Một năm trước, Cố Doanh cùng Mục Ninh Tuyết đến Nam Hải tham dự một đại hội thế tộc, lúc đó đã chứng kiến bộ mặt hiểm độc và tâm cơ của ả tiện nhân Nam Vinh Nghê này. Sau đó, khi nghe mọi người bàn tán ở Venice, Cố Doanh lại càng thêm căm tức.
Hiện tại Phàm Tuyết Sơn gặp đại nạn, quả nhiên có mặt Nam Vinh Nghê, ả còn mang theo cả cao thủ của Nam Vinh thế gia tới.
“Chị Cố, Nam Vinh Húc là một cao thủ Siêu Giai hàng đầu, chúng ta đứng trước mặt hắn chẳng khác nào bia đỡ đạn, thật sự vẫn muốn lên núi sao?” Chung Lập nói nhỏ.
“Lên, nhất định phải lên! Chúng ta không đối phó nổi loại Siêu Giai đó, nhưng chẳng lẽ không đánh lại đám lâu la khác sao? Dù thế nào cũng phải góp một phần sức lực cho Phàm Tuyết Sơn. Kể cả Phàm Tuyết Sơn có bị diệt, sau này lăn lộn trong giới thợ săn cũng không đến nỗi bị người ta chỉ thẳng vào mặt mà chửi. Tiểu đội Nhạc Phong chúng ta không phải loại ăn cháo đá bát, tiểu đội Nhạc Phong chúng ta toàn những đấng mày râu đầu đội trời chân đạp đất... Thôi đi, tôi đây, một đứa con gái còn biết hai chữ nghĩa khí, lẽ nào mấy gã đàn ông vô dụng các người lại định làm rùa rụt cổ sao?” Cố Doanh lại mắng.
Bị đội trưởng mắng như vậy, mặt mũi ai nấy đều tối sầm.
Bọn họ đều là những người không có nơi ở cố định, nhưng từ khi đến Phàm Tuyết Sơn, cùng thế lực mới thành lập chưa được bao năm này không ngừng phấn đấu, cùng nhau trưởng thành, nói không có tình cảm là giả.
“Mẹ nó, liều mạng với đám chó má này, bảo vệ Phàm Tuyết Sơn!”
“Đại tỷ, còn các huynh đệ khác nữa, chúng ta đi hội họp với họ.” Chung Lập nói.
“Đi, chúng ta nhất định phải đoàn kết!” Cố Doanh quả quyết.
Tiểu đội Nhạc Phong lập tức đến Song Sơn, nơi đặt tổng bộ của đội ngũ tuần tra ngoại cần.
Lúc tiểu đội Nhạc Phong tới nơi, toàn bộ nhân viên tuần tra đã có mặt đông đủ, tính ra cũng có hơn một ngàn nhân viên ngoại cần, thực lực đều là Trung Giai và Cao Giai, người tổ chức bọn họ lại chính là mấy vị pháp sư Siêu Giai.
“Còn tưởng mọi người đều chạy trốn hết rồi, không ngờ tất cả đều ở đây.” Chung Lập thấy đoàn người đông nghịt, không khỏi thổn thức.
Người của tiểu đội Nhạc Phong mừng thầm, may mà mình không nhân lúc loạn lạc mà rời đi, nếu không sau này bọn họ đừng hòng ngẩng đầu lên được.
“Nếu ngay cả Phàm Tuyết Sơn cũng bị diệt, thì trong thời đại này còn nơi nào dung thân cho chúng ta nữa?” Một người đàn ông trung niên đứng đầu cất giọng.
Câu nói này đã thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng phần lớn mọi người.
Đúng vậy, trong thời đại hải yêu đáng sợ càn quét, nơi có thể sống sót, nơi có thể đảm bảo an toàn cho mọi người cũng không còn nhiều. Phàm Tuyết Sơn có thể được xem là khu vực an toàn nhất ở Thành Bắc, về cơ bản chưa từng xảy ra chuyện người dân bị hải yêu giết hại.
Bây giờ, rất nhiều pháp sư gia nhập Phàm Tuyết Sơn cũng đã đưa người nhà đến Phàm Tuyết Tân Thành sinh sống, đối với họ, nơi này chính là quê hương.
Vốn tưởng rằng mối uy hiếp thật sự đối với Phàm Tuyết Sơn là đám hải yêu hung tàn độc ác, không ngờ lại chính là những kẻ này. Có trời mới biết sau khi đám quan chức vô liêm sỉ kia tiếp quản, nơi này sẽ biến thành bộ dạng gì.
Vì thế, dù thế nào cũng không thể để Phàm Tuyết Sơn bị hủy trong tay những kẻ này.
“Mọi người theo tôi, chúng ta có thể từ núi Linh Nga vòng đến phía tây Phàm Tuyết sơn trang để tiếp ứng cho thành chủ!” ông lão trung niên nói.
Có tổ chức, nhân viên bảo vệ Tân Thành và Phàm Tuyết Sơn không đến nỗi quá hoang mang, tán loạn. Rất nhanh, Cố Doanh đã thấy không ít tiểu đội giống như họ gia nhập, đoàn đội phản kháng dần trở nên khổng lồ.
...
Cảng Tân Thành.
Nam Vinh Nghê mặc một chiếc sườn xám tú lệ, bước đi nhẹ nhàng, trên gương mặt trang điểm kỹ lưỡng là nụ cười như có như không.
Thực tế, Nam Vinh Nghê đang cố kiềm chế niềm vui sướng trong lòng. Dù sao Phàm Tuyết Sơn vẫn chưa bị diệt, chỉ là sắp bị diệt mà thôi. Mục Ninh Tuyết vẫn chưa thất thế, chỉ là sắp thất thế mà thôi.
