Cách xử lý của đám Thánh Hùng Bắc Âu cũng chẳng vẻ vang gì, bọn chúng định chỉ định 8 người trong đội tiến vào ma pháp trận không gian, còn những người khác sẽ trở thành mồi cho lũ Sa Nhân.
Đáng tiếc, mưu đồ tính toán của hai huynh đệ Thánh Hùng lại tan thành mây khói dưới tay nhóm Mạc Phàm.
Mạc Phàm biết, không tính Apase thì nhóm hắn có 6 người. Sáu người bọn họ chiếm hết chỗ trong ma pháp trận không gian thì Thánh Hùng Bắc Âu chỉ còn lại hai vị trí, hơn nữa hai kẻ đó sẽ trở thành nhân chứng bị giao cho chính quyền.
Chạy tới địa bàn Trung Quốc ăn cắp báu vật, lại còn muốn ung dung ngồi trên trận pháp truyền tống trở về sao?
Rửa sạch mông rồi đi ăn cơm tù đi!
“Móng vuốt của ngươi sắc bén thật, nhưng không biết có so được với cặp móng này của ta không?” Mạc Phàm mỉm cười nhìn Kunoi.
Rất nhanh, Mạc Phàm lấy ra một bộ giáp tay màu đen kịt, các khớp ngón tay đã biến thành những vuốt đao cong vút. Vuốt đao đen tuyền, phía trên lập lòe hàn quang khiến người ta rợn gáy.
“Ma cụ hữu hình?” Kunoi nhìn bộ giáp tay của Mạc Phàm, trong mắt ánh lên vài phần tham lam.
Loại ma cụ này tương đối hiếm thấy, nếu cướp được sẽ tăng cường đáng kể khả năng bảo mệnh, lại còn có thể tung ra đòn chí mạng khi đối phương không chút phòng bị.
Kunoi cũng không ngờ kẻ trước mắt này lại có nhiều bảo bối như vậy, cũng chẳng trách hắn lại có gan đối đầu với Thánh Hùng Bắc Âu danh tiếng lẫy lừng như bọn chúng.
Khí tức hắc ám tựa sương mù tràn ngập không khí, khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo.
Dưới chân Kunoi xuất hiện một vũng đầm lầy đen kịt, lạnh lẽo và sền sệt đang không ngừng ngọ nguậy, giống như đang ở trong một đầm lầy hắc ám. Khung cảnh quỷ dị, hỗn loạn và méo mó này khiến người ta sa vào trong đó, hoàn toàn không nhận rõ phương hướng, không phân biệt được thật giả.
Bỗng nhiên, một bóng ảnh bằng khói đen, quỷ mị như u linh, chậm rãi ngưng tụ thành một dáng người thon dài, lạnh lùng ở sau lưng Kunoi.
Bóng đen đó giơ cao móng vuốt, khuôn mặt nở một nụ cười tà dị.
“Muốn đánh lén ta ư?” Kunoi xoay người, dùng cặp vuốt sắc bén trên tay đâm thẳng về phía trước, găm vào hai bên sườn của Mạc Phàm.
Thân ảnh thon dài bị Kunoi đâm trúng, hai chân lìa khỏi mặt đất, giữa làn khói ảnh, dáng vẻ chân thực của Mạc Phàm dần hiện ra.
“Đây chỉ là mấy trò vặt mà bọn ta chán không thèm chơi nữa thôi, Thánh Hùng Bắc Âu còn mạnh hơn ngươi tưởng tượng nhiều,” Kunoi nói, tàn nhẫn đâm sâu hơn vào xương sườn Mạc Phàm, không cho hắn cơ hội sống sót.
Kunoi nhìn Mạc Phàm, muốn nhìn thấy vẻ mặt đau đớn, xấu xí của hắn. Vuốt của Thánh Hùng là vũ khí chí mạng nhất trong Vu Tộc Hùng, rất nhiều ma pháp trước mặt nó cũng chẳng khác gì giấy vụn.
Nụ cười này, không khác gì nụ cười tà dị đầy trào phúng lúc trước.
Mạc Phàm bị đâm vào xương sườn, bị nhấc bổng lên không trung, nhưng vẫn nở nụ cười.
Kunoi sững sờ.
Bỗng nhiên, thân thể Mạc Phàm tan ra, hóa thành vô số làn khói mực, trông hệt như một hình nhân vẽ trên giấy trắng, vừa gặp nước đã nhòe đi.
“Sao có thể như thế được, rõ ràng là bản thể!” Kunoi gào lên.
Kunoi không phải là pháp sư tập sự mới vào nghề, không đến mức bị mấy ảo thuật che mắt của đối phương lừa gạt, càng không thể nhầm lẫn một con rối của kẻ địch là bản thể.
Kẻ vừa rồi chính là bản thể của Mạc Phàm, nhưng tại sao lại biến thành khói mực tan đi mất? Rốt cuộc đây là ma pháp quái quỷ gì mà có thể biến một người sống sờ sờ thành khói mực chứ?
