Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2743: CHƯƠNG 2677: CHA CON HOÀNG ĐẢO

Đương nhiên Mạc Phàm không hy vọng chiêu khích tướng cấp thấp này có thể giành được ưu thế cho thế trận, hắn đơn giản chỉ đang lên án Triệu Kinh mà thôi.

"Oa, đẹp thật!" Bỗng nhiên, một thanh niên trông có vẻ chất phác kinh ngạc thốt lên.

Da dẻ thanh niên này ngăm đen, mặc một chiếc áo bông xám đã rất cũ, nhưng dù vậy vẫn có cảm giác đây là chiếc áo tốt nhất mà cậu ta có để mặc ra ngoài.

Nụ cười của cậu ta không hề che giấu, giống như một người vừa vào thành phố đã choáng ngợp khi nhìn thấy một mỹ nhân xinh đẹp lộng lẫy, vừa chân chất, vừa kích động lại tràn đầy khát khao.

"Cha, con muốn cô gái này!" Gã thanh niên chất phác có phần quá đáng khi chỉ thẳng vào Mục Ninh Tuyết, hệt như một đứa trẻ 10 tuổi đang đòi cha mẹ mua cho món đồ chơi trong tủ kính.

Mạc Phàm nhìn gã thanh niên toát ra vẻ quê mùa, có phần tách biệt với thế giới này.

"Cha đã dạy con thế nào rồi? Mọi việc đều phải dựa vào đôi tay của mình mà giành lấy, đồ trong thành cũng vậy. Con không nghe mấy chú mấy bác vừa rồi nói cô ấy là thành chủ Phàm Tuyết Sơn sao?" Đứng bên cạnh gã thanh niên là một người đàn ông trung niên mày rậm mắt to.

Người đàn ông trung niên này cũng rất mộc mạc, thậm chí có chút lôi thôi. Bộ quần áo không biết đã mặc bao nhiêu năm, nhìn qua như được làm thủ công từ da lông của loài động vật nào đó, trông rất thô ráp.

"Đại đương gia, họ là cha con nhà Hoàng Đảo, Tào Lâm Phong và Tào Tiểu Hàn. Trước đây Tào Lâm Phong từng là cao thủ trong Mục Thị, sau này di cư đến đảo Hoàng, chuyên tâm bồi dưỡng con trai là Tào Tiểu Hàn. Hơn hai mươi năm qua, họ gần như chưa bao giờ rời đảo. Hơn một tháng trước họ mới ra ngoài, một mình Tào Tiểu Hàn đã giết chết một hải yêu ma quân, làm kinh động không ít thế lực." Mục Lâm Sinh nói nhỏ với Mạc Phàm.

Mạc Phàm không mấy quan tâm đến các sự kiện lớn, cha con Hoàng Đảo này thuộc dạng điển hình ít giao du với bên ngoài, gần như có thể gọi là cao nhân ẩn sĩ. Đặc biệt là Tào Tiểu Hàn, trước đây chưa từng nghe tên nhưng thực lực lại kinh người đến vậy.

"Cha, thành chủ là gì? Có phải ý nói cô ấy là người mạnh nhất tòa thành này không?" Tào Tiểu Hàn dường như không biết rất nhiều chuyện, có gì liền hỏi nấy.

"Cũng gần như vậy, là người quản lý cao nhất của tòa thành." Tào Lâm Phong gật đầu.

"Cha, trước đây cha luôn lấy Nhị Nữu ở thôn bên đảo Hoàng để khích lệ con, nói rằng chỉ cần con lên đến Siêu Giai là có thể cưới được cô ấy. Nhưng giờ con thấy Nhị Nữu so với cô ấy thì khác gì hoa cứt lợn. Con muốn cô gái này, ngày nào cũng ôm ngủ!" Tào Tiểu Hàn chỉ vào Mục Ninh Tuyết, trong đôi mắt lấp lánh sự chấp nhất và mong chờ.

Tào Lâm Phong nghe con trai nói vậy cũng không hề cảm thấy khó xử.

Những người khác thì lại không nhịn được cười dù đang ở trong một hoàn cảnh nghiêm túc.

Hai cha con này rốt cuộc đã ẩn cư ở cái đảo nghèo nào bao nhiêu năm vậy? Sao lại giống như chưa từng trải sự đời, lời nói ra hệt như một đứa trẻ lớn lên trong sơn thôn hẻo lánh.

"Nếu đã vậy, cha con Hoàng Đảo hãy vì chúng ta mà đánh trận đầu đi." Lâm Khang nói với hai cha con.

"Cái này..." Tào Lâm Phong có chút do dự.

"Cha, không phải cha từng nói phụ nữ trong thành đều thích cường giả sao? Nếu vậy thì đơn giản thôi, con sẽ đánh cho kẻ mạnh nhất trong số bọn họ răng rơi đầy đất là được. Lúc trước Nhị Nữu không thích con, con đã giúp cô ấy đánh cho tên ác bá trong thôn tơi tả, chẳng phải sau đó Nhị Nữu cũng dần dần đi chơi với con sao?" Tào Tiểu Hàn chẳng thèm để ý đến những tiếng cười nhạo xung quanh, nói.

"Ừm, cũng đúng là như vậy." Tào Lâm Phong gật đầu.