“Cuối cùng thì ta cũng có cơ hội, haha! Triệu Kinh là ai chứ? Mạc Phàm cứ ngỡ mình đã là tai tinh số một trong nước, một con chó điên gặp ai cắn nấy, nhưng lại không biết rằng danh tiếng của Triệu Kinh còn lớn hơn nhiều. Đừng nói là chưa từng có ai dám tranh đấu với Triệu Kinh, mà ngay cả cường giả trên trường quốc tế khi thấy ông ta cũng phải nhượng bộ ba phần.” Nam Vinh Nghê không nén được niềm vui sướng trong lòng, nói với thành viên gia tộc bên cạnh.
Tin tức Triệu Kinh muốn động đến Phàm Tuyết Sơn lan truyền cực nhanh. Nam Vinh thế gia hiện cũng đang nắm giữ một khu vực không nhỏ ở khu căn cứ Phi Điểu, vừa nghe tin Lâm Khang muốn đối phó Phàm Tuyết Sơn, Nam Vinh thế gia bọn họ không chút do dự, lập tức triệu tập cao thủ.
Thế lực của Nam Vinh thế gia chủ yếu ở phía Nam, bây giờ đại đa số thành thị đã bị hủy diệt, chỉ còn lại mấy khu căn cứ.
Khu căn cứ Phi Điểu trở thành khu vực tranh đoạt chủ yếu của Nam Vinh thế gia. Mà Phàm Tuyết Sơn từ lúc quật khởi ở khu căn cứ Phi Điểu, vốn ở cùng một nơi cũng chẳng sao, nhiều lần Nam Vinh Nghê mắt không thấy tâm không phiền. Nhưng bây giờ, nhìn địa vị và thanh danh của Mục Ninh Tuyết ngày càng vang dội, mạnh mẽ đến mức gần như không ai địch lại, càng làm cho Nam Vinh Nghê thêm tức tối.
Không biết từ khi nào, Mục Ninh Tuyết đã như một viên minh châu sáng chói ở khu căn cứ Phi Điểu, bất luận trong tình huống nào cũng sẽ có những nhân vật máu mặt bàn luận về cô. Còn Nam Vinh Nghê thì chẳng có ai biết đến, phần lớn mọi người chỉ nể mặt cô vì cái mác Nam Vinh thế gia mà thôi.
“Người ta là minh nguyệt trên trời cao, còn cô chỉ là đom đóm trong bụi cỏ, lấy gì để so với Mục Ninh Tuyết?”
Cho đến tận bây giờ, Nam Vinh Nghê vẫn còn nhớ như in câu nói này. Đó là ngày đầu tiên ả bước chân vào Mục thị, một vị trưởng bối đã nói như thế.
Chính vì câu nói này, Nam Vinh Nghê vẫn luôn muốn dìm Mục Ninh Tuyết xuống.
Nhưng cho đến nay, sức ảnh hưởng của Nam Vinh Nghê so với sức ảnh hưởng của Mục Ninh Tuyết dường như vẫn không thoát khỏi câu nói “đom đóm với minh nguyệt”.
“Trên thế giới này không phải chỉ có một mình Mục Ninh Tuyết là con gái!” Nam Vinh Nghê lạnh lùng nói.
“Em gái, em vẫn luôn đề cao Phàm Tuyết Sơn. Trước đây Phàm Tuyết Sơn, Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết đều được Nghị trưởng Thiệu Trịnh chống lưng, ai cũng biết động vào Mục Ninh Tuyết và Mạc Phàm chẳng khác nào chọc giận Nghị trưởng Thiệu Trịnh. Nhưng giờ thì khác rồi, Thiệu Trịnh đã bị lưu đày đến vùng hoang vu phía Tây, chúng ta cũng chỉ thiếu một lý do hợp lý mà thôi.” Nam Vinh Húc cười nói.
Dù sao Nam Vinh thế gia cũng có giao thiệp với chính phủ và các nghị viên, bọn họ cũng không muốn bị người đời chỉ trích. Không có lý do chính đáng để trấn áp Phàm Tuyết Sơn, chẳng khác nào phải chịu sự mắng chửi, phỉ nhổ của cả nước, ảnh hưởng cực lớn đến danh dự mà Nam Vinh thế gia đã tích góp bao năm qua.
Hiện tại có tên điên Triệu Kinh đứng ra liên hệ, lại có Lâm Khang làm văn bản, dù Nam Vinh thế gia bọn họ là những người muốn Phàm Tuyết Sơn bị diệt vong sớm nhất, nhưng cũng không cần phải làm chim đầu đàn để hủy hoại thanh danh.
Chỉ cần đi theo Triệu Kinh và Lâm Khang, đổ thêm dầu vào lửa, sau đó chia chác tài nguyên của Phàm Tuyết Sơn là được.
Về phần Phàm Tuyết Sơn có phản kháng hay không?
Nam Vinh Húc chẳng hề để trong lòng. Tạm thời không nói đến việc có những cao thủ Siêu Giai hàng đầu như Triệu Kinh và Lâm Khang, chỉ riêng một mình Nam Vinh Húc cũng đủ sức tiêu diệt đám lính tôm tướng cua của Phàm Tuyết Sơn.
Cũng không biết tại sao Phàm Tuyết Sơn lại dám tự xưng là thế gia.
Đại thế gia chân chính như Nam Vinh thế gia bọn họ mới là những người nắm giữ truyền thừa, nắm giữ nội tình, nắm giữ sức mạnh vô địch không gì sánh nổi.
Đã đến lúc để cho những kẻ tự cao tự đại kia mở mang tầm mắt rồi.