Vụt!
Trên mặt đầm lầy lạnh lẽo, một vệt hàn quang xẹt qua.
Ở cuối vệt sáng, thân hình Mạc Phàm màu đen ngưng tụ lại, tà mị tuấn dật, bóng lưng lạnh lùng tựa như một tinh linh huyết tộc trong đêm.
Sau lưng Kunoi xuất hiện năm vết cào sâu hoắm. Dù gì trên người Kunoi cũng có một lớp phòng ngự Vu Hỏa của bán thú nhân, nhưng lớp phòng ngự này lại mỏng như tờ giấy, hoàn toàn không có tác dụng.
“Ngươi chết đi cho ta!” Kunoi thẹn quá hóa giận gầm lên.
Hai cặp vuốt đột nhiên siết chặt vào nhau, từng đoàn Vu Hỏa khổng lồ liên tiếp phun trào về phía Mạc Phàm. Kunoi nổi giận khiến toàn thân hắn trông như một Hỏa Hùng bạo chúa đứng trong rừng rậm phun ra ngọn lửa hủy diệt, muốn tạo ra một địa ngục rực lửa thật sự.
Vu Hỏa liên hoàn kéo tới, nhưng thân ảnh Mạc Phàm lại một lần nữa tan biến vào không khí. Trong làn sương mù hắc ám bao trùm xung quanh, dường như mọi bóng hình của Mạc Phàm đều có thể trở về một điểm, lơ lửng bất định trong sương mù, tựa như chúa tể của trật tự nơi đây.
Vu Hỏa mặc sức thiêu đốt, nhưng sương mù hắc ám vẫn bao phủ như cũ. Hơn nữa, khu vực đầm lầy này còn rộng lớn hơn Kunoi tưởng tượng, ngọn lửa Vu Hỏa liên hoàn của hắn chỉ đốt cháy được một khu vực rất nhỏ. Ánh lửa vu thuật màu nâu đỏ chỉ như mấy con đom đóm lập lòe trong bụi cỏ đêm hè, nhỏ bé không đáng kể.
Ám Ảnh hệ?
Không Gian hệ?
Không đúng, không đúng, đây là Hỗn Độn hệ!
“Thằng khốn kiếp nhà ngươi lại dám dùng mấy trò ảo thuật rẻ tiền này để trêu đùa Thánh Hùng Bắc Âu vĩ đại!” Kunoi nổi giận lôi đình, cuối cùng cũng đã nhận ra đối phương đang dùng mánh khóe gì.
Chỉ cần tìm ra bản chất của hiện tượng kỳ lạ, rồi dùng thủ đoạn tương ứng để phá giải, tất cả những chuyện trông có vẻ phi thường cũng sẽ trở nên tầm thường.
Hỗn Độn hệ chính là như vậy, giống như một gã hề thích giở trò ảo thuật. Ban đầu thì khiến người ta kinh ngạc đến khó tin, nhưng ảo thuật mãi mãi chỉ là ảo thuật, không bao giờ có thể sánh được với pháp điển tối cao.
Năng lực Vu Hùng bán thú nhân của Thánh Hùng Bắc Âu bọn chúng chính là pháp điển tối cao, không ai có thể địch lại!
Kunoi bình tĩnh lại, không dùng vu thuật tấn công bừa bãi vào những cái bóng lơ lửng bất định nữa, hắn biết đối phương đang không ngừng tung hỏa mù.
Bây giờ, điều cần làm là nhìn thấu những trò lừa bịp màu mè này, tìm ra bản chất ma pháp Hỗn Độn của đối phương.
Bản chất của nó chính là...
Đầm Lầy Gương Ảnh!
Vũng đầm lầy trông như bùn lầy này không hề phản chiếu bất cứ hư ảnh nào, nhưng nó chính là một tấm gương khổng lồ dù trông không hề bóng loáng. Mỗi khi hắn tấn công đối thủ tưởng như là thật, thực chất là đối thủ đang ở cách hắn một mặt gương đầm lầy.
Vậy thì, Mạc Phàm chân chính…
Ánh mắt Kunoi đột nhiên dán chặt vào một vị trí cách chân hắn chưa đầy mười mét.
Trong đầm lầy, quả nhiên có một bóng ảnh mờ ảo, hoàn toàn trùng khớp với bóng ảnh khói mực đang bay lượn trên không trung. Mạc Phàm đang trốn ở đó, dùng hình ảnh phản chiếu để lừa gạt hắn!
Mạc Phàm trốn trong vũng bùn đen, nên mới có thể quỷ dị tan biến như khói mực.
Kunoi cười lạnh trong lòng, nhưng mặt không biến sắc, giả vờ như vẫn đang bị ảo thuật của đối phương xoay như chong chóng.
Một tay hắn giả vờ phòng ngự, tay kia thì cuộn chặt móng vuốt, chờ đối phương đến gần hơn một chút nữa sẽ tung ra một đòn tất sát