"Mạc thành chủ, có gì thì hỏi thẳng đi. Thủy triều giữa tháng sắp ập đến, chúng tôi còn công vụ bận rộn, không tiện ngồi đây lâu." Đại tướng quân Lê Thủ có vẻ mất kiên nhẫn.
"Sao không phải là Mục Ninh Tuyết? Tên lạ mặt này là ai?" Nam Vinh Tịch Sơn hỏi với giọng điệu hằn học.
"Người của Nam Vinh thế gia à?" Mạc Phàm hỏi.
"Phải!" Nam Vinh Tịch Sơn vênh váo đáp.
"Được, cứ chờ đấy." Mạc Phàm lấy điện thoại ra gọi cho Tâm Hạ, nói thẳng ngay trước mặt Nam Vinh Tịch Sơn: "Không cần chữa trị cho Nam Vinh Húc nữa, đuổi hắn đi."
Nam Vinh Tịch Sơn vừa nghe, sắc mặt lập tức tái nhợt, giận dữ quát: "Mày dám!"
"Lão già, bớt lên mặt với tao! Có tin bây giờ tao đi diệt cả nhà chúng mày không?" Mạc Phàm không chút nể nang, chửi thẳng mặt.
"Mọi người nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa? Tên tà ma ngoại đạo này dám nói ra những lời như vậy..." Nam Vinh Tịch Sơn nói.
Làm phó thị trưởng khu căn cứ Phi Điểu, lại bị người khác chỉ thẳng mặt dọa diệt cả nhà, đúng là coi trời bằng vung!
"Tịch Sơn, ân oán giữa các thế gia hôm nay chúng ta tạm gác lại. Hôm nay Mạc thành chủ trẻ tuổi đứng ra chủ trì, mời chúng ta đến đây, hẳn là muốn thể hiện thành ý của Phàm Tuyết Sơn trong việc giải quyết cuộc đại chiến này một cách ôn hòa. Ông cần gì phải khơi mào tranh chấp? Mùa đông khắc nghiệt sắp tới khu căn cứ Phi Điểu, bất kể là tổ chức nào cũng nên đồng tâm hiệp lực, cứ đấu đá thế này thì tất cả sẽ thành mồi cho hải yêu thôi." Hạ lão đi tới đứng giữa hai người.
"Người của Nam Vinh thế gia chạy đến đất của người ta gây sự, là sai rành rành, nhận lỗi là điều nên làm." Tưởng Thủy Hàn nói.
"Nhận lỗi?" Nam Vinh Tịch Sơn và Mạc Phàm gần như hét lên cùng lúc.
Nam Vinh Tịch Sơn cảm thấy không thể tin nổi, bảo lão phải cúi đầu nhận lỗi với một thằng nhãi tuyên bố đòi diệt cả nhà mình ư? Nếu không phải vì có bốn vị đồng liêu khác ở đây, lão đã tát chết nó rồi.
Mạc Phàm cũng không thể tin được, lão già này sai người của Nam Vinh thế gia đến Phàm Tuyết Sơn của hắn giết người phóng hỏa, chỉ cần nhận lỗi là xong chuyện sao? Thôi thì cứ diệt cả nhà cho xong, Nam Vinh thế gia còn tồn tại ngày nào, Phàm Tuyết Sơn đừng mong có được một ngày yên ổn ở khu căn cứ Phi Điểu.
"Xem ra mấy vị lãnh đạo đây chẳng có thành ý gì cả. Các người đã bận rộn như vậy thì cút mau khỏi đây đi!" Mạc Phàm phất tay, ra hiệu cho Mục Lâm Sinh tiễn khách.
"Thằng ranh con, mày có biết bọn tao là ai không mà dám nói thế hả?" Đại tướng quân Lê Thủ nổi giận gầm lên.
"Ăn nói hỗn láo! Mày tưởng mày là ai mà có tư cách la lối trước mặt bọn ta? Kẻ phải cút là mày mới đúng!" Nghị viên Đường cũng không nhịn được nữa.
Mục Lâm Sinh đứng bên cạnh mồ hôi túa ra như tắm.
Mạc Phàm đến đây để đàm phán sao? Đây rõ ràng là gọi lãnh đạo tới để chửi mà! Mấy người này đều là những nhân vật tầm cỡ ở khu căn cứ Phi Điểu, tuy không phải là người có chức vị cao nhất nhưng cũng nắm giữ huyết mạch của toàn bộ khu căn cứ, đắc tội với họ thì tai ương ngập đầu là cái chắc.
"Lúc tôi mới đến thành phố Phi Điểu, nơi đây vẫn chỉ là một tòa thành nhỏ, thường xuyên bị một loại yêu ma gọi là Xích Yêu quấy rối, không ít trẻ con bị bắt đi, đem cho Xích Yêu ăn sống."
"Sau này mới biết, có kẻ muốn che giấu tội ác bắt cóc trẻ em nên đã mua chuộc quan chức thành phố Phi Điểu, trong đó có một người khi đó đang làm phó thị trưởng."
