"Lão Triệu, tớ dẫn bọn họ rời khỏi đây trước, cậu tự nghĩ cách đi nhé!" Mạc Phàm thấy thế, lập tức đẩy nhiệm vụ gian khổ này cho Triệu Mãn Duyên.
"Đừng..."
Triệu Mãn Duyên vừa định từ chối thì ai dè Tương Thiếu Nhứ, Diệp Tâm Hạ, Mục Bạch và Quan Tống Địch đã nhanh chóng bơi về phía Mạc Phàm. Trong nháy mắt, vùng nước này chỉ còn lại một mình Triệu Mãn Duyên, bảo bảo xanh bạc và cả một tộc sa nhân đang điên cuồng lao tới.
Triệu Mãn Duyên khóc không ra nước mắt, liếc nhìn bảo bảo xanh bạc đang trưng ra vẻ mặt hạnh phúc.
"Đều là do ngươi tạo nghiệt, lão tử mặc xác ngươi!" Triệu Mãn Duyên tức giận nói.
Thân thể Triệu Mãn Duyên hóa thành một mũi tên nước, đột ngột bắn về phía đường hầm thoát nước. Nơi đó là một đầm nước đang lưu động, có thể lờ mờ nhìn thấy vài đường ống, hẳn là cửa thoát nước dẫn đến một máy bơm ở xa, chắc chắn có lối ra thông đến những nơi khác trong thành phố Lan Dương.
Bơi được khoảng 500-600 mét, Triệu Mãn Duyên vẫn không nhịn được mà quay đầu lại. Dù sao đi nữa, đó cũng là khế ước thú đầu tiên của gã, dù nó có hơi báo đời một chút, cũng không thể vứt bỏ nó ở đó cho lũ sa nhân tùy ý xâu xé được.
Gã ấn vào chiếc nhẫn. Triệu Mãn Duyên cũng không thật sự muốn vứt bỏ bảo bảo xanh bạc, chỉ đơn giản là muốn để nó thu hút sự chú ý của lũ sa nhân, sau đó sẽ thu nó vào nhẫn khế ước khi đạt đến khoảng cách giới hạn.
Thế nhưng, khi Triệu Mãn Duyên vừa quay đầu lại, gã cảm nhận được một luồng sóng nước kịch liệt ập tới từ phía sau.
Cảm giác này giống như đang lái Lamborghini trên đường, bỗng nhiên có một chiếc Ferrari hung hăng vọt qua, bỏ lại cho gã hít khói.
"Chạy còn nhanh hơn cả lão tử!" Triệu Mãn Duyên kinh hãi kêu lên.
Bảo bảo xanh bạc quả thực là một quả ngư lôi di động dưới nước sâu, xuyên qua vùng nước u ám vẫn có thể thấy rõ vệt sóng nước lộng lẫy do nó tạo ra.
Nói thật chứ, lòng tự tôn của gã bị tổn thương nặng nề.
Là một pháp sư Thủy hệ Siêu giai, tốc độ của Triệu Mãn Duyên dưới nước chắc chắn không phải loại thủy yêu đáy biển tầm thường có thể so bì.
Ngay ngày đầu tiên trở thành ma pháp sư, cha của Triệu Mãn Duyên đã nói với gã rằng: "Con có thể đánh không lại người khác, nhưng tốc độ chạy trốn nhất định phải nhanh hơn người khác."
Không biết tại sao Triệu Mãn Duyên vẫn chưa kịp truyền lại danh ngôn này cho đứa "con trai" khế ước thú của mình, mà dường như nó đã tự giác ngộ ra chân lý này.
"Thu thu thu!"
Bảo bảo xanh bạc bơi đến trước mặt Triệu Mãn Duyên, đột nhiên duỗi thẳng cái đuôi vừa to vừa dài của nó, đặt ở nơi mà tay Triệu Mãn Duyên có thể với tới.
Triệu Mãn Duyên thấy cảnh này, lòng cảm động.
Nó còn biết đưa tay giúp một phen, đúng là nuôi không uổng công.
"Phốc!"
Bỗng nhiên, một luồng khí nồng nặc phun cực mạnh ra từ dưới đuôi của bảo bảo xanh bạc. Ngay lập tức, bảo bảo xanh bạc đã vọt xa cả ngàn mét, còn Triệu Mãn Duyên thì bị luồng khí đó thổi bay lùi lại 12 mét.
Cái mùi này... nói không mùi thì không phải, mà nó hệt như mùi hôi thối của xác sa nhân và Tích Mâu Hùng Trư đang phân hủy, khiến Triệu Mãn Duyên suýt nôn ọe.
