Những nhụy hoa bay lượn khắp nơi, trên mình đều mang gai độc có tác dụng gây tê liệt.
"Cánh tay này không nhấc lên nổi nữa rồi!" Chị Anh sốt ruột nói.
Nếu không thể vung tay thi triển Liệt Quyền, làm sao có thể tấn công mục tiêu đã khóa chặt?
Thư Tiểu Hoạ ở bên cạnh định qua hỗ trợ, nhưng bỗng nhiên chân bị những sợi rễ tựa như giun đất quấn lấy. Phần cuối của chúng có những gai nhung cực nhỏ, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng khi tiếp xúc với da người thì như vòi muỗi đâm thẳng vào mạch máu.
Thư Tiểu Hoạ không hề phát hiện, chỉ cảm thấy chân hơi ngứa, nhưng vài giây sau cảm giác đó đã biến thành tê dại, giống như cảm giác kiến bò đầy chân khi duy trì một tư thế quá lâu.
Một lúc sau, Thư Tiểu Hoạ phát hiện chân mình không thể cử động được nữa.
Đôi chân hoàn toàn mất cảm giác, phần eo vẫn cử động được nhưng nửa thân dưới lại bất động tại chỗ, không thể nhúc nhích.
"Chúng có độc gây tê, đừng để bị thương!" Thư Tiểu Hoạ vội lên tiếng nhắc nhở mọi người.
Đáng tiếc, lời nhắc nhở đã quá muộn. Hơn một nửa số người đã bị tê liệt một phần cơ thể, sức chiến đấu suy giảm nghiêm trọng, tạo cơ hội cho càng nhiều Quỳ Ma Bồ Công Anh ùa tới.
"Cẩn thận!" Chị Anh rít lên.
Phụt!
Một con Quỳ Ma từ trong đất bùn chui ra, cắn vào bắp đùi nữ pháp sư tên Phổ Lăng. Một mảng thịt lớn bên ngoài bắp đùi bị xé toạc, suýt nữa đã cắn gãy cả xương. Mọi người chỉ thấy chân của Phổ Lăng lủng lẳng, dường như chỉ còn dính lại nhờ một lớp da mỏng.
Nữ pháp sư tên Phổ Lăng đau đến suýt ngất đi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Mau tới hỗ trợ, mau tới hỗ trợ!" Tiếng của Đỗ Mi lập tức truyền tới.
Đỗ Mi đang gọi Mạc Phàm. Với thân phận là Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh, việc đối phó với những con Quỳ Ma Bồ Công Anh này không khó lắm.
Phổ Lăng suýt chút nữa thì chết, trong tình huống này mà Mạc Phàm, với tư cách là người hộ tống, còn không ra tay, thì e rằng tất cả mọi người sẽ bỏ mạng tại đây.
Thế nhưng, Mạc Phàm thấy Phổ Lăng máu tươi đầm đìa mà vẫn thờ ơ, dường như đang cảnh giác một sinh vật mạnh mẽ nào đó cần phải đề phòng.
Hành vi này của Mạc Phàm trong mắt Đỗ Mi không khác gì là bị dọa sợ mất mật rồi.
"Tên lừa đảo, tên lừa đảo! Anh ta vốn dĩ không có năng lực bảo vệ chúng ta, cái tên lừa đảo này!" Đỗ Mi phẫn nộ gào lên.
Mạc Phàm không ra tay, mấy người bọn họ cũng chỉ đành gắng gượng chống đỡ.
Chị Anh chỉ còn hoạt động được một cánh tay, phải dùng thân mình bị thương để câu giờ cho Phổ Lăng chạy trốn, đồng thời tạo thời gian cho Nhạc Nam, người có tu vi cao hơn, phác họa ra Tinh Tọa cấp ba.
Thủy Hoa Thiên Mạc!
Một màn nước bảy màu như cầu vồng hiện ra, đây chính là ma pháp hệ Nước.
Màn trời Thủy Hoa bảy sắc cầu vồng rực rỡ bao phủ xuống, che chở cho Đỗ Mi, Thư Tiểu Hoạ, chị Anh, Phổ Lăng cùng các nữ pháp sư khác trong gang tấc, có thể nói là ngàn cân treo sợi tóc.
Dù sao hiện tại, người có sức chiến đấu mạnh nhất là chị Anh đã bị tê liệt một cánh tay, Thư Tiểu Hoạ lại không cử động được nửa thân dưới, tu vi của Đỗ Mi không cao, còn Phổ Lăng thì trọng thương. Nếu bốn người này không có cứu viện, đám Quỳ Ma Bồ Công Anh đã quấn lấy họ và chỉ một giây sau là có thể giết chết tất cả.
Hai mắt Đỗ Mi như muốn phun lửa, tên khốn kia vẫn không ra tay, để Nhạc Nam phải liều chết xông tới cứu bọn họ.
"Đầu óc mấy người có vấn đề à? Tại sao lại mời một thợ săn thế này? Nếu tất cả chúng ta chết ở đây thì chính là do mấy người hại chết!" Đỗ Mi tức giận nói.
Trước đó ở chỗ Phong Y Ngô Công Thảo, cũng vì Mạc Phàm ra tay chậm mà Đỗ Mi bị thương, phải chịu đựng thống khổ. Khi đó Đỗ Mi đã hoài nghi năng lực của Mạc Phàm, bây giờ càng thêm chắc chắn về suy đoán của mình.