Tuy rằng cuối cùng Nhị Nữu lại gả cho chú Kim giàu nhất thôn, nhưng trước đó Tào Lâm Phong đã nói với Tào Tiểu Hàn rằng, có thực lực thì sẽ có tiền tài, có tiền tài mới khiến Nhị Nữu hồi tâm chuyển ý được.

Nhưng nếu bây giờ con trai ông ta đã không còn thích Nhị Nữu nữa...

Ánh mắt của thằng con trai này cũng không tệ, cô gái kia quả thật đã giải thích được cái gì gọi là nghiêng nước nghiêng thành. Mái tóc bạc băng tuyết phối hợp cùng khí chất cao quý lạnh lùng, hoàn toàn không có một chút tì vết.

Tào Tiểu Hàn bước ra, một mình một ngựa.

Dù sau lưng là mấy ngàn người trong quân đoàn của Lâm Khang, cùng các pháp sư của những thế lực khác, nhưng Tào Tiểu Hàn lại muốn trở thành người đầu tiên phát động tấn công Phàm Tuyết Sơn.

Chỉ là mục đích của cậu ta lại khiến người ta cảm thấy nực cười.

"Ngươi, chính là ngươi, ra đây đánh với ta!" Tào Tiểu Hàn đi tới gần, đột nhiên chỉ tay vào Mạc Phàm.

"Mày nói tao à?" Mạc Phàm chỉ tay vào mình, sau đó nhún vai nói: "Làm sao mày biết tao là người mạnh nhất ở đây?"

"Láo toét! Tao mới là người mạnh nhất ở đây. Tao thấy mày đứng gần cô ấy nên ngứa mắt, muốn đập cho mày một trận!" Tào Tiểu Hàn như một con bò tót hiếu chiến, và Mạc Phàm chính là tấm vải đỏ.

"Mẹ kiếp, cái thằng nhà quê này! Đại đương gia, để tôi thay ngài dạy dỗ nó một trận!" Một tổng đội trưởng của đội tuần tra có chút không nhịn được mà nói.

"Ngươi thì là cái thá gì? Mấy con chó nước tao nuôi trên đảo còn lợi hại hơn ngươi." Tào Tiểu Hàn khinh thường nhìn gã tổng đội trưởng tuần tra kia.

Tổng đội trưởng tuần tra không nhịn được nữa, nhảy vọt lên, thân thể bắt đầu biến ảo giữa không trung.

Ánh mặt trời chói chang khiến người ta phải đưa tay lên che mắt, nhưng rất nhanh sau đó, ánh nắng dường như bị một vật thể khổng lồ che khuất. Mọi người bỏ tay ra, phát hiện tổng đội trưởng tuần tra không biết từ lúc nào đã hóa thành một ngọn núi rực cháy màu nâu bốc lên khói đặc, đập thẳng về phía Tào Tiểu Hàn nhỏ bé.

Ngọn núi khói đặc mang theo sức mạnh kinh người, có thể sánh với thiên thạch lao xuống mặt đất. Núi khói còn chưa chạm đến, những cây cối trong khu rừng bên dưới đã bốc cháy dữ dội, nhiệt độ xung quanh tăng vọt.

Tào Tiểu Hàn vẫn đứng yên tại chỗ, trên mặt mang theo nụ cười chất phác đơn giản.

Bỗng nhiên, ánh mắt Tào Tiểu Hàn biến đổi, trở nên sắc lẹm như có kiếm bén bên trong.

"Hổ Vồ!"

Ánh sáng trên người Tào Tiểu Hàn bắn ra bốn phía, chói lòa như nắng gắt ngày hè. Hắn tung một quyền giữa không trung, lập tức một con hổ vương uy phong lẫm liệt được tạo thành từ ánh sáng rực rỡ lao thẳng về phía ngọn núi.

Hổ vương ánh sáng kinh động núi rừng, khiến cho mấy ngàn pháp sư dưới núi phải trợn mắt há mồm. Cảnh tượng giống như có một con thượng cổ ma thú phá tan thời không xông đến thế giới hiện tại, khí thế hồng hoang chi chủ kia đủ sức nghiền nát bất cứ thứ gì gọi là lĩnh vực ma pháp.

Ngọn núi khói vốn vô cùng hùng vĩ, nhưng trước mặt hổ vương ánh sáng cũng chỉ như một đống cát. Bị một vuốt vỗ tới, ngọn núi khói vỡ tan tành, vô số bụi bặm đen kịt rơi xuống, bao phủ cả khu ruộng bậc thang trên chiến trường.

Mà tổng đội trưởng đội tuần tra hóa thành núi khói thì phun ra một ngụm máu tươi, rơi xuống đất bất tỉnh nhân sự, dù gì cũng là một ma pháp sư có tu vi Siêu Giai.

Chung Lập và Cố Doanh ở bên cạnh vội chạy tới, họ muốn đỡ tổng đội trưởng dậy, nhưng thân thể anh ta đã mềm nhũn như không có xương.

"Chuyện này..." Cố Doanh và Chung Lập choáng váng toàn thân.

Gã nhà quê đến từ Hoàng Đảo này lại có thực lực kinh khủng đến vậy

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!