"Nơi các anh muốn đi, có lẽ tôi biết." Không biết từ lúc nào, Quan Tống Địch đã tiến tới, nhỏ giọng nói.
"Lời của cậu chưa chắc tôi đã tin." Mạc Phàm biết tỏng Quan Tống Địch là loại người gì.
"Tôi không lừa anh đâu, hiện tại tôi chỉ muốn rời khỏi cái nơi quái quỷ này. Nhưng xem chừng các anh không tìm được địa tâm thì sẽ không rời đi, nên đương nhiên tôi hy vọng các anh nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ." Quan Tống Địch nói.
"Vậy cậu nói thử xem nào." Mạc Phàm nói.
"Trước đó tôi có kết bạn với một số người tị nạn, chúng tôi lập thành một đội để tránh né lũ Sa Nhân. Trong nhóm có một pháp sư ở thành phố Lan Dương, hắn nói nếu thành phố Lan Dương thật sự hoàn toàn thất thủ, chỉ có một chỗ tuyệt đối an toàn, đó chính là địa tâm Lan Dương. Lời giải thích của hắn cũng khớp với vị trí mà bạn của anh nói, địa tâm Lan Dương là nơi thành phố Lan Dương bọn họ bồi dưỡng ra những ma pháp sư xuất sắc nhất." Quan Tống Địch nói.
"Sau đó thì sao?" Mạc Phàm hỏi.
Quan Tống Địch vội lắc đầu: "Chúng tôi đã đến nơi đó, xung quanh có không ít Sa Nhân, còn chưa kịp tới lối vào thì đã bị chặn lại. Sau đó thì bọn họ chết hết, còn tôi thì trốn thoát."
"Cái triết lý sinh tồn của cậu đúng là đã cứu cậu không ít lần nhỉ." Mạc Phàm cười lạnh nói.
Quan Tống Địch đỏ mặt tía tai, nhưng vẫn nói tiếp: "Tôi có thể dẫn các anh đi, nhưng các anh cũng phải đưa tôi đi cùng, tôi không muốn ở lại với những người này."
"Theo chúng tôi sẽ còn nguy hiểm hơn, tại sao lại không muốn ở đây?" Mạc Phàm không hiểu, hỏi.
"Hừ, anh tưởng những kẻ sống sót được trong thành phố Lan Dương này có ai mà chưa từng làm chuyện bỏ rơi đồng đội à? Sa Nhân tộc hung tàn đáng sợ, chúng truy lùng theo mùi cực kỳ nhạy bén. Cách duy nhất để thoát khỏi sự truy đuổi của chúng là tạo ra một con mồi khác đang chảy máu, như vậy sẽ thu hút toàn bộ sự chú ý của chúng. Lũ Sa Nhân có một sự điên cuồng không thể kiểm soát đối với mùi máu tươi." Quan Tống Địch tỏ ra vô cùng không tin tưởng những người khác.
"Được thôi, xuất phát nhanh đi, nhân lúc trời còn chưa sáng hẳn." Mạc Phàm lười nói nhiều với gã này.
...
...
Trước đó không lâu, Mạc Phàm cũng đã điều tra qua khu trung tâm một lần nhưng không thu hoạch được gì nhiều.
Điều khiến Mạc Phàm rất bất ngờ là lối vào địa tâm Lan Dương lại ở ngay gần một tòa nhà cao tầng, trông giống như một bãi đỗ xe ngầm.
Nếu không phải Quan Tống Địch dẫn bọn họ tới, mở ra cánh cửa thang máy hết sức bình thường kia, thì thật sự không ai biết được thang máy dẫn xuống tầng hầm này lại ăn sâu vào lòng đất thành phố đến vậy.
"Bên cạnh còn có mấy bộ hài cốt, xem ra tên này nói thật." Mục Bạch cẩn thận để ý những bộ xương trắng nằm rải rác bên ngoài bãi đỗ xe, nhỏ giọng nói.
"Ừ, vậy chúng ta đi thẳng vào thôi. Những người may mắn sống sót ở khách sạn Bạch Nguyệt đã có kết giới bảo vệ, chỉ cần bọn họ không ra ngoài thì sẽ không bị lũ Sa Nhân kia phát hiện." Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm đi đầu, trực tiếp nhảy xuống hầm thang máy.
Bởi vì mất điện nên thang máy hẳn đã rơi thẳng xuống đáy. Nó dừng lại ở tầng hầm thứ hai, nhưng Mạc Phàm kinh ngạc phát hiện mình đã rơi xuống hơn 30 mét mà vẫn chưa chạm tới đáy hầm.
Địa tâm Lan Dương này giấu thật sâu.
Nghĩ lại cũng đúng, một địa bảo cấp bậc như vậy ở trong thành phố, khẳng định không thể để người khác tùy tiện tìm ra.
Sắp chạm tới đáy, thân thể Mạc Phàm bỗng nhiên hòa vào bóng tối, giống như một bóng ma, nhẹ nhàng trôi nổi trên nóc buồng thang máy.
