Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2779: CHƯƠNG 2713: CÁ MẬP NƯỚNG

Vào buổi tối, ai nấy đều có việc riêng, chỉ còn Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên là rảnh rỗi.

Hai gã này không thường xuyên ở Phàm Tuyết Sơn nên cũng chẳng rành tình hình nơi đây. Sau khi giải quyết xong đám năm lãnh đạo kia, cả hai hoàn toàn vô công rỗi nghề.

Ban ngày ăn mấy xiên mực vẫn chưa đã thèm, Mạc Phàm bèn bàn với Triệu Mãn Duyên, gọi Tiểu Viêm Cơ, Tiểu Nguyệt Nga Hoàng, Thương Lang Hoàng Văn, Phong Hỏa Lôi Thứu, Tiểu Thanh Côn tới, dự định xử lý ít thịt của tên Tù trưởng Sa Nhân.

Nói về khoản nướng lửa, Tiểu Viêm Cơ mà nhận số hai thì không ai dám nhận số một. Danh hiệu đệ nhất hỏa trù của Phàm Tuyết Sơn chẳng phải ai khác, chính là nàng.

"Tiểu Nguyệt Nga Hoàng, rắc gia vị nào! Đúng rồi, rắc đều tay một chút... Con hàng này hơi bị to đấy!" Mạc Phàm bắt đầu ra dáng chỉ huy.

"Lão Lang, gọi Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang ra đây! Trước khi nướng phải rạch vài đường để thịt bên trong cũng ngấm vị chứ. Cái gì? Móng vuốt của chúng nó không xé nổi da thịt của tên này á? Rác rưởi thật, nó chết rồi mà cũng không xé nổi. Thôi bỏ đi, cứ để chúng nó há mồm chờ ăn là được."

Những bộ phận zircon quý giá nhất trên người Tù trưởng Sa Nhân đã bị các chuyên gia của Phàm Tuyết Sơn lấy đi. Xét thấy lần này Phàm Tuyết Sơn chịu không ít tổn thất, cần nhiều tiền để bồi thường và động viên, Mạc Phàm đã để họ nhanh chóng đem bán đấu giá những bảo vật của Chí Tôn Quân Chủ này, rồi chia cho các tinh anh của Phàm Tuyết Sơn.

Tuy Hoa quân chủ sẽ chịu trách nhiệm cho những người đã hy sinh, nhưng Phàm Tuyết Sơn cũng phải đảm bảo người nhà của họ được sống sung túc, không phải lo cơm ăn áo mặc.

Còn lại cả đống thịt thế này, để nó thối rữa thì đúng là phá hỏng bầu không khí trong lành của Phàm Tuyết Sơn, chẳng mấy ngày là bốc mùi hôi thối, có trời mới biết có độc tố gì không.

Nướng đủ loại yêu ma rồi, nhưng nướng cá mập thì đúng là lần đầu.

"Tiểu tổ tông của tôi ơi, đừng ăn sống nữa, đợi nó chín có được không?" Triệu Mãn Duyên cầm thìa sắt gõ vào đầu Tiểu Thanh Côn.

Tiểu Thanh Côn là con bảo bối to xác màu xanh bạc mà hắn mang về từ thành phố Lan Dương. Nói cũng lạ, dạo gần đây nó không còn lớn điên cuồng nữa, nhưng sức ăn thì chẳng giảm chút nào.

Thịt của Tù trưởng Sa Nhân Tộc Zircon này cũng chẳng đủ cho nó ăn mấy bữa.

"Ọc ọc ọc ọc..." Tiểu Thanh Côn nước dãi chảy ròng ròng, sắp thành suối đến nơi rồi.

"Thu nhỏ lại cho ta! Ngươi to như thế này, nước dãi chảy kiểu đó là muốn dìm chết bọn ta à?" Triệu Mãn Duyên mắng.

Tiểu Thanh Côn không tình nguyện ngọ nguậy thân mình, cơ thể khổng lồ hiện lên từng tầng gợn sóng ánh nước, chẳng mấy chốc đã thu nhỏ lại chỉ bằng lòng bàn tay, lượn lờ quanh Triệu Mãn Duyên.

"Đại công cáo thành! Chuẩn bị gọi mọi người tới đánh chén thôi!" Mạc Phàm hô lớn.

Hỏa trù Tiểu Viêm Cơ bay xuống, khi đến trước mặt Mạc Phàm thì giơ bàn tay nhỏ xinh lên, đập nhẹ vào móng tay hắn, trông y hệt như cảnh bếp trưởng và phụ bếp của nhà hàng năm sao vừa hoàn thành một đại tiệc, vô cùng sảng khoái.

"Chúng ta ăn trước."

Triệu Mãn Duyên là người đầu tiên dùng thìa sắt xúc một miếng thịt cá mập nướng.

Đúng như dự đoán, Tiểu Thanh Côn hóa thành mấy chục đạo quang ảnh đan xen, miếng thịt cá mập lớn như rơi vào hồ cá đói, trong nháy mắt đã không còn sót lại chút gì.

Mặt Triệu Mãn Duyên đen như đít nồi, thầm tính toán bao giờ tìm một khu rừng hoang vắng nào đó mà vứt quách con Tiểu Thanh Côn này đi. Tham ăn quá thể, có đồ ăn vào là quên luôn cả cha nó là ai... À mà đúng là nó có biết cha nó là ai đâu.

