"Hay là thế này đi..." Báo Thù Yêu Hậu dường như nảy ra một ý. Ả nhìn phần hồn thiện lương trước sau vẫn không chịu hòa hợp với mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn đám người đang trốn trên tầng cao của tháp Minh Châu, được bảo vệ bởi kết giới Hoa Đàn Thần Thánh, và nói: "Các ngươi để Trang Việt đang ở trên đỉnh tháp tự vẫn đi, ta sẽ dẫn vong linh rời khỏi đây ngay lập tức."
"Ý kiến hay đấy!" Mạc Phàm lập tức gật đầu.
Oan có đầu, nợ có chủ. Rất hiển nhiên, mục tiêu thực sự của Báo Thù Yêu Hậu là nghị viên Trang Việt, nếu không thì tại sao ả lại vây hãm tháp Minh Châu ngay từ đầu, không cho đám vong linh kia vượt sang bờ bên kia sông?
"Như vậy sao được? Dù sao ông ta cũng là một nghị viên." Giáo sư La cau mày nói.
"Dùng những lời đã thuyết phục ta để đi thuyết phục ông ta đi. Ta, một học viên bình thường của học phủ Minh Châu, còn có thể hy sinh tấm thân này để đổi lấy hòa bình ngắn ngủi cho thành phố. Còn ông ta, đường đường là một nghị viên, tại sao lại không thể hy sinh bản thân để hóa giải nguy cơ trước mắt này chứ?" Báo Thù Yêu Hậu nở nụ cười.
"Ta tán thành!" Mạc Phàm là người đầu tiên gật đầu.
"Tôi cũng tán thành." Ngụy Vinh lập tức tỏ thái độ.
"Nhưng chúng tôi làm sao tin được lời của cô? Nếu như ông ta chết rồi mà cô vẫn tiếp tục tấn công thành phố thì sao?" Tiêu viện trưởng nói.
"Rất đơn giản, hãy để phần hồn thiện lương này hòa nhập vào ta. Các ngươi có thể không tin ta, nhưng chắc chắn tin vào cái thứ ngụy thiện này. Chính nó vẫn luôn khắc chế sức mạnh của ta, nếu không thì ta đâu đến nỗi rơi vào tình trạng này. Ta chán ghét cái dáng vẻ không chút tức giận hiện tại lắm rồi." Báo Thù Yêu Hậu nói.
Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía phần hồn thiện lương của Đinh Vũ Miên. Tiểu u linh này vẫn có vẻ sợ sệt, không chỉ sợ hãi mọi thứ xung quanh mà còn sợ hãi cả trách nhiệm sắp phải gánh vác.
"Em có thể làm cho phần hồn kia thực hiện lời hứa không?" Tiêu viện trưởng hỏi.
"Có thể."
"Vậy thì..."
"Tiểu u linh, ngươi không thể nào tồn tại độc lập trên thế giới này. Hải Dương Thần Tộc nắm giữ ma lực vượt xa lẽ thường, sao ngươi lại không tin rằng mình có thể sống lại lần nữa? Hơn nữa, ngươi không hy vọng tên ác ôn đã hại chết chúng ta phải chết sao?" Báo Thù Yêu Hậu nói.
...
Đinh Vũ Miên vốn là một pháp sư Tâm Linh hệ.
Khi Đinh Vũ Miên hóa thành Báo Thù Yêu Hậu, năng lực tâm linh của cô không hề yếu đi, mà dường như còn trở nên mạnh hơn.
Không cần nhóm người Mạc Phàm phải thuyết phục, vì đề nghị này khá thú vị, Đinh Vũ Miên đã truyền suy nghĩ của mình thông qua Hải Yêu Chi Ca đến tai mỗi người trong thành phố.
Cả thành phố lập tức sôi sục.
Cái chết của Đinh Vũ Miên vào tuần trước đã gây chấn động lớn, khiến vô số người dân thắp đèn dẫn hồn, cầu cho linh hồn cô được siêu thoát.
Nhưng không một ai ngờ được rằng, linh hồn của Đinh Vũ Miên thật sự đã được dẫn về, lại còn hóa thành một cơn thủy triều vong linh đáng sợ, nuốt chửng những pháo đài cao chọc trời.
Quan trọng hơn, mọi người còn biết được chân tướng cái chết của cô.
Đinh Vũ Miên đã bị một nghị viên và một viện trưởng xảo quyệt, xấu xa dồn đến đường cùng, cuối cùng phải hy sinh bản thân để đổi lấy một chiến thắng không tốn một binh một tốt.
Tâm lý của con người rất kỳ quái.
Khi một kẻ xấu bắt giữ con tin trong một cửa hàng, phần lớn mọi người sẽ không căm phẫn kẻ thủ ác, mà lại quay sang chỉ trích chủ cửa hàng rằng tại sao không đưa cho hắn vài đồng trước khi sự việc trở nên tồi tệ.
Không phải do nội tâm con người méo mó, mà là khi đối phương dùng vũ lực tuyệt đối và tỏ rõ quyết tâm đồng quy vu tận, không một ai muốn sống lại dám trừng mắt đối đầu.
Hải Yêu Chi Ca của Đinh Vũ Miên đang kể lại một sự thật, và rất nhiều người đang đồng cảm với cô.
Một khi Đinh Vũ Miên có được sự đồng tình, điều đó cũng có nghĩa là Trang Việt đã trở thành mục tiêu cho sự căm hận của tất cả mọi người.
Trong phút chốc, phần lớn người dân đều muốn nghị viên Trang Việt chết quách đi cho xong.
Từng tấm biểu ngữ lớn, trông như đã được chuẩn bị sẵn cho cuộc đấu tranh này, được giơ lên cao. Tên của Trang Việt được viết ở vị trí nổi bật, bên cạnh là một chữ "chết" đỏ như máu.
Trên Hoa Đàn Thần Thánh, Trang Việt nhìn thấy những tấm biểu ngữ bay lượn trên trời như diều, suýt chút nữa tức đến bất tỉnh.
Chẳng lẽ ta làm vậy không phải vì lũ ký sinh trùng đáng thương các ngươi sao?
Vậy mà các ngươi lại muốn hiến tế ta cho con hải yêu vong linh xấu xí, tà ác kia!
"Lũ tiện dân các ngươi, dựa vào cái gì mà bắt ta phải hy sinh? Tại sao các ngươi lại tin vào con hải yêu đê tiện kia, ta mới là lãnh đạo của các ngươi! Không có ta, các ngươi đã sớm thành mồi trong bụng hải yêu, chờ bị axit dạ dày tanh tưởi của chúng nó tiêu hóa rồi!"
Trang Việt nổi giận lôi đình. Mặc dù biết cơn thủy triều vong linh đen đỏ này là do Đinh Vũ Miên đến báo thù, nhưng hiện tại, gã lại căm ghét những kẻ muốn mình chết hơn.
"Thú vị thật, trong một thành phố mà lại có nhiều Trang Việt đến vậy." Báo Thù Yêu Hậu cất lên tiếng cười quỷ dị đầy đắc ý.
Những người muốn Trang Việt chết cũng đang làm điều tương tự như Trang Việt đã làm. Trò hề của bọn họ đã trở thành thú vui lớn nhất của Đinh Vũ Miên lúc này.
"Ai cũng có lòng ích kỷ." Tiêu viện trưởng thở dài một hơi.
Thân thể Đinh Vũ Miên bắt đầu lơ lửng.
Không khí xung quanh như biến thành một chất lỏng có thể nâng đỡ cô.
Đinh Vũ Miên bay về phía tòa cao ốc, rồi lại bay về phía Hoa Đàn Thần Thánh.
Bức rèm nước màu bạc chảy xuống từ Hoa Đàn Thần Thánh xuất hiện ngày càng nhiều vết rách, hiển nhiên là không thể chống đỡ được bao lâu nữa.
Quả thật, bờ bên kia sông có pháp sư Cấm Chú. Chỉ cần Đinh Vũ Miên xông vào, Cấm Chú sẽ mang đến sự hủy diệt không thể lường trước, không chỉ khiến khu căn cứ bị ảnh hưởng nặng nề hơn, mà còn không thể đảm bảo sẽ tiêu diệt hết vong linh trong một đòn. Chung quy vẫn sẽ có vong linh lọt vào nội thành.
"Các ngươi cứ vui đùa với chúng một chút đi." Ánh mắt Đinh Vũ Miên lạnh lùng, ra lệnh cho hai con hải yêu cấp Bá Chủ đang nằm vắt vẻo trên những tòa nhà chọc trời.
Bạch Cốt Mực và Cự Giải Ma Quỷ lập tức chặn đường của Tiêu viện trưởng, Mạc Phàm và những người khác, ánh mắt vô cùng tàn bạo.
"Ma pháp của tôi mất hiệu lực rồi!" Giáo sư La nói.
Lúc này Mạc Phàm mới nhìn xuống người, phát hiện lớp áo thủy tinh trong suốt dùng để che giấu khỏi vong linh đã biến mất. Lũ vong linh đồng loạt nhìn về phía này, ánh mắt tràn ngập sát niệm và oán hận.
"Trước tiên phải giết ra ngoài!" Tiêu viện trưởng trầm giọng nói.
Đinh Vũ Miên muốn mạng của Trang Việt.
"Mạc Phàm, cậu là pháp sư Ám Ảnh hệ. Chúng tôi sẽ chống đỡ giúp cậu, cậu rời khỏi đây trước đi, đừng để cho yêu nữ kia thực hiện được ý đồ!" Giáo sư Sử nói với Mạc Phàm.
Sau khi Mạc Phàm có được Cội Nguồn Hắc Ám, không chỉ thực lực được tăng cường, mà quanh thân còn tỏa ra hắc ám nồng nặc, đặc biệt là khi thi triển ma pháp hắc ám.
Mạc Phàm di chuyển giữa đám vong linh, quả nhiên sự chú ý của chúng không đặt vào cậu.
Tiêu viện trưởng và giáo sư Sử dường như đã phát hiện ra điểm này, vì thế mới để Mạc Phàm rời đi trước nhằm ngăn cản Đinh Vũ Miên.
Sau khi Mạc Phàm thoát khỏi vòng vây vong linh, cậu phát hiện Đinh Vũ Miên đã xuất hiện trên Hoa Đàn Thần Thánh. Ả không thể phá tan kết giới dày đặc của Hoa Đàn, nhưng cũng không hề sốt ruột chút nào. Lúc này, Đinh Vũ Miên giống hệt như Trang Việt khi xưa trên hòn đảo san hô không tên, đang chậm rãi đẩy chính Trang Việt vào chỗ chết.
Đây chính là cách báo thù của Đinh Vũ Miên.
Ăn miếng trả miếng.