"Tiểu súc sinh, lão tử phải làm thịt ngươi!" Triệu Mãn Duyên không biết là do bị hun khói hay do tức giận mà cả khuôn mặt tái mét.
"Ngươi còn dám chạy trước ta à, quay lại đây cho lão tử!" Triệu Mãn Duyên nhấn mạnh vào nhẫn khế ước.
Ánh sáng khế ước lóe lên, bảo bảo xanh bạc đang ở cách đó hơn ngàn mét lập tức bị một luồng sáng xanh trói buộc. Thân hình to như cá voi của nó bỗng nhiên co lại thành một đốm sáng chỉ lớn bằng ngón tay, sau đó bay vào chiếc nhẫn bảo thạch trong suốt của Triệu Mãn Duyên.
Chiếc nhẫn bảo thạch vốn trong suốt, nhưng lúc này lại có một vật nhỏ xíu như con nòng nọc đang bơi qua bơi lại bên trong. So với kích thước của chiếc nhẫn, không gian hoạt động của con nòng nọc vẫn còn rất lớn.
"Ra đây cho ta!" Triệu Mãn Duyên là người có thù tất báo, lập tức gọi bảo bảo xanh bạc ra ngoài.
Giống như ném quả cầu Pokémon, Triệu Mãn Duyên bắt lấy chùm sáng bắn ra từ nhẫn khế ước, rồi ném thẳng về phía đám sa nhân đang truy đuổi.
"Thu thu thu!"
Bảo bảo xanh bạc dường như biết mình sai, liền phát ra những tiếng kêu cầu xin.
Tốc độ của nó cực nhanh, dù bị Triệu Mãn Duyên ném ra sau mấy trăm mét, nó chỉ mất nửa giây để lấy đà tăng tốc, ngay lập tức đã đuổi kịp gã.
"Biết sai rồi còn không mau tới cõng lão tử!" Triệu Mãn Duyên mắng.
Bảo bảo xanh bạc lập tức bơi đến bên cạnh Triệu Mãn Duyên, lần này không phun luồng khí thối kia ra nữa, mà đưa tấm lưng bóng loáng của mình ra.
Triệu Mãn Duyên cưỡi lên, vừa vặn có hai khối vây xương khá mềm mại nhô ra từ sống lưng, nắm vào có cảm giác như đang điều khiển con hải thú này.
"Nghe đây, cái vây này gạt sang phải thì ngươi rẽ phải, đẩy về trước thì tăng tốc, kéo về sau thì giảm tốc, nâng lên..." Triệu Mãn Duyên ra lệnh.
Mặc dù tốc độ bơi của bảo bảo xanh bạc rất nhanh nhưng nó chỉ biết lao thẳng về phía trước, trong khi lũ sa nhân kia lại ập đến từ bốn phương tám hướng. Muốn xông ra khỏi vòng vây thì trước tiên phải lừa chúng, khiến chúng không biết gã định đi hướng nào.
"Thu thu thu!" Lần này bảo bảo xanh bạc tỏ ra khá nghe lời.
Xem ra tuy nó mới sinh được vài ngày nhưng trí tuệ cũng không thấp, những gì Triệu Mãn Duyên nói nó đều có thể hiểu được đại khái.
Triệu Mãn Duyên lấy vây lưng làm cần lái, lách sang phải, trước tiên là một cú lừa, sau đó mới phá vây. Với kinh nghiệm chơi game đua xe nhiều năm, việc điều khiển bảo bảo xanh bạc đối với gã cũng coi như là cá gặp nước.
"Ngươi có chiêu tấn công nào không? Ta phải tập trung tìm đường và quan sát xung quanh, không rảnh tay dùng ma pháp," Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Thu thu thu!"
"Xử lý con Hắc Bì Sa Nhân phía trước để mở đường đi!" Triệu Mãn Duyên ra lệnh.
Bảo bảo xanh bạc uốn éo cái đuôi, dường như đã đồng ý.
Nó tăng tốc, há cái miệng rộng ngoác như hầm mỏ ra.
Con Hắc Bì Sa Nhân kia to hơn chiếc xe buýt du lịch vài vòng, vậy mà cũng chỉ cần một ngụm là xong. Vấn đề là, bảo bảo xanh bạc còn chẳng to bằng con Hắc Bì Sa Nhân, vậy mà cũng không thấy thân thể nó phình ra chút nào.
Nuốt chửng con Hắc Bì Sa Nhân cứ như nuốt một con cá nhỏ, chẳng bõ dính răng.
Triệu Mãn Duyên nhìn mà choáng váng toàn tập.
Con hàng này trừ ăn với nuốt ra thì không còn bản lĩnh nào khác à?
Bảo ngươi mở một con đường máu, ngươi lại xơi luôn cái chướng ngại vật trên đường.