dẫn hai người họ đến xem vùng đất mới mà cậu phát hiện ra ở ngoại ô, một nơi yên tĩnh, mỹ lệ, có sông, có lá rụng trôi trên mặt nước, còn có một cây cổ thụ in bóng xanh biếc xuống dòng sông.

Mục Ninh Tuyết thong thả đi theo sau, cùng Tâm Hạ trò chuyện những câu chuyện con gái. Họ nhận ra Mạc Phàm không có hứng thú lắm, nhưng cậu cũng không tỏ ra lạc lõng.

Còn Tâm Hạ, tình cảm của cô dành cho thiên nhiên vẫn vẹn nguyên như cũ. Nếu có vài con bướm hoang đậu lại trên người, hay vài cánh hoa rơi xuống, Tâm Hạ sẽ không đưa tay xua đuổi chúng như những người khác.

Giờ khắc này, dường như họ đã quay trở lại thời thơ ấu, tại một Bác Thành nhỏ bé, nhưng lại có những con đường đi mãi không hết, phong cảnh ngắm mãi không chán, và những câu chuyện kể mãi không thôi.

Đáng tiếc, vạn vật không ngừng đổi thay, có nhiều nơi chỉ qua một thời gian đã không thể quay lại, cảnh còn người mất... Mạc Phàm có thể chấp nhận cảnh vật đổi thay, nhưng không cách nào chấp nhận được lòng người thay đổi.

Cho nên, khi thế giới đang dần chìm vào khe nứt băng giá vô tận và bóng tối vĩnh hằng, việc thấy Mục Ninh Tuyết và Tâm Hạ ở ngay bên cạnh, cách mình chưa đầy vài bước chân, Mạc Phàm cảm thấy đó là niềm hạnh phúc lớn nhất.

Bất luận tương lai sẽ có sóng thần nào ập đến, hay băng giá vô tận kéo tới ra sao, cậu đều không đánh mất động lực tiến về phía trước.

...

Thế sự vô thường.

Những ý tưởng đầy ắp trong đầu Mạc Phàm cuối cùng lại không thực hiện được.

Không những không thực hiện được, Mạc Phàm còn không ngờ mình lại phải một mình quay về căn hộ lạnh lẽo.

Vừa đến cửa phòng, Mạc Phàm đã nghe thấy tiếng ồn ào.

Tâm trạng lập tức phấn chấn, xem ra không đến nỗi phải một mình ôm chăn ngủ lạnh lẽo.

Đẩy cửa ra, Mạc Phàm phát hiện có hai người đang ngồi trên ghế sô pha, sàn nhà la liệt chai rượu. Hai gã đàn ông say khướt đang ngồi đó nốc rượu, trông như hai đấu sĩ mắt đã đỏ ngầu.

Khi hai người họ phát hiện Mạc Phàm một mình trở về, trong thoáng chốc, ba cặp mắt đều trừng lớn nhìn nhau.

"Đồ bỏ đi!" Triệu Mãn Duyên cay cú chửi.

Mục Bạch cũng phá lên cười, vừa cười vừa chỉ vào Mạc Phàm: "Hai cậu suốt ngày chê tôi, tôi còn tưởng cậu pro cỡ nào, cuối cùng chẳng phải cũng một mình lủi thủi về đây sao? Đến đây, đến đây, vẫn còn một chỗ cho cậu này."

Mục Bạch hẳn là đã say lắm rồi, dáng vẻ đặc biệt hào phóng.

Mạc Phàm cảm thấy mất hết mặt mũi, chỉ hận không thể xé xác hai tên này ngay tại chỗ.

Lúc rời khỏi bữa tiệc, cậu ôm hai mỹ nhân trong tay, vốn định ra ngoài đi dạo một chút, bồi dưỡng tình cảm, sau đó vùi mình trong chăn ấm nệm êm cùng hai người đẹp.

Ai ngờ hai mỹ nhân kia lại thông minh lanh lợi đến thế, căn bản không cho Mạc Phàm cơ hội thực hiện ý đồ vô liêm sỉ này, đã hoàn mỹ thoát thân, để lại Mạc Phàm bơ vơ.