"Xuống đây đi, tới đáy rồi."
Mạc Phàm gọi vọng lên, rồi dùng tay không đẩy cửa thang máy ra.
...
Bước ra khỏi thang máy, xuất hiện trước mặt mọi người là một địa đàn được tạo thành từ ma thạch và thủy tinh. Bên trong địa đàn không hề tối đen, có những ngọn đèn thủy tinh có thể dùng được 20, 30 năm treo xung quanh, chiếu sáng toàn bộ địa đàn ma ảo.
Trung tâm địa đàn trống rỗng, đi tới sẽ thấy những bậc cầu thang xoắn ốc, lợi dụng lực đẩy giữa các viên Lôi hệ thủy tinh để tạo nên một hiệu ứng ma ảo hoàn chỉnh.
Những bậc thang này lơ lửng, khi bước lên phải đặc biệt cẩn thận.
"Giống như có một loại cấm chế, nếu đặt bước không theo trình tự thì toàn bộ địa đàn sẽ bùng phát năng lượng lôi điện, tiêu diệt kẻ xâm nhập." Mục Bạch nói.
Triệu Mãn Duyên nhìn Mục Bạch, không khỏi bội phục từ tận đáy lòng, nói: "Làm sao cậu biết được? Chỉ dựa vào việc quan sát những hình điêu khắc kỳ quái trên cầu thang thôi à?"
"Cậu không thấy ở đây có một tấm biển cảnh báo màu đỏ to đùng sao, hay là không biết chữ?" Mạc Phàm ở bên cạnh chen vào.
Triệu Mãn Duyên nhìn sang, quả nhiên có một tấm biển cảnh báo màu đỏ chói lọi, giống hệt biển cảnh báo trên các trạm biến áp cao thế.
Triệu Mãn Duyên lúng túng.
"Hình như muốn đi tiếp thì chỉ có con đường này." Mục Bạch nói.
"Địa đàn này được cung cấp năng lượng từ ma thạch, lượng Lôi hệ tồn trữ rất lớn, chúng ta đi lung tung thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn." Quan Tống Địch đưa ra ý kiến của mình.
"Hay là cậu đi trước xem sao?" Mạc Phàm nói.
"Đừng, tôi pháp lực thấp kém, ba vị đại lão cứ coi như tôi vô hình là được." Quan Tống Địch vội vàng nói.
"Có Linh Linh ở đây thì tốt, con bé hẳn sẽ dễ dàng giải quyết chuyện này." Mạc Phàm nói.
"Hừ."
Một giọng nói kiêu ngạo của cô gái truyền đến từ một lối vào khác. Bốn người quay đầu lại, phát hiện Tương Thiếu Nhứ và Tâm Hạ đang đi từ nơi đó đến.
"Xem ra tổ nữ bọn tớ và tổ nam các cậu ngang tài ngang sức, mọi người đều tìm được nơi này." Tương Thiếu Nhứ nở nụ cười.
Tương Thiếu Nhứ và Tâm Hạ đã đi theo đường ống nước để đến địa đàn cổ xưa này, căn cứ vào manh mối từ đường ống cũng dẫn đến nơi thần bí này, cho nên bọn họ đã phá vỡ vách đá để vào đây.
Mạc Phàm đi tới, đỡ lấy Tâm Hạ, phát hiện tóc cô bé hơi ướt, hẳn là không lâu trước đó đã phải lặn xuống nước.
"Hẳn là em có thể giải được." Tâm Hạ nói.
Tinh thần lực của Tâm Hạ cũng rất mạnh. Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại rồi mở ra, một thế giới hoàn toàn vận hành bằng ma năng hiện ra trước mắt. Dù cho có ống dẫn, tinh thể, vỏ ngoài hay vách đá che chắn, những dòng năng lượng ngũ sắc vẫn cứ hiện rõ trong mắt Tâm Hạ.
"Mọi người đi theo em."
Tâm Hạ đi phía trước, đôi chân nhẹ nhàng bước vào bên trái của bậc thang đầu tiên. Có thể thấy bậc thang dường như không chịu bất kỳ lực nào, bắt đầu rơi xuống.
Mạc Phàm sợ hết hồn, vội vàng muốn kéo Tâm Hạ lại, nhưng ai ngờ bậc thang kia rơi xuống khoảng 30 mét thì đột nhiên dừng lại.
Tâm Hạ tiếp tục bước về phía trước, đặt chân lên bậc thang thứ ba ở phía trước.
Vào lúc này, bậc thang đầu tiên đột nhiên quay trở lại vị trí ban đầu.
"Nhớ là phải bước vào bên trái thì mới vào khu vực không bị lôi điện tấn công." Tâm Hạ nhắc nhở mọi người.
"Địa đàn này thiết kế cũng có chút thú vị, nhảy ô chữ, nhớ khẩu quyết..." Mạc Phàm bước theo.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