Lão Santak tiến lên một bước, ánh mắt sắc bén như dao mổ xuyên thẳng vào tâm hồn Mạc Phàm, bắt đầu phân tích những cảm xúc phức tạp, hỗn loạn bên trong.
Tấn công tinh thần là thủ đoạn mà lão Santak sở trường nhất. Trước khi đối đầu với một kẻ địch, lão luôn tìm hiểu rõ ưu nhược điểm, sự tự tin cũng như nỗi sợ hãi của đối phương, nhờ vậy mà luôn nắm chắc phần thắng trong tay.
Mọi người đều gọi lão Santak là bậc thầy giải phẫu tâm hồn, thấu hiểu nội tâm con người, lưỡi dao mổ của lão luôn tìm đúng nơi hiểm yếu nhất, khiến kẻ địch nhanh chóng sụp đổ từ bên trong.
Thế nhưng, điều khiến lão Santak có chút bất ngờ là tinh thần lực của gã thanh niên trước mặt này lại mạnh hơn bất kỳ ai lão từng gặp trong quá khứ.
Lưỡi dao mổ sắc bén đã kề sát trái tim, nhưng nhịp tim của gã thanh niên này vẫn bình ổn đến lạ thường, dường như hắn biết rõ trái tim mình được bao bọc bởi một lớp phòng ngự vững chắc, loại dao này căn bản không thể đâm thủng.
Mỗi người đều có điểm yếu, chỉ khác nhau ở chỗ có che giấu tài tình hay không. Có những người chỉ cần khẽ dò xét là tự động lộ ra, có những người lại giấu kín không một kẽ hở, nhưng nơi càng kín kẽ thì lại càng yếu ớt... Lão Santak vẫn đang tiếp tục phân tích.
Santak nhìn thấy rất nhiều cảm xúc của Mạc Phàm. Người trước mắt không giống một sát thủ đã trải qua vô số khóa huấn luyện đặc biệt, tình cảm khô cằn đến mức không tìm được kẽ hở.
Ngược lại, người này tình cảm vô cùng phong phú. Dưới góc nhìn phân tích của lão Santak, Mạc Phàm giống như một tòa thành trì kiên cố, không có bất kỳ bức tường nào yếu ớt.
"Thú vị thật, tuy có chút e dè ma pháp hệ Tâm Linh và hệ Âm, nhưng tinh thần lực lại vượt xa pháp sư bình thường. Dù vậy, ta đã tìm ra cách đối phó với ngươi rồi." Lão Santak nở một nụ cười cáo già.
Younger đứng bên cạnh, không có ý định nhúng tay vào.
Mục đích của bọn họ không phải là tiêu diệt kẻ địch, mà là nhanh chóng dựng xong pháp trận, mau chóng rời khỏi nơi này.
Chẳng mấy chốc, lũ Sa Nhân sẽ tràn ngập khắp sơn thành này, đến lúc đó, con đường sống duy nhất chính là pháp trận không gian.
Mạc Phàm ngẩng đầu lên, mơ hồ nhìn thấy từng tia sáng bạc lấp lóe trên bầu trời sau những ngọn cây. Xem ra đúng như Linh Linh suy đoán, bọn chúng định lợi dụng pháp trận không gian để tẩu thoát.
Khi màn mưa bụi sau lưng bất chợt bao trùm, mang theo hơi lạnh ẩm ướt như bão táp sắp ập đến, Mạc Phàm biết đó là đại quân Sa Nhân đang kéo tới, cơn mưa bụi cuồng nộ đã lan đến chiến trường.
"Cả hai bên đều đang tranh thủ từng giây từng phút, vậy thì hãy xem bản lĩnh của mỗi người thôi. Phải nói rằng, phe ta đang nắm giữ Địa Hỏa Chi Nhụy vẫn ở thế chủ động hơn. Các ngươi cần phải đánh bại bọn ta, còn bọn ta chỉ cần phòng thủ chờ đợi thắng lợi cuối cùng." Lão Santak tiếp tục nói.
Gã này nói không sai.
Sau khi phân tích tâm linh, lão Santak biết gã thanh niên trước mặt này không hề tầm thường, không thích hợp để đối đầu trực diện.
Kéo dài thời gian chính là sách lược tốt nhất.
"Ta sẽ tạo ra một Mê Cung Tâm Chướng trước mặt ngươi, không biết ngươi có đủ thời gian để thoát ra không đây?" Lão Santak nở một nụ cười gian trá.
Dùng chính nội tâm của kẻ địch để tạo ra một mê cung ảo giác, mê cung này sẽ hiện ra một cách chân thực nhất trước mặt đối phương. Bất kể người này có tu vi cao đến đâu cũng đều phải tuân theo quy tắc của mê cung.
Mê cung tâm linh của lão Santak giống như cấm giới tuyệt đối của Thiên Chủng, trong cấm giới đó, người bị nhốt sẽ phải chiến đấu với chính bản thân mình.
...
