Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2762: CHƯƠNG 2696: TRIỆU BỒ TÁT

"Dù có vắt kiệt tôi thì tôi cũng không ngăn nổi con sông ngân hà màu đỏ này rơi xuống đâu!" Triệu Mãn Duyên làm vẻ mặt đưa đám nói.

Dù sao tu vi cũng chênh lệch quá lớn, huống hồ ma pháp Thực Vật hệ này của Triệu Kinh cực kỳ quái dị, không biết đã dùng tà ma yêu mầm nào đó làm hạt giống mà lại có thể lay động được cả một vị diện tinh trần quỷ dị. Nhiều tinh trần như vậy đập xuống, căn bản không ai đỡ nổi.

"Để tôi giúp anh." Vào lúc này, Tâm Hạ nói.

"Cô đỡ được sao?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

Tâm Hạ lắc đầu, nói: "Tôi có ma pháp tăng cường mạnh mẽ, nhưng không có ma pháp phòng ngự đủ kiên cố. Đây là Kim Diệu Chi Phù, có thể tăng cường tất cả ma pháp phòng ngự của anh lên gấp ba lần, mặt khác tôi ban tặng thêm cho anh bốn hạng tán dương, bốn hệ ma pháp của anh sẽ được tăng cường thêm 50%."

Cằm của Triệu Mãn Duyên suýt rớt xuống đất.

"Tôi dốt toán, ai tính hộ xem tổng cộng là tăng bao nhiêu lần được không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Cậu đừng phí lời nữa, mau lên đi!" Mục Bạch không nhịn được nữa mà đạp cho Triệu Mãn Duyên một cước.

Triệu Mãn Duyên nhìn Kim Diệu Chi Phù, đó là từng bông hoa hướng dương nho nhỏ tỏa ra hào quang màu vàng, nhìn qua mang lại cho người ta cảm giác sung túc và kiên nghị.

Bản thân Triệu Mãn Duyên đã có nhiều bổ trợ phòng ngự, ví dụ như ấn Bá Hạ tăng gấp đôi, Thủy Phật Châu cũng sẽ tăng mức phòng ngự lên một mức nhất định dựa theo số lần tích lũy.

Đối mặt với ngân hà hủy diệt ngay trên đỉnh đầu, Triệu Mãn Duyên hít sâu một hơi.

"Cũng đến lúc để mấy người thưởng thức sự lợi hại của Triệu Mãn Duyên tôi đây rồi!" Triệu Mãn Duyên cao giọng nói, cũng là để tự cổ vũ bản thân. Tuy rằng có rất nhiều lúc Triệu Mãn Duyên nói câu này với những cô gái trẻ, nhưng trong tình huống này, hắn cũng không biết phải hô khẩu hiệu thế nào để tăng thêm khí thế.

...

Ngũ lão đang ngăn cản Mạc Phàm ở sau lưng Triệu Kinh. Nhìn thấy yêu thụ quỷ dị càng lúc càng nguy nga, Mạc Phàm có chút lo lắng.

Với trạng thái của Mạc Phàm bây giờ, hắn cũng không quá e ngại năng lực của Triệu Kinh, có mạnh hơn nữa cũng chỉ khiến mình bị thương. Nhưng ma pháp này của Triệu Kinh không chỉ nhắm vào một mình Mạc Phàm.

Triệu Kinh muốn bao phủ toàn bộ Phàm Tuyết Sơn, bao gồm cả các thành viên Phàm Tuyết Sơn. Một khi ngân hà này rơi xuống, trong số hơn một ngàn tinh nhuệ của Phàm Tuyết Sơn ít nhất cũng phải tử thương gần một nửa, huống chi Tinh Phù hiện lên trên người họ trước đó cũng đã biến mất, bọn họ không có khả năng ngăn cản.

Ngũ lão quả thực rất cáo già, bất luận Mạc Phàm có cuốn lên liệt hỏa cuồng bạo cỡ nào, bọn họ đều dùng phương thức xảo diệu để hóa giải. Lão pháp sư quả thực có những năng lực độc đáo của riêng mình.

Không bao lâu sau, tà thụ đã trưởng thành thành Thiên Địa Yêu Tinh Thụ, cành cây của nó dùng một phương thức quái lạ chạm đến ngân hà đỏ tươi trên bầu trời.

Thân cây bắt đầu đung đưa, nhất thời đất rung núi chuyển, mặt đất lại nứt ra lần nữa. Sau khi lớp vỏ ngoài cùng vỡ nát và sụp xuống, tầng đá sâu bên dưới cũng bắt đầu tan vỡ.

Dị tượng mặt đất mới chỉ là hiện tượng ban đầu, rất nhanh sau đó, ngân hà màu đỏ đã rơi xuống. Đó là một dòng sông được tạo thành từ từng đám sao băng hủy diệt cỡ lớn, không biết đến từ vị diện nào, nhưng Triệu Kinh có năng lực thông qua tà thụ dị đoan để đưa chúng đến thế giới này.

Chúng bắt đầu hạ xuống, từng ngôi sao băng hủy diệt từ trên trời cao giáng xuống, mang theo những chiếc đuôi lửa thật dài, không ngừng thắp sáng không gian phía trước. Đuôi lửa nhanh chóng biến mất, tạo thành những đường tinh tuyến đáng sợ hướng vào Phàm Tuyết Sơn, dày đặc như mưa bụi.

