Lúc các cô nương băng bó vết thương, xử lý độc tố, Mạc Phàm cố ý đi một vòng xung quanh.
Vừa nãy sinh vật mà Mạc Phàm cảm nhận được không phải là Hoàng Văn Thương Lang.
Nếu ngay cả sinh vật mình triệu hoán mà cũng không phát hiện ra, vậy thì còn làm ăn được gì nữa.
Quỳ Ma đúng là bị Hoàng Văn Thương Lang dọa lui, chúng nó ngửi được khí tức nguy hiểm cấp quân chủ, vì thế mà dồn dập tháo chạy.
Mà hung thủ giết Đồng Giác Ly Ngưu cũng nhận ra Hoàng Văn Thương Lang đang đến, vì thế đã dứt khoát tẩu thoát.
Vừa nãy Mạc Phàm vẫn luôn chờ đợi tên kia hiện thân.
Nhưng tên kia rất cảnh giác, phảng phất như biết có cao thủ đang chờ nó lộ diện.
Nó che giấu khí tức, để Quỳ Ma Bồ Công Anh đi thăm dò, dò xét thực lực thật sự của đội ngũ bọn họ. Mạc Phàm không ra tay chính là không muốn đả thảo kinh xà.
Nào ngờ Hoàng Văn Thương Lang lại tới dọa cho đám Quỳ Ma Bồ Công Anh chạy mất, cũng làm cho tên hung thủ có năng lực ẩn nấp cực mạnh kia tẩu thoát.
Không báo thù được cho Đồng Giác Ly Ngưu, trong lòng Mạc Phàm có mấy phần không thoải mái.
Cũng may ấn ký hắc ám của mình có thể kéo dài rất lâu, chỉ cần nó còn hoạt động ở vùng này thì vẫn còn cơ hội tóm được nó.
"Giết trâu của lão tử, lão tử nướng chín ngươi."
"Có bản lĩnh thì tới giết chó của lão tử đây này."
"Gào gừ."
Hoàng Văn Thương Lang ra vẻ hả hê, dường như biết Mạc Phàm triệu hồi một con trâu rồi bị giết.
Mạc Phàm tức giận trừng mắt nó một cái.
Đều là Thứ Nguyên Thú, nhưng Đồng Giác Ly Ngưu đúng là số con rệp.
"Ngươi gặp tên kia rồi à?" Mạc Phàm hơi kinh ngạc hỏi Hoàng Văn Thương Lang.
Hoàng Văn Thương Lang ra hiệu rằng lúc nó đi săn đã gặp phải một cường địch, hai bên thăm dò nhau một phen, sau đó đường ai nấy đi.
Vừa nãy Hoàng Văn Thương Lang cũng ngửi được khí tức của tên kia, cho rằng nó muốn đánh lén đại lão Mạc Phàm, cho nên mới xông tới cứu chủ.
"Ngươi bị ngu à?"
"Nó dám động vào ta, ta thịt nó trong vài giây, cần gì ngươi tới cứu?"
Mạc Phàm tức không có chỗ xả.
Với thực lực của Mạc Phàm bây giờ, quân chủ bình thường tới đây chính là muốn chết, một tay cũng bóp chết được nó.
Vừa nãy Mạc Phàm khá bình tĩnh, chỉ cần các cô nương kia không chết thì bất luận có bị thương nặng bao nhiêu, Mạc Phàm cũng sẽ không ra tay, chính là vì muốn giải quyết mối uy hiếp to lớn này, đồng thời báo thù cho Đồng Giác Ly Ngưu.
Nhất định phải giải quyết tên hung thủ kia.
Nó đã có năng lực giết chết Đồng Giác Ly Ngưu khi mình hơi lơ là, nghĩa là nó cũng có thể giết chết các nữ pháp sư khi mình hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
Mạc Phàm cũng không thể dùng Long Cảm 24/24 được, như vậy tiêu hao tinh thần quá lớn.
Bây giờ có quá nhiều sinh vật sau khi trải qua va chạm vị diện đã sinh ra một loại biến đổi có thể gọi là tiến hóa, chúng nó hiểu được cách ẩn nấp, ngụy trang. Mạc Phàm cảm thấy bản thân cũng phải nâng cao cảnh giới tinh thần một chút, nếu không Long Cảm dò xét diện rộng cũng không nhìn thấu được chúng nó.
"Tăng cảnh giới tinh thần, cũng không thể bỏ mặc các hệ khác không tăng được."
"Hiện tại tinh thần lực của mình dưới sự thúc đẩy của cội nguồn hắc ám đã là cảnh giới thứ bảy."
"Tăng cấp Triệu Hoán hệ, cảnh giới tinh thần của mình sẽ tăng lên rõ rệt."
"Nếu như Thổ hệ cùng Hỗn Độn hệ đều lên siêu giai thì có hi vọng tới cảnh giới thứ tám."
"Như vậy khi dùng Long Cảm thì sẽ lên cảnh giới thứ chín," Mạc Phàm lẩm bẩm.
Dùng Long Cảm cảnh giới thứ chín, mình không tin còn có thứ gì thoát khỏi sự dò xét của mình.