"Lần thứ hai tôi đến thành phố Phi Điểu, nơi này đã yên ổn hơn một chút. Tôi sở hữu một mảnh đất hoang ở phía bắc thành phố, nơi đó không một bóng người, yêu ma còn hoành hành. Tôi đã mượn Đại Địa Chi Nhụy từ phía tây, vẽ ra an giới, đặt tên là Phàm Tuyết Sơn, thành lập Phàm Tuyết Tân Thành. Sau đó khu căn cứ Phi Điểu mới chính thức được thành lập, có được Bắc Thành khổng lồ như ngày nay. Mà toàn bộ Bắc Thành gần như được xây dựng dựa trên địa giới của Phàm Tuyết Tân Thành, được hưởng ké phòng tuyến, được vận chuyển miễn phí, được sử dụng miễn phí đất đai trống trải. Không có Phàm Tuyết Sơn thì Bắc Thành lấy đâu ra? Hay đến giờ vẫn chỉ là một mảnh đất hoang?"
"Tôi là nghị viên vinh dự của Đĩnh Thành. Những tài nguyên thạch nguyên tố kia đều là nhờ mặt mũi của tôi mới lấy được giá gốc từ Đĩnh Thành, được quân đội Đĩnh Thành hộ tống miễn phí đến đây. Chúng tôi xây dựng đê biển Phàm Tuyết Sơn, còn xây luôn cả đê đập cho một phần ba đường ven biển của toàn bộ khu căn cứ Phi Điểu."
"Khu căn cứ Phi Điểu này là do tôi xây nên! Nói về tư cách, nói về công lao, mấy vị quan chức được điều từ nơi khác đến như các người có cửa gì mà bàn luận với tôi? Hôm nay tôi chịu gặp các người đã là nể mặt đám già các người lắm rồi."
"Thế mà các người còn dám liên thủ tàn sát Phàm Tuyết Sơn của tôi, đứng ngoài nhìn, chờ chúng tôi chết rồi xâu xé chiến lợi phẩm. Con chó Lâm Khang kia, nếu không có các người ngầm cho phép, hắn dám điều binh đến Phàm Tuyết Sơn chắc?"
Mạc Phàm chỉ thẳng vào mặt năm vị lãnh đạo, bắt đầu chửi như tát nước.
Năm vị lãnh đạo bị chửi đến đỏ mặt tía tai, vừa tức vừa giận nhưng lại không biết phải phản bác thế nào.
Mục Lâm Sinh, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên đứng bên cạnh đều há hốc mồm kinh ngạc.
Mới lúc nãy mọi người còn đang bàn cách "gài bẫy" mấy vị lãnh đạo đứng ngoài cuộc này, rõ ràng đã có kế hoạch đàng hoàng, tại sao Mạc Phàm lại chẳng làm theo kịch bản gì cả?
Cứ thế vạch mặt chửi thẳng, rốt cuộc hắn có coi mấy vị tai to mặt lớn của khu căn cứ Phi Điểu này ra gì không vậy?
Bốp! Bốp! Bốp!
Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên từ phía cửa. Một người đàn ông trung niên râu đen tóc đen, con ngươi cũng đen nhánh bước vào. Gương mặt góc cạnh của ông ta toát lên vẻ uy nghiêm, không phải cái uy vênh váo có được nhờ địa vị cao, mà là khí thế uy nghiêm được tôi luyện qua những trận chiến sinh tử trên sa trường.
"Hoa quân thủ..." Mấy vị lãnh đạo trố mắt kinh ngạc.
Hoa quân thủ, Hoa Triển Hồng.
Đây chính là nhân vật mà ngay cả một vài Thánh Giả Cấm Chú nước ngoài khi nhắc đến cũng phải biến sắc. Có thể nói, chính nhờ có Hoa Triển Hồng mà đất nước mới không tan nát như những quốc gia ở Nam Mỹ, nơi gần như đã trở thành bãi chăn nuôi của hải yêu.
"Ngồi, ngồi cả đi. Chưa bàn được câu nào đã định đi rồi sao?" Hoa quân thủ chỉ vào ghế, ra hiệu cho năm vị lãnh đạo ngồi xuống.
Nghị viên Đường, Nam Vinh Tịch Sơn, Tưởng Thủy Hàn, Hạ lão, đại tướng quân Lê Thủ mặt mày đưa đám.
Ngồi xuống chẳng phải là để nghe tên điên này tiếp tục chửi bới họ hay sao?
Khỏi phải nghĩ, năm người bọn họ chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này là sẽ cho Mạc Phàm và Phàm Tuyết Sơn biết tay. Ai ngờ Hoa quân thủ lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn là đích thân tới.
Hiện tại tình hình đường ven biển căng thẳng như vậy, không chỉ có một hải yêu cấp Đế Vương, Hoa Triển Hồng đang phải đối đầu với hải yêu ở mặt trận đó. Việc có thể khiến Hoa quân thủ phải tự mình hiện thân chắc chắn là đại sự cực kỳ quan trọng.
Cuộc đại chiến ở Phàm Tuyết Sơn tuy đã kinh động đến Đế Đô, nhưng cũng đâu đến mức phải để Hoa quân thủ đích thân đến giải quyết chứ?
"Hoa quân thủ, những lời ngông cuồng tột độ vừa rồi ngài cũng đã nghe thấy. Một kẻ đứng đầu thế tộc mà đã tự đặt mình lên vị trí cao như vậy, hoàn toàn không coi những thành viên trọng yếu của khu căn cứ như chúng tôi ra gì. Thuộc hạ cho rằng cần phải xử lý nghiêm kẻ này!" Đại tướng quân Lê Thủ nói.