*
"Thánh Hùng Bắc Âu là thứ gì?" Mạc Phàm hỏi.
Sắc mặt của Triệu Mãn Duyên và Tương Thiếu Nhứ lại không được tốt cho lắm, hiển nhiên Thánh Hùng Bắc Âu là một tổ chức không dễ đụng vào.
"Bọn chúng là một đám lính đánh thuê Bắc Âu, quy mô cực lớn đủ để ảnh hưởng tới một vài thế lực quốc gia. Rất nhiều chuyện mà quân đội của các nước khác không làm được đều sẽ tìm đến Thánh Hùng Bắc Âu." Tâm Hạ có vẻ hiểu biết về tổ chức này.
Khu vực hoạt động chủ yếu của Thánh Hùng Bắc Âu là ở Bắc Âu, thật khó tưởng tượng được bọn họ lại không quản ngại vạn dặm xa xôi để tới phương Đông. Hơn nữa, nhìn tình hình này cũng biết bọn họ đã có tin tức về Địa tâm Lan Dương từ trước.
"Mạc Phàm, cố chủ muốn đưa Quan Tống Địch sống sót ra ngoài chính là Thánh Hùng Bắc Âu." Linh Linh dường như đã nắm được tình hình qua bộ đàm và nói.
Xem ra Thánh Hùng Bắc Âu đã tìm kiếm từ lâu, còn Quan Tống Địch chỉ là kẻ tiên phong. Hắn sớm đã cạn kiệt ma năng, bị vây trong thành phố Lan Dương, trở thành mục tiêu săn đuổi của đám Sa Nhân kia.
Quan Tống Địch tìm được lối vào Địa tâm Lan Dương nhưng không tìm được Đại Địa Chi Nhụy thật sự. Vừa hay nhóm Mạc Phàm muốn đi sâu vào lòng đất nên hắn đã thuận thế đi theo, đồng thời báo cáo tình hình ra bên ngoài.
"Khó trách thiết bị truyền tin của chúng ta lại hoạt động được, trên người hắn có thiết bị quân dụng bí mật." Tương Thiếu Nhứ dường như phát hiện ra điều gì đó, chỉ vào chiếc đồng hồ quân dụng đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo trên cổ tay Quan Tống Địch.
Khi Quan Tống Địch phát hiện ra chiếc lông vũ thần bí, hắn cũng đã truyền tin tức cho tổ chức Thánh Hùng Bắc Âu đang ở bên ngoài. Lúc này, người của Thánh Hùng Bắc Âu liên tục tiến vào, chỉ vài phút sau đã tới nơi này.
"Mạc Phàm, thằng ranh này dám đâm sau lưng chúng ta! Ném mẹ nó cho cá mập ăn trước rồi tính sau!" Triệu Mãn Duyên tức giận nói.
Mạc Phàm lắc đầu, không hề tỏ ra phẫn nộ vì chuyện này.
"Thứ chúng ta không mang đi được, để lại cho người khác thì có khác gì nhau đâu. Quan Tống Địch, nếu người của Thánh Hùng Bắc Âu đến đón cậu thì cũng coi như chúng tôi đã hoàn thành ủy thác, tiền thù lao nên trả đủ, hiểu không?" Mạc Phàm chỉ vào Quan Tống Địch, nói.
Quan Tống Địch nghe xong không khỏi ngẩn người.
Sao bọn họ lại dễ dàng từ bỏ như vậy?
Thực tế, hắn còn đang chờ các cao thủ tới để đôi bên đại chiến một trận.
"Ủy thác là do bọn họ công bố, anh đi mà tìm cố chủ đòi tiền. Tôi sống sót, đúng là mấy người đã hoàn thành... nhưng, mấy người thật sự chịu buông tay sao?" Quan Tống Địch vẫn không dám tin.
Quan Tống Địch tự nhiên nhìn ra được nhóm người này có thực lực cực mạnh, mỗi người đều đủ sức một mình một cõi. Nếu Thánh Hùng Bắc Âu không chiếm ưu thế về số lượng, chưa chắc đã đoạt được đồ từ tay bọn họ.
"Chúng tôi đến đây vốn để tìm Đồ Đằng, Địa Hỏa Chi Nhụy chỉ là thu hoạch ngoài ý muốn. Nếu các người định chia cho chúng tôi một phần từ chiếc bánh lớn này, chúng tôi cũng không ngại đâu. Cứ coi như một thỏa thuận, chúng tôi có thể giúp các người xử lý đám Sa Nhân bên ngoài." Mạc Phàm nói.
"Cái này..." Nhất thời Quan Tống Địch không biết phải nói gì.
Đối phương đột nhiên tỏ ra thấu tình đạt lý như vậy khiến hắn có chút không kịp thích ứng, bao lời lẽ hung hăng đã chuẩn bị sẵn trong bụng giờ chẳng có cơ hội tuôn ra.
Trong lúc nói chuyện, quả nhiên trên vết nứt mặt đất xuất hiện hơn mười bóng người. Tu vi của họ đều rất cao, khó trách có thể tiếp nhận nhiệm vụ cấp quốc gia, đây rõ ràng là một tổ chức quốc tế hùng mạnh có thể tự lập một phái.