Ma pháp sư là như vậy, trừ khi là Tâm Linh hệ, Âm hệ, nếu không thì rất khó phát giác được động tĩnh và hành tung của kẻ địch trong phạm vi lớn.
Nhưng Mạc Phàm không quá thích bị động.
Người khác không manh động thì mình không cách nào tóm được.
Cảm giác này cực kỳ không thoải mái.
Có Long Cảm cảnh giới thứ chín, tin rằng có thể nhìn thấu phần lớn quân chủ ẩn nấp.
Đương nhiên, cảnh giới thứ chín không phải chỉ để dùng cho việc cảm nhận đơn giản như vậy.
Tới cảnh giới thứ chín, Hỗn Độn hệ, Không Gian hệ, Triệu Hoán hệ của Mạc Phàm sẽ mạnh như hổ thêm cánh.
Với Ma pháp Thứ Nguyên, điều quan trọng nhất không phải là tu vi, mà là cảnh giới tinh thần.
Cảnh giới thứ chín là cảnh giới cao nhất trong Ma pháp Thứ Nguyên, cảnh giới này tương đương với hệ ma pháp nguyên tố có Thiên Chủng.
Củng cố tu vi, chính là mãn tu Thứ Nguyên.
...
"Cổ thành Minh Vũ ngay ở phía trước, có nhìn thấy những bức tường xanh cũ kỹ kia không?" Chị Nguyễn mừng rỡ chỉ về phía trước.
Mạc Phàm đi về phía trước, phát hiện tường xanh bị dây leo tươi tốt bám kín, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện bên trong đám thực vật nhô lên này lại có một bức tường xanh cổ kính.
Tường xanh không cao, vị trí cổng thành che kín mạng nhện màu xanh, nhìn qua như một hang động, rất khó tưởng tượng được nơi đây đã từng là một tòa thành phong cảnh hữu tình, địa linh nhân kiệt.
Từng con nhện to bằng nắm tay bò nhanh trên những mạng nhện màu xanh, sau khi thấy có người tới thì nhanh chóng trốn vào trong đám dây leo rồi rời đi, qua những kẽ hở dùng con mắt đỏ au quan sát người tới.
"Mạng nhện niêm phong cổng thành, không phải nói rõ vẫn chưa có thợ săn khác tới đây sao?" Nhạc Nam nói.
"Khó nói, tốc độ nhả tơ của những con nhện này cực kỳ nhanh, có người đi vào thì không tới nửa tiếng chúng nó đã khôi phục lại dáng vẻ như cũ. Thực vật bên kia có một ít vết tích bị đốt cháy, tám phần là có thợ săn nhanh hơn chúng ta một bước," Mạc Phàm giải thích.
"Vậy chúng ta mau đi vào, kẻo bị bọn họ nhanh chân đến trước," chị Anh nói.
Mạc Phàm có chút ngạc nhiên, ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc nhìn chị Anh.
"Bên trong có thứ gì quan trọng sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Cái này có liên quan tới đảo Hà Lý Thành của chúng tôi, không tiện nói cho Phạm Mặc tiên sinh, hy vọng anh có thể hiểu cho," chị Nguyễn nói.
"Được rồi, tôi cũng không hứng thú với đồ của mấy người. Lại nói, lúc tôi bước vào vùng đất này, đã gặp phải một cơn lôi bạo kinh thiên rất kỳ lạ, những tia chớp kia đánh xuống đất, mỗi một đạo đều mang uy lực rất đáng sợ, ngay cả sinh vật cấp quân chủ cũng chưa chắc sống sót nổi. Không biết cơn lôi bạo này có liên quan gì với cổ thành Minh Vũ không?" Mạc Phàm hỏi.
Mạc Phàm tới nơi này tìm đồ đằng, "Thiểm Điện Vũ" kỳ lạ chính là truyền thuyết mà Tương Thiếu Nhứ đã nói với mình.
Mạc Phàm nhớ lúc đó chỗ mình đứng không phải là trung tâm của cơn mưa sấm sét hung mãnh và dày đặc nhất, phương hướng đi về cổ thành Minh Vũ còn có những tia chớp to lớn và ác liệt hơn.
"Có vài loại thuyết pháp, Phạm Mặc tiên sinh có thể theo chúng tôi," chị Nguyễn nói.
Chị Nguyễn đi ở phía trước dẫn đường, dường như rất quen thuộc nơi này.
Sau khi bước vào cổng thành, đập vào mắt là những dây leo cao thấp không đều, đến gần nhìn một chút thì phát hiện những thứ kia đều là những dãy nhà thấp.
Nhà cửa bị dây leo, rêu, dây thường xuân bao trùm, con đường đang đi dường như chính là đường phố của cổ thành ngày xưa, bây giờ cỏ dại mọc um tùm, bùn đất bao phủ, không còn nhận ra được nữa.
"Bà ngoại chị là người dân cổ thành, khi còn bé chị thường tới nơi này, không thích đi giày, toàn chạy chân trần xung quanh cổ thành..." Chị Nguyễn vừa đi vừa thấp giọng nói.