Đi được vài dặm, chị Nguyễn nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Cô lập tức ra lệnh cho mọi người tập hợp lại, sẵn sàng vào tư thế chiến đấu.
“Chúng đang cố tình lùa các cô vào cái bẫy đã được giăng sẵn,” Mạc Phàm nói.
Sắc mặt chị Nguyễn hơi khó coi.
Đúng như Mạc Phàm nói, cô đã quá nóng vội.
Lũ yêu vật quái lạ này cố tình đi vòng quanh, trước hết là để khiến nhóm cô gái hoảng loạn, tự bước chân vào địa hình có lợi cho chúng chiến đấu, ví dụ như vị trí hiện tại giữa một cánh đồng Cỏ Rết Phong Y.
“Chúng tôi xử lý được,” chị Nguyễn khẳng định.
“Được,” Mạc Phàm gật đầu, tỏ rõ mình không có ý định ra tay.
Cỏ Rết Phong Y có hình dạng như những con rết màu xanh đen, hai bên lá cỏ mọc đầy lông tơ như chân rết. Khi nhìn gần, chúng trông hệt như những con rết đang đứng thẳng, thân mình mềm mại không ngừng uốn lượn theo gió.
Loại cỏ này được rất nhiều dược sư ưa chuộng, các thương nhân dược liệu cũng sẽ thu mua với số lượng lớn. Bất kể là dùng để giải độc hay giúp vết thương nhanh chóng đóng vảy, nó đều mang lại hiệu quả cực tốt, đồng thời còn bổ sung không ít khí huyết.
Cũng cần phải chú ý đến môi trường và tuổi đời của Cỏ Rết Phong Y, bởi vì tác dụng của nó quá đa dạng, nên nơi nào có loại thảo dược này sinh trưởng um tùm cũng thường có yêu ma lảng vảng. Những yêu ma bị thương rất cần đến Cỏ Rết Phong Y.
Cũng giống như việc bên cạnh nguồn nước sạch chắc chắn sẽ có dã thú qua lại.
Theo lẽ đó, xung quanh các loại thảo dược chữa trị cũng sẽ có yêu ma hung tàn.
Thiên nhiên có nhiều sinh vật cực kỳ xảo quyệt và độc ác. Một số yêu vật khôn lỏi, khi biết gần đây có Cỏ Rết Phong Y ắt sẽ có yêu thú bị thương tìm đến, liền mai phục ở đây một thời gian dài để ôm cây đợi thỏ.
Giống như những sinh vật chuyên đầu độc nguồn nước vậy.
Thiên nhiên trù phú và dồi dào, nhưng đồng thời cũng tràn ngập nguy cơ, khắp nơi đều là cạm bẫy chết người.
Mạc Phàm thường xuyên ra ngoài rèn luyện, tuy không biết đám yêu thú quỷ quyệt đang ẩn nấp trong bụi Cỏ Rết Phong Y là chủng tộc gì, nhưng thủ đoạn săn mồi của chúng đã bị hắn nhìn thấu.
Mạc Phàm đã nhắc nhở các cô gái nên đổi đường, bình tĩnh tránh khỏi cánh đồng cỏ này. Nhưng người ta ra ngoài rèn luyện, có những thứ nghe nhắc nhở suông sẽ không có cảm xúc sâu sắc bằng việc tự mình trải nghiệm.
“Lột… xột… xột…”
Cuối cùng, đám yêu thú có mưu đồ kia cũng quyết định tấn công.
Lá Cỏ Rết Phong Y xao động, rồi đám cỏ dày đặc bỗng rẽ ra như sóng nước, một con Trảo Tinh đen thui, gai góc lởm chởm hiện ra. Đôi mắt xanh biếc của nó đột nhiên lóe lên thứ ánh sáng ma mị, rồi thoắt một cái, nó lao vút như một con chồn hoang về phía cổ và vai của cô gái tên Đỗ Mi.
Vuốt nhọn của nó duỗi ra, cắm thẳng vào vai cô, sau đó nhe hai chiếc răng nanh chực đớp vào mặt Đỗ Mi.
Mạc Phàm nhìn mà không khỏi giật mình.
Con tinh quái này tà dị thật, người không biết còn tưởng là Điêu Yêu – một loại yêu ma chuyên sống lại vào nửa đêm để ăn thịt người.
Cũng may bên cạnh Đỗ Mi còn có một nữ pháp sư Quang hệ, có vẻ kinh nghiệm hơn những người khác. Đối mặt với đòn tập kích của sinh vật quỷ dị, cô không dùng các ma pháp phức tạp mà lập tức thi triển Quang Diệu - Thất Minh, làm mù mắt con Trảo Tinh kia.
Lúc này Đỗ Mi mới hoàn hồn, vừa la hét vừa cố kéo con Trảo Tinh trên người xuống, nhưng móng vuốt sắc bén của nó đã bám chặt vào da thịt cô.
“Nhanh kéo nó xuống, không thì em mất mặt bây giờ!” chị Anh hét lên.
Đỗ Mi không còn cách nào khác, đành nghiến răng chịu đau giật mạnh nó xuống. Một mảng da thịt trắng nõn cũng bị cào rách theo, máu me và cơn đau đớn tột cùng khiến Đỗ Mi hét lên thảm thiết.
“Cẩn thận ánh mắt của chúng, chúng sẽ làm thần hồn hoảng loạn! Đừng để chúng nó bò lên người!” chị Nguyễn cao giọng ra lệnh.
Quả thực đám con gái này không có nhiều kinh nghiệm, gặp nguy hiểm là la hét không ngừng, ồn ào đến mức không nghe thấy tiếng người chỉ huy. Chị Nguyễn bất đắc dĩ phải truyền âm vào đầu mỗi người, nhưng hiệu quả cũng chẳng được bao nhiêu.
Mạc Phàm nhìn cảnh tượng cả đám con gái hỗn loạn, bất đắc dĩ lắc đầu.
Không lâu trước đó, hắn đã dùng Long Cảm quét qua một lần. Tu vi của những cô gái này không thấp, nhưng kỹ năng thực chiến thì nát đến mức không nỡ nhìn, bị một đám tiểu yêu cấp chiến tướng dồn đến mức chật vật thế này.
Mạc Phàm không ra tay.
Chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng, hắn sẽ không can thiệp. Đây là quy tắc mà một người hộ tống nên tuân theo. Thực tế, nếu các cô gái này bất cẩn chết dưới tay đám Trảo Tinh cấp chiến tướng, cũng không thể trách Mạc Phàm được.
Mạc Phàm tuân thủ nguyên tắc của một người hộ tống: chỉ ra tay đối phó với những đại yêu có thực lực vượt xa cả đội. Còn với đám tiểu yêu có tu vi thấp hơn, nếu các cô gái này không chống đỡ nổi thì hoàn toàn là do kinh nghiệm thực chiến của họ quá yếu kém.
Cuối cùng, cô gái Quang hệ kia đã trở thành mấu chốt của trận chiến. Quang Diệu của cô làm cho tốc độ của bầy Trảo Tinh chậm lại.
Tốc độ của Trảo Tinh vốn không phải nhanh đến mức chớp mắt đã áp sát, chủ yếu là do Cỏ Rết Phong Y có hiệu quả thôi miên, và chúng đã lợi dụng hiệu ứng này để khuếch đại năng lực mê hoặc của mình.
Trong mắt các cô gái, Trảo Tinh như thể xuất hiện ngay trên người họ trong nháy mắt. Nhưng trong mắt Mạc Phàm, họ lại giống như mấy khúc gỗ ngây ngốc đứng yên tại chỗ, đợi yêu quái bò đến nơi rồi mới có phản ứng.
Mất hồn mất vía.
Chị đại của họ vừa mới chỉ ra mấu chốt để đối phó, vậy mà không hiểu sao đám con gái này phải hoảng loạn một hồi lâu mới nắm bắt được kỹ xảo chiến đấu.
...
Tổng cộng có khoảng 20 con Trảo Tinh, không tính là nhiều.
Ở vùng duyên hải nơi các bộ lạc hải yêu hoành hành, một bầy Trảo Tinh thế này chỉ là đám tép riu sống lay lắt, tìm kế sinh nhai trong kẽ hở giữa các bộ lạc hải yêu và yêu ma khác.
Trước đây, hơn hai mươi sinh vật cấp chiến tướng đã đủ để nâng mức cảnh báo lên màu cam. Còn hiện tại, yêu ma kết bè kết đội có thể thấy ở khắp nơi. Dường như chúng cũng nhận ra môi trường sinh tồn ngày càng khắc nghiệt, cần phải đoàn kết lại mới có thịt ăn.
“Làm phiền anh tránh đi một chút, chúng tôi cần bôi thuốc cho mấy chị em,” chị Nguyễn đi tới nói với Mạc Phàm.
Hẳn đây là lý do họ cần một nữ thợ săn đồng hành.
Mạc Phàm tỏ ra lịch thiệp, xoay người nói: “Tôi đi tuần tra xung quanh, mọi người cứ yên tâm hồi phục.”
Chị Nguyễn thấy Mạc Phàm đã đi khá xa mới bảo Đỗ Mi và những người khác cởi đồ ra.
Họ không có nhiều thời gian để dựng lều, nên đành để Mạc Phàm tạm lánh đi chỗ khác. Ai mà biết được gã nào đó có sở hữu năng lực của Ám Ảnh hệ hay không. Mạc Phàm có ma pháp Ám Ảnh hệ, và việc đầu tiên hắn làm là chứng minh rằng kích thước mà mình nhìn thấy từ xa là hoàn toàn chuẩn xác.
...
“Tính ra trước đây nơi này hẳn là vùng an toàn ven ngoại thành, nhiều nhất cũng chỉ có ba đến năm con yêu ma cấp nô bộc lảng vảng, giờ lại thành ổ của cấp chiến tướng rồi,” Mạc Phàm bất đắc dĩ lắc đầu.
Pháp sư sơ giai không có khả năng ra khỏi thành phố, pháp sư trung giai bắt buộc phải đi theo đoàn, còn pháp sư cao giai cũng không thể nào đơn thương độc mã được nữa.
“Không ngờ dáng người cao gầy thế mà “tâm hồn” lại to gớm, chậc chậc, tuổi nhỏ nhất mà lại “khủng” nhất... Ồ, còn có cả hình xăm nữa chứ.”