Những người này đều mặc giáp nhẹ, trên ngực có một miếng dán hình hùng vương bằng vàng trông sống động như thật. Dưới ánh sáng rực rỡ của Địa Hỏa Chi Nhụy, con hùng vương ấy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực họ.
Cầm đầu là một người đàn ông thô kệch, vạm vỡ với mái tóc nâu đỏ. Râu tóc hắn rậm rạp đến mức gần như che kín cả ngũ quan, chiếc mũi to hơn gấp đôi người thường, lỗ chân lông cũng cực lớn.
Giả như khoác thêm một chiếc áo choàng màu nâu đỏ, hắn trông chẳng khác nào một con gấu ngựa đang đứng thẳng, dã tính mười phần, vô cùng thô bạo.
Mà đứng bên cạnh hắn là một người đàn ông khác cũng có bộ râu như ông già Noel.
Râu tóc màu nâu nhạt, phối hợp với bộ giáp nặng thánh kim trên người, càng giải thích hoàn mỹ hơn cho hai chữ "Kim Hùng".
Hai người này rõ ràng là anh em, tướng mạo rất giống nhau.
"Bọn họ là huynh đệ Thánh Hùng. Thời trẻ, họ đã sáng lập ra Thánh Hùng Bắc Âu và nhanh chóng trỗi dậy ở vùng Bắc Âu, vượt mặt tất cả các đoàn thợ săn ở đó." Tâm Hạ từng ở châu Âu nên hiển nhiên đã nghe qua danh tiếng của hai người này, vừa nhìn thấy tướng mạo giống nhau của họ, cô đã đoán được thân phận.
"Không ngờ cũng có lúc chúng ta bị người khác hớt tay trên. Thực lực hai tên này sâu không lường được, chưa kể bên cạnh còn không thiếu cao thủ." Triệu Mãn Duyên thở dài than thở.
Vất vả tìm được thiên tài địa bảo mà không thể hưởng, đây có lẽ là chuyện bi thương nhất trên đời.
"Nơi này cách Phàm Tuyết Sơn không xa lắm, bây giờ chúng ta thông báo cho Phàm Tuyết Sơn tới vẫn còn kịp." Tương Thiếu Nhứ khẽ nói.
Lần này Thánh Hùng Bắc Âu đến không ít người. Tuy danh tiếng của họ vượt xa Phàm Tuyết Sơn, nhưng bây giờ Phàm Tuyết Sơn cũng không thiếu cao thủ. Để Mạc Phàm cùng Mục Ninh Tuyết đối phó với hai huynh đệ Thánh Hùng thì không phải là không có phần thắng.
Huống hồ, không nhất thiết phải thắng. Nơi này là Trung Quốc, chỉ cần câu giờ cho tới khi quân đội chạy tới, với hành vi cướp đoạt tài nguyên quốc gia của Thánh Hùng Bắc Âu, bọn họ sẽ bị xử quyết tại chỗ trong vài phút.
"Không cần thiết phải đổ máu hi sinh, thực lực của đám người này không đơn giản." Mạc Phàm lắc đầu, không tán thành đề nghị của Tương Thiếu Nhứ.
Tương Thiếu Nhứ định nói gì đó, nhưng thấy Tâm Hạ lắc đầu với mình.
Thánh Hùng Bắc Âu không dễ chọc vào. Thần miếu Parthenon của họ đã từng xảy ra xung đột với Thánh Hùng Bắc Âu, kết quả là một đội Phán Quyết Điện Tử bị thương vong nghiêm trọng.
Người trong nghề ở Bắc Âu đều biết rõ, Thánh Hùng Bắc Âu thực chất đại diện ở một mức độ nhất định cho quân đội chính quy của một vài quốc gia Bắc Âu. Tuy rằng họ không độc ác như một số đám cướp lính đánh thuê, nhưng một khi dính đến lợi ích to lớn, họ ra tay độc ác cũng không chút lưu tình.
Có quốc gia Bắc Âu che chở, tòa án quân sự quốc tế cũng đặc biệt dung túng cho hành vi của họ.
Hiện tại bọn họ chỉ có vài người, lại đang ở trong địa bàn của Sa Nhân, xảy ra xung đột với Thánh Hùng Bắc Âu là chuyện không có ý nghĩa.
"Mấy người muốn húp một chén canh à?" Người đàn ông râu tóc đỏ lên tiếng.
"Chúng tôi cũng không muốn ra về tay trắng. Đám Sa Nhân bên ngoài kia, chúng tôi có thể đối phó giúp một phần." Mạc Phàm nói.
"Hahaha, nếu chúng ta đã đến thì tự có đủ vốn liếng để đối phó với bọn chúng. Vất vả cho các vị tìm kiếm rồi, tôi xin thay mặt gửi lời cảm ơn chân thành!" Người đàn ông râu tóc đỏ nói câu này rồi cúi người một cái.
"Vãi, vậy tính là cái đéo gì? Giờ lão tử giết phắt ông đi, rồi đến trước mộ ông đốt vàng mã, ông cũng đồng ý à?" Triệu Mãn Duyên nào cam lòng để mất miếng bánh ngọt béo bở này, tức giận gầm lên.
"Vậy thì phân cao thấp ngay tại đây đi." Ánh mắt người đàn ông râu nâu nhạt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.