Cảnh tượng trước mắt biến ảo như một bức tranh bị bóp méo thành vòng xoáy, khung cảnh chân thực thay đổi một cách quỷ dị. Mặc dù Mạc Phàm biết tất cả đều là huyễn cảnh nhưng cũng không thể ngăn cản sự thay đổi này.
Biết là ảo giác, nhưng vì sao cảm xúc vẫn dao động?
Giống như khi xem một bộ phim kinh dị, biết rõ những thứ kia chỉ là diễn, những cảnh quỷ quái đáng sợ đều do đạo diễn và diễn viên sắp đặt, nhưng người xem vẫn sợ đến không dám nhìn, thậm chí sau khi xem xong trong lòng vẫn còn ám ảnh.
Ảo giác tâm linh cũng tương tự như vậy.
Tinh thần lực của Mạc Phàm đủ mạnh, cho nên lão Santak không hy vọng ảo giác có thể lấy giả làm thật, vì vậy lão nói thẳng cho Mạc Phàm biết đây là ảo giác.
Lão cũng không hy vọng ảo giác này có thể phá vỡ phòng tuyến nội tâm của Mạc Phàm, thứ mà Santak muốn chính là lãng phí thời gian của hắn.
Chìa khóa thắng lợi của lão Santak không phải là đánh cho Mạc Phàm tơi tả, mà là thắng về mặt thời gian.
Thời gian càng trôi đi, đối phương sẽ càng lo lắng. Càng lo lắng thì càng dễ rơi vào khủng hoảng, một khi đã khủng hoảng thì sẽ lộ ra sơ hở chí mạng.
...
"Tại sao không trực tiếp giải quyết hắn luôn cho rồi?" Younger có chút khó hiểu nhìn lão Santak.
Lão Santak lắc đầu, nói: "Tu vi của tên này là một con quái vật. Ta thấy trên người hắn không chỉ có Thiên Chủng mà còn có cả pháp môn đỉnh cấp. Cho dù ngài ra tay, e rằng cũng phải đánh mấy trăm hiệp mới phân được thắng bại."
"Lợi hại đến vậy sao? Không nhìn ra được." Younger hơi kinh ngạc.
Tại Bắc Âu, người có thể đấu với Younger vài trăm hiệp không có nhiều. Younger không ngờ kẻ đang chịu đựng sự kinh hãi này lại có thực lực như vậy.
"Tôi biết ngài thích tự tay đè bẹp kẻ địch xuống đất, nhưng hôm nay không phải là lúc thích hợp." Lão Santak ôn hòa nói.
"Vậy à, tôi bắt đầu thấy hứng thú với tên này rồi đấy, nhưng Địa Hỏa Chi Nhụy không đáng để tôi phải làm vậy." Younger nói.
"Santak, Santak, mau trở về! Có một ả đàn bà chết tiệt đang khống chế một chuyên gia dựng lập pháp trận không gian, phá hoại một nút không gian rồi!" Bỗng nhiên, máy truyền tin vang lên giọng nói phẫn nộ của lão đại Thánh Hùng Kunoi.
Lão Santak nhíu mày.
Ả đàn bà?
Từ lỗ hổng đi vào chỉ có gã thanh niên trước mắt này, sao lại có một cô gái nào khác, hơn nữa dường như còn là một cao thủ khống chế tâm linh.
"Younger, tôi lập tức quay về, còn hắn giao lại cho ngài, đừng lãng phí nhiều thời gian với hắn!" Lão Santak ý thức được sơ hở của mình, vội vàng nói.
"Ông biết mà, tôi lại càng mong như vậy." Younger vặn các khớp xương toàn thân, đột nhiên tung nắm đấm về phía Mạc Phàm đang chìm trong ảo giác tâm linh.
Quyền mang tựa như sao băng xé toạc màn đêm, lấp lánh nhưng lại chứa đầy lực xung kích chết chóc. Ngọn lửa hừng hực ma sát với không khí, trong khoảnh khắc đã đốt cháy thành một vệt đuôi lửa nóng rực, rồi chia thành mấy chục luồng xoắn ốc nối đuôi nhau bay về phía Mạc Phàm.
Trong Mê Cung Tâm Linh, Mạc Phàm đang ở trong một thế giới giống hệt Bác Thành, đột nhiên Lưu Tinh Quyền xé rách bầu trời thành phố, xé nát tất cả kiến trúc, xé tan vô số Độc Nhãn Ma Lang, cuối cùng mang theo quyền lực và khí thế ngập trời quay trở lại khu rừng rậm.
Bạo Tinh Quyền tựa như thiên thạch rực lửa, soi sáng cả đất trời.
Ban đầu Mạc Phàm tưởng đó là ma pháp hệ Hỏa, nhưng rất nhanh sau đó, hắn cảm nhận được luồng thần mang đánh nát cả một dãy núi. Mạc Phàm ý thức được đối phương dùng ma pháp hệ Quang, dùng vật chất tinh tú biến ánh sáng thành năng lượng mênh mông, có thể xuyên thủng, nghiền nát và phá hủy tất cả.