Lực trùng kích khủng bố của những ngôi sao băng rơi lẻ tẻ đã khiến người ta khó có thể chống đỡ, hiện tại toàn bộ ngân hà màu đỏ giáng xuống, Phàm Tuyết Sơn lại trở nên nhỏ bé không chịu nổi một kích.

Mạc Phàm quay đầu lại nhìn, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Mạc Phàm không có pháp môn nào thích hợp để ngăn cản ngân hà màu đỏ, số lượng sao băng hủy diệt trên đó quá nhiều, như vậy Phàm Tuyết Sơn chắc chắn sẽ biến thành nơi thây chất thành núi.

"Vù!"

Một thân thể màu vàng kim tựa như tượng điêu khắc bỗng nhiên bay lên phía trên Phàm Tuyết Sơn. Toàn thân người này tỏa ra ánh sáng lộng lẫy như một vị Kim Cương La Hán, thần tính phi phàm.

"Lão Triệu?"

Mạc Phàm hơi kinh ngạc.

Mạc Phàm hiểu rõ Triệu Mãn Duyên, hắn không thể nào ngăn được ngân hà màu đỏ.

Nhưng giờ khắc này, Triệu Mãn Duyên khác hẳn ngày thường. Hai tay hắn làm ra tư thế đỉnh thiên, thần tính kim quang càng thêm óng ánh chói mắt. Có thể thấy phía trên Triệu Mãn Duyên trăm mét đang có một lớp giáp mai màu vàng chậm rãi hiện lên.

Từ cảm giác hư huyễn ban đầu cho tới khi chân thực như được đúc bằng kim loại, lớp phòng ngự này của Triệu Mãn Duyên có thể so với mai rùa của một con cự thú đang khom lưng lại, miễn cưỡng bảo vệ toàn bộ Phàm Tuyết Sơn bên dưới lớp giáp xác.

Trên lớp giáp xác màu vàng có những dấu ấn lấp lóe tựa như Phạn văn, càng có một chuỗi lít nhít như chuỗi hạt châu bọc bên ngoài mai kim sắc, tạo thành một tầng bảo vệ càng thêm dày chắc.

Ngân hà màu đỏ hủy diệt bay xuống, vốn là một hồi hủy diệt kinh hoàng, sẽ lan tới cả Phàm Tuyết Tân Thành. Nhưng lớp giáp xác màu vàng như một chiếc ô kim loại, che chắn cơn mưa xối xả, mặc cho nước mưa bắn tung tóe ra sao thì dưới ô vẫn bình yên vô sự.

"Kim Bồ Tát!"

Trong số các tinh nhuệ của Phàm Tuyết Sơn, Chung Lập hô to lên, suýt nữa thì quỳ xuống bái lạy.

Vừa nãy mọi người đều cảm thấy tai vạ sắp đến nơi, ngân hà màu đỏ hạ xuống, sống chết chỉ có thể xem vận khí.

Hoàn toàn không ngờ tới lại có một người như Kim Phật Bồ Tát hiện ra giữa không trung, dùng mai rùa phật châu đại thuẫn để chống đỡ, che chở cho tất cả mọi người. Trong lúc nhất thời, ngân hà màu đỏ kia đã biến thành pháo hoa bên ngoài mai rùa phật châu, rực rỡ tươi đẹp nhưng không làm bất kỳ ai bị thương.

"Là Triệu Mãn Duyên..."

Bạch Hồng Phi, Chước Vũ, cùng những người khác nhận ra thân ảnh kim quang tỏa ra giống như một lão tăng nhập định, ai nấy đều lộ vẻ khó tin.

"Triệu Bồ Tát!"

"Triệu Bồ Tát!"

Thực sự là cứu khổ cứu nạn! Mọi người đã nhìn thấy cảnh tượng phải chôn thây trong ngân hà màu đỏ, bỗng có người kim thân hiện thế, thánh quang vạn trượng, lại mang khuôn mặt hiền lành thong dong, cứ như một vị Bồ Tát sống hiển linh.

"Là Triệu Mãn Duyên... à quên, Triệu Bồ Tát, Triệu Bồ Tát!"

Triệu Mãn Duyên trở nên đau đầu, bởi vì có người không biết rõ mà kêu lên "Bồ Tát", sau đó lại có người gọi tên mình, hai bên lẫn lộn, cuối cùng đã triệt để biến thành "Triệu Bồ Tát".

Danh xưng này cũng không có vấn đề gì, ai bảo tay trái mình cầm mõ, tay phải cầm phật châu, xem ra mình rất có duyên với chùa chiền.

"Các vị yên tâm, có tôi ở đây thì ngân hà màu đỏ này không làm gì được mọi người, cứ để đó cho tôi! Hãy cho những kẻ kia biết Phàm Tuyết Sơn chính là quỷ môn quan, có đi mà không có về!" Triệu Mãn Duyên thấy mọi người đều nhìn vào mình, bèn ra vẻ đạo mạo hét lớn một tiếng, cổ vũ tinh thần cho mọi người.

"Có đi mà không có về, diệt bọn chúng!"

"Có đi mà không có về!"

Được bảo vệ như vậy, rất nhiều tinh nhuệ ban đầu còn lo lắng đều đã dũng cảm dựng nên Tinh Đồ, Tinh Tọa, trực tiếp hướng về các đoàn pháp sư của các thế lực lớn mà phát động đại oanh tạc ma pháp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!