"Rác rưởi, về phương diện này thì cứ thỉnh giáo tôi một chút. Triệu Mãn Duyên tôi cái khác không giỏi, chứ bản lĩnh một rồng xơi hai phượng thì vẫn không thành vấn đề. Sao cậu lại để hai người họ ra ngoài chứ, làm vậy họ sẽ đề phòng..." Triệu Mãn Duyên lập tức thao thao bất tuyệt giảng bài.

"Im đi! Nếu cậu lợi hại như thế thì sao lại ngồi đây thi uống rượu với Mục Bạch?" Mạc Phàm gắt.

Tức chết đi được!

Mạc Phàm tức giận.

Thất bại thì thôi đi, lại còn bị hai tên này bắt gặp.

Hơn nữa, hai tên này chiếm dụng căn hộ kim ốc tàng kiều của mình từ lúc nào, đang thơm tho sạch sẽ lại bị hai thằng cha này làm cho ô uế bẩn thỉu.

"Cậu là dân nuôi cá chuyên nghiệp mà, trên bàn tiệc đã nói thế nào? Không chuốc cho tôi gục xuống gầm bàn thì sau này gọi cậu là Triệu công công. Mục Bạch tôi bây giờ vẫn còn tỉnh táo lắm!" Mục Bạch chỉ vào chai rượu của Triệu Mãn Duyên, mắng.

"Cậu đắc ý cái gì? Chẳng phải lúc nãy tôi thấy Mạc Phàm đáng thương, nên chờ cậu ta uống hết một chai sao..." Triệu Mãn Duyên lập tức đẩy ngọn lửa chiến tranh sang người Mạc Phàm.

Lúc này trong lòng Mạc Phàm đang khó chịu, liền mở nắp chai, một hơi cạn sạch.

Uống xong, mặt Mạc Phàm cũng đỏ lên, nhưng trong đầu lại chợt suy nghĩ:

Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Lẽ nào thật sự như Triệu Mãn Duyên nói, là do mình quá nôn nóng?

Đời người có đến tám chín phần không như ý.

"Lão Triệu, tình yêu chân thành của cậu đâu rồi?" Mạc Phàm đột nhiên nhớ tới mối tình đầy kích thích của Triệu Mãn Duyên.

Vừa hỏi xong, Mục Bạch lập tức cười đập bàn.

"Hóa ra Triệu Mãn Duyên mới là thóc, hahaha! Người ta đã sớm biết thân phận của cậu ta, định hốt cả hai anh em nhà họ. Thánh học phủ Ojós vốn cho phép đa thê mà!" Mục Bạch nói.

"Chuyện cá nước vui vầy, nói làm gì chuyện ai gà ai thóc. Loại như cậu đến cả tay con gái còn chưa được nắm, làm sao mà hiểu?" Triệu Mãn Duyên phản kích.

"Một năm qua mà cậu vẫn độc thân à, Mục Bạch?" Mạc Phàm hơi kinh ngạc hỏi.

"Độc thân vẫn tốt. Hơn nữa nhìn hai cậu xem, một thằng thì thấy gái là mắt sáng lên, một thằng thì ong bướm đủ đường, cuối cùng chẳng phải vẫn ngồi đây nốc rượu với tôi sao? Có gì hay ho mà ra vẻ chứ?" Mục Bạch nói.

Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên nhất thời cứng họng, không cãi lại được.

Ngẫm lại cũng không sai.

Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên lúng túng cụng chai, rồi uống một hơi cạn sạch.

"Khụ khụ, tôi hỏi nghiêm túc một câu, cô gái cậu quen trong chiến dịch Trường Giang sao rồi? Sao lại có cảm giác như cậu đang cố tránh xa người ta vậy?" Triệu Mãn Duyên hỏi, không còn đùa cợt.

"Sống nay chết mai, không muốn nếm mùi sinh ly tử biệt thì cứ độc thân là tốt nhất." Mục Bạch nói.

Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên cùng giơ ngón tay cái lên, ba người cụng chai, tiếp tục uống thả cửa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!