Triệu Mãn Duyên nhanh tay nhất, sớm đã cầm một cái khay lớn ngồi bệt xuống đất, trên khay chất đầy thịt cá mập nướng kỹ. Hắn đặt khay lên đùi, khui mấy chai bia.

Cắn một miếng.

Ban đầu mặt hắn còn đầy vẻ hưởng thụ, nhưng càng nhai sắc mặt lại càng kỳ quái.

"Mạc Phàm, vị này hơi kỳ kỳ thì phải?" Triệu Mãn Duyên ngẩng đầu lên hỏi.

"Không đến nỗi nào, chắc cậu chọn phải miếng không ngon thôi. Cậu xem bầy sói ăn vui vẻ chưa kìa." Mạc Phàm liếc nhìn Lão Lang, Đại Lang và Nhị Lang.

Triệu Mãn Duyên lại thử ăn thêm vài miếng.

Hương vị và thớ thịt khác nhau một trời một vực, không cùng đẳng cấp với những món cá nướng trước đây. Đường đường là Tù trưởng Sa Nhân Quốc, chất thịt lại không bằng một con cá pecca sao?

"Mấy cậu đang làm gì thế?" Lúc này, Mục Bạch trở về, dáng vẻ mệt mỏi, hẳn là vừa xử lý xong công việc ở đoàn pháp sư Nam Dực và Bắc thành.

Gần đây Mục Bạch rất bận rộn, thân là người có chức vị, lại thường xuyên ở lại Phàm Tuyết Sơn, không được thảnh thơi như Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên.

"Nướng thịt cá mập, cậu muốn thử một miếng không? À đúng rồi, phiền cậu ướp lạnh chỗ bia này cái, không lạnh uống mất ngon." Triệu Mãn Duyên nói.

Mục Bạch nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ mấy phần ghê tởm.

Triệu Mãn Duyên thì không hiểu gì.

"Hai cậu bình thường rảnh rỗi thì nên đọc sách nhiều vào. Cá mập bài tiết qua da, trong thịt toàn là urê. Chỉ cần là người sống ở ven biển đều biết thịt cá mập không thể ăn, mà dù có ăn được thì cũng chẳng ngon đâu." Mục Bạch nói xong câu đó thì tiếp tục đi lên núi.

Mạc Phàm đang bưng khay thịt, còn chưa kịp lên tiếng.

Triệu Mãn Duyên và Tiểu Thanh Côn vội chạy vào trong rừng, ngay sau đó vang lên từng tràng âm thanh nôn ọe.

Mạc Phàm nhìn Lão Lang, Đại Lang, Nhị Lang, Phong Hỏa Lôi Thứu... vẫn đang ăn rất vui vẻ, thậm chí còn tranh giành nhau.

"Thôi kệ, uống bia, uống bia!" Mạc Phàm cầm chai bia lên, tu một ngụm, rồi đổ cả khay thịt cá mập trông có vẻ ngon lành vào giữa bầy sói.

Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang cùng những con sói đầu đàn khác đang liên hoan cực kỳ vui vẻ, trong đôi mắt mang theo ánh mắt nóng rực, ra vẻ cả đời này nguyện đi theo chủ nhân Mạc Phàm.

"Nhắc mới nhớ, không biết sao Tiểu Bạch Hổ vẫn chưa về nhỉ, hơi nhớ nó rồi đấy." Mạc Phàm cảm khái một câu.

Tiểu Bạch Hổ trở về Thiên Sơn cũng được một thời gian rồi.

Lần ở Nhật Bản, Tiểu Bạch Hổ đã quyết tâm mạnh mẽ, tiếp nhận Thiên Ngân Khiêu Chiến, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy nó quay về.

Nhà trẻ của Du Sư Sư vắng bóng con hổ con chuyên đi quậy phá nên cũng bớt náo nhiệt hẳn. Dù sao Tiểu Viêm Cơ và Tiểu Nguyệt Nga Hoàng đều là thục nữ, không thể nào làm trẻ hư được.

Nhưng gần đây, nhà trẻ của Du Sư Sư lại có thêm Tiểu Thanh Côn. Con vật không sợ trời không sợ đất này có lẽ sẽ mang đến không ít niềm vui cho Phàm Tuyết Sơn.

"Lại nói, chuyện chúng ta đi tìm đồ đằng không thể trì hoãn thêm được nữa." Mạc Phàm nhìn nhà trẻ đồ đằng này, bất giác nói.

"Tương Thiếu Nhứ và Linh Linh đã có manh mối rồi, lẽ nào cậu không biết hai người họ đã biến mất mấy ngày nay sao?" Triệu Mãn Duyên vừa súc miệng xong, quay trở lại.

Súc miệng xong, Triệu Mãn Duyên nhai hai viên kẹo cao su. Là một người đàn ông lịch lãm, phong thái phải luôn được giữ vững. Trên người có thể không có sáu múi, nhưng miệng lúc nào cũng phải thơm tho.

Tiểu Thanh Côn ở một bên phe phẩy cái đuôi lớn, đòi Triệu Mãn Duyên.

"Đây... cầm lấy... chỉ được nhai thôi đấy, không được nuốt!" Triệu Mãn Duyên ném cho Tiểu Thanh Côn hai viên.

Nửa câu sau còn chưa nói dứt, Tiểu Thanh Côn đã nuốt ực vào bụng, đoán chừng còn chưa kịp cảm nhận được mùi vị của kẹo cao su.

Triệu Mãn Duyên vỗ trán, hà tất phải làm điều thừa thãi, có thứ gì mà Tiểu Thanh Côn không dám nuốt vào bụng chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!