Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2801: CHƯƠNG 2735: DÙNG VŨ LỰC ÉP LUI

Ầm ầm ầm ầm!

Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, cả cánh rừng rậm rạp như bị một sức mạnh vô hình nào đó tác động, đồng loạt vỡ nát. Cành cây, lá úa, rễ già bay tán loạn giữa không trung.

Một sinh vật màu nâu đen điểm xuyết những khoáng thạch tím xé toạc lớp đất, từ bên trong vết nứt, Khôi Nhai Ma Quân chậm rãi bò dậy. Cái đầu to như vách núi đá cúi xuống, quan sát đám nhân loại nhỏ bé dưới chân mình.

"Trời đất ơi!" Gã thợ săn mắt chuột hét lên một tiếng thất thanh rồi cắm đầu chạy vào trong rừng.

Các thợ săn khác cũng bị dọa cho hồn bay phách lạc, sao chỉ vận chuyển một khối đá thôi mà lại kinh động đến một ma quân cấp Bá chủ thế này?

Kim lão đại trông thấy Khôi Nhai Ma Quân cũng sững sờ hồi lâu, nhưng gã bình tĩnh hơn những người khác rất nhiều. Liếc thấy quang giáp Tinh Cung màu xanh trên người Khôi Nhai Ma Quân vẫn chưa tan đi hoàn toàn, gã lập tức quay sang nhìn Mạc Phàm.

"Tiểu huynh đệ, không ngờ cậu lại là một cao thủ." Kim lão đại nói với Mạc Phàm.

"Lần đầu thử thôi, chưa quen tay lắm." Mạc Phàm cười đáp.

"Cho cậu 2/10 thù lao, mang Lôi Miêu Toạ này đi." Kim lão đại nói.

Khôi Nhai Ma Quân và Kim Giáp Ma Mút hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Kim lão đại đã nhận ra Mạc Phàm triệu hồi được một sinh vật nguyên tố có huyết thống cao đẳng cấp Quân chủ.

Mạc Phàm chỉ tay về phía Lôi Miêu Toạ.

Khôi Nhai Ma Quân chỉ làm việc, không nói nhảm. Nó sải bước tới, một tay nhấc bổng Lôi Miêu Toạ lên.

Thế nhưng, trọng lượng của Lôi Miêu Toạ vượt xa dự đoán của Khôi Nhai Ma Quân, cơ thể nó cũng phải nghiêng đi một chút, phải dùng thêm bàn tay đá khổng lồ còn lại mới vững vàng đỡ được Lôi Miêu Toạ đang chực lăn xuống đất.

Kim lão đại thấy Khôi Nhai Ma Quân mang được Lôi Miêu Toạ đi, trên mặt lập tức nở một nụ cười.

Khôi Nhai Ma Quân vác Lôi Miêu Toạ lên vai, sau đó từng bước đi trên con đường mòn, trông hệt như một người phu khuân vác trên núi. Dù không có vẻ gì là nhẹ nhõm, nhưng cũng không dễ dàng ngã xuống.

Chỉ là, chưa đi được mấy bước, nụ cười trên mặt Kim lão đại đã dần tắt ngấm.

Gương mặt đầy thịt mỡ dần trở nên âm trầm, đôi mắt cố nén cơn thịnh nộ.

Bọn họ thiên tân vạn khổ mới đưa được Lôi Miêu Toạ đến cánh rừng này, ai ngờ Khôi Nhai Ma Quân chỉ cần đi vài bước dài đã đặt nó về lại vị trí cũ.

"Huynh đệ, cậu có ý gì đây?" Kim lão đại không trực tiếp nổi điên mà nhìn Mạc Phàm, vẻ mặt giả lả nhưng giọng điệu đã pha vài phần lạnh lẽo.

"Cũng không có ý gì, có người ra giá cao hơn để tôi mang nó trở lại." Mạc Phàm nói thẳng.

"Còn tưởng chúng ta có thù oán gì, nói trắng ra là khách hàng hai bên khác nhau, nên làm việc trái ngược nhau thôi." Kim lão đại gượng gạo tỏ ra ôn hòa.

"Chính là ý này. Mấy người nếu có lòng tin thì cứ đánh một trận với Khôi Nhai Ma Quân của tôi, cứ việc ra tay. Còn không muốn phí sức thì đi tìm bảo bối khác trong cổ thành Minh Vũ để bù đắp tổn thất cho chuyến đi này." Mạc Phàm đưa ra một gợi ý nho nhỏ.

Các thành viên của đoàn thợ săn đều tiến về phía Kim lão đại, ai nấy đều như gặp phải đại địch, nhưng không hề có ý định lùi bước, từng cặp mắt gườm gườm nhìn Mạc Phàm.

"Lão đại, thằng ranh này đến gây sự với đoàn chúng ta, đừng nói nhảm với nó nữa, phải cho nó một trận!" Một gã đại hán tóc đỏ nóng nảy gầm lên.

"Hừ, cấp Quân chủ thì sao, đoàn thợ săn Kim Hải chúng ta cũng không phải chưa từng giết qua!"

Kim lão đại giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người đừng manh động.

"Chúng tôi lấy mấy pho Địch Lộ cổ điêu, vậy huynh đệ đây có ý kiến gì không?" Kim lão đại đè nén cảm xúc, tiếp tục nở nụ cười ôn hòa.

"Những pho cổ điêu này mấy người cũng không thể mang đi được." Mạc Phàm nói.

"Thằng kia, mày là cái thá gì chứ, đợi bọn tao..." Gã thợ săn mắt chuột chỉ tay vào Mạc Phàm.

Kim lão đại ngăn gã thợ săn mắt chuột lại, nói: "Không biết mấy cô nương kia đã hứa hẹn với cậu thứ gì, hay là thế này đi, tôi sẽ chia cho cậu 5/10 thù lao từ mấy pho cổ điêu, đây là một khoản rất hậu hĩnh, tuyệt đối cao hơn giá mà mấy cô nương kia đưa ra. Đương nhiên, nếu huynh đệ đây coi trọng mấy cô nương đó, vậy thì Kim lão đại tôi đây coi như đi một chuyến công cốc."

Mạc Phàm không hề trả lời.

Lúc này, Khôi Nhai Ma Quân đã quay trở lại, thân hình sừng sững đứng sau lưng Mạc Phàm, khí thế hùng tráng của nó khiến tất cả mọi người trong đoàn thợ săn Kim Hải bất giác phải lùi lại mấy bước.

Dĩ nhiên, Mạc Phàm cũng nhận ra trong đoàn thợ săn Kim Hải có vài người như Kim lão đại, dù đối mặt với Khôi Nhai Ma Quân nhưng sắc mặt vẫn không đổi. Mấy người này hơn phân nửa là Siêu giai pháp sư, bọn họ đã dám đến cổ thành Minh Vũ thì chắc chắn phải có thực lực này.

"Chúng ta đi thôi." Kim lão đại lắc đầu nói.

"Lão đại, dựa vào cái gì chứ? Mọi người đồng tâm hiệp lực, chẳng lẽ còn sợ khối đá vụn này chặn được cả đám chúng ta sao?" Gã đại hán tóc đỏ tỏ ra vô cùng không cam lòng.

"Đi, chúng ta dạo quanh đây một vòng xem còn bảo bối nào khác không." Kim lão đại cứng rắn ra lệnh.

Những người khác cũng chỉ đành nghe theo, ai nấy đều lộ vẻ tiếc nuối miếng thịt mỡ đã đến tận miệng.

Mạc Phàm đứng đó nhìn bọn họ rời đi.

Bỗng nhiên, Kim lão đại quay đầu lại, nở một nụ cười, gương mặt bóng loáng.

"Tiểu huynh đệ, những cô nương kia không đơn giản đâu. Nếu họ trực tiếp trả tiền để cậu làm việc thì tôi không có gì để nói, nhưng nếu họ nói mấy thứ kỳ quái, vậy thì cậu đừng hoàn toàn tin tưởng." Lúc này, Kim lão đại đã không còn vẻ tức giận trước đó, mà lại tỏ ra rất thân tình.

"Đa tạ đã nhắc nhở." Mạc Phàm đáp lại một tiếng nhưng không mấy để tâm.

...

Đoàn người của Kim lão đại đi về phía nửa cổ thành còn lại đang ngâm trong nước biển, chứ không rời khỏi hẳn.

Có thể thấy được bọn họ rất khó chịu khi bị Mạc Phàm ngáng chân, sắc mặt ai nấy đều sa sầm.

"Kim lão đại, tại sao chúng ta phải sợ thằng ranh đó? Chẳng lẽ một mình nó có thể diệt cả đoàn chúng ta sao?" Gã đại hán tóc đỏ nói.

"Gấp cái gì, lão Kim tao lăn lộn ở Mân Lâu lâu như vậy, vẫn chưa có ai dám cướp đồ của tao." Kim lão đại cười lạnh nói.

"Tôi biết rồi, Kim lão đại định chờ con Khôi Nhai Ma Quân kia biến mất rồi mới ra tay giết chết thằng đó phải không?" Gã thợ săn mắt chuột bỗng hiểu ra.

"Với cái đầu của chúng mày, nếu làm một mình thì đã chết không biết bao nhiêu lần rồi. Giả như hắn chỉ có mỗi con Khôi Nhai Ma Quân, thì tao đã sớm xông lên làm thịt hắn rồi." Kim lão đại nói.

"Ý của Kim lão đại là hắn còn có thủ đoạn khác?" Gã thợ săn mắt chuột hỏi.

"Một pháp sư hệ Triệu Hoán vừa bước vào Siêu giai, nếu muốn mở Thượng Cổ Ma Môn thì xác suất thành công chỉ có một phần ngàn. Mà hắn thử một lần đã được, điều đó chứng tỏ chủ tu của hắn không phải là hệ Triệu Hoán, mà cảnh giới tinh thần lại cực kỳ cao." Kim lão đại nghiêm túc phân tích.

Những người khác vừa nghe Kim lão đại nói vậy thì lập tức hiểu ra.

"Vậy chúng ta đành phải ấm ức bỏ đi như vậy sao?" Gã