Tên kia chính là một tên lừa đảo, cũng không biết đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu nào mà có được danh hiệu Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh, chứ hoàn toàn không có thực lực tương xứng.
"Mọi người sao rồi?" Nhạc Nam thở hổn hển hỏi.
"Phổ Lăng mất nhiều máu quá nên ngất rồi." Chị Anh nói.
"Chúng ta phải chăm sóc cho Phổ Lăng."
"Phổ Lăng sẽ không chết chứ?"
"Cố gắng kiên trì thêm một lúc nữa!" Nhạc Nam cắn môi, cổ vũ những người khác.
Kết giới Thủy Hoa Thiên Mạc của Nhạc Nam cũng không chống đỡ được quá lâu, chị Nguyễn cũng đã bị thương.
Bên ngoài kết giới bảy màu, những chiếc răng nanh của đám Quỳ Ma trông vô cùng dữ tợn, thân thể như giun của chúng không ngừng ngọ nguậy, rồi đột nhiên phun ra nọc độc ăn mòn vào kết giới Thủy Hoa Thiên Mạc.
Loại độc này chúng thường dùng để phân hủy thi thể, biến thi thể thành chất dinh dưỡng cho chúng, có năng lực ăn mòn tương đối mạnh, có thể hòa tan và xuyên thủng một số kết giới phòng ngự.
Số lượng Quỳ Ma lại nhiều, hai, ba mươi con đồng loạt phun khiến kết giới bảy màu tan ra ngay tức khắc.
Nhạc Nam sững sờ, đây là điều không thể lường trước được. Vốn cô định dựa vào kết giới để các chị em khác có thời gian ổn định lại, ít nhất là giải quyết được độc tố gây tê trên người, ai ngờ những con Quỳ Ma này lại nắm giữ nhiều bản lĩnh đến vậy.
Những con Quỳ Ma Bồ Công Anh này thật sự chỉ là cấp Chiến Tướng thôi sao? Ngoại trừ cường độ tấn công và sức mạnh thể chất không đạt tới cấp Thống Lĩnh, nhưng những kỹ năng săn mồi đa dạng của chúng rõ ràng đã vượt xa cấp Chiến Tướng thông thường.
Vào lúc này, Nhạc Nam cũng chỉ có thể đưa mắt nhìn Mạc Phàm, hy vọng anh có thể ra tay.
Nhưng ánh mắt của Mạc Phàm vẫn dán chặt vào một nơi khác.
Nhạc Nam tức đến muốn cắn người. Cô thấy đã có Quỳ Ma chui vào trong kết giới, mọi người cũng đã dùng hết ma cụ, lần này nhất định sẽ có người phải chết.
Bọn họ thật sự yếu đuối đến vậy sao?
Rời khỏi hòn đảo, rời khỏi thành trì pháo đài, liền trở thành thức ăn cho yêu ma.
"Sao chúng lại đứng yên rồi?" Thư Tiểu Hoạ bỗng nhiên lên tiếng.
Nhạc Nam cũng chú ý tới, những con Quỳ Ma Bồ Công Anh kia không trực tiếp nhào tới, mà như đang cảnh giác thứ gì đó.
Đột nhiên, đám Quỳ Ma Bồ Công Anh xoay cái đầu đầy răng nanh, đung đưa thân thể tạo thành từ vô số rễ cây, rồi chậm rãi rút lui về một hướng khác như thủy triều.
Rõ ràng chúng đã phá tan kết giới phòng ngự, khiến nhóm người trọng thương, việc tiếp theo chỉ là xé xác và nuốt chửng họ, nhưng không thể tin được là chúng lại đồng loạt rút lui.
Chúng hoang mang vội vã rời đi, thân thể thực vật của chúng lúc lắc dữ dội, ngay cả những con Quỳ Ma Bồ Công Anh đang lơ lửng trên không trung cũng không dám đáp xuống.
Không bao lâu sau, toàn bộ Quỳ Ma Bồ Công Anh đã lui ra khỏi khu rừng lau, ngay cả tiếng động cũng ít đi, rõ ràng là chúng đã lùi tới một nơi xa hơn.
Thoát khỏi nguy hiểm một cách khó hiểu, nhìn bãi đất trũng trống không trước mặt, bọn họ không thể tin vào mắt mình.
"Chúng ta an toàn rồi sao?" Chị Anh nghi hoặc hỏi.
Đột nhiên, giọng nói của chị Nguyễn vang lên trong đầu mỗi người, mang theo vài phần sắc bén: "Đừng buông lỏng cảnh giác!"
Nếu không phải tình huống cực kỳ khẩn cấp, nguy hiểm đến tính mạng thì chị Nguyễn sẽ không dùng tới ngữ điệu này.
Chẳng lẽ còn có thứ nguy hiểm hơn đang tới gần?
Những con Quỳ Ma Bồ Công Anh kia đã phát hiện ra thứ gì đó đáng sợ hơn, cho nên mới dứt khoát bỏ qua miếng mồi ngon dâng tận miệng này?
Có thể chỉ dựa vào khí tức mà đẩy lùi nhiều yêu ma như vậy, đó rốt cuộc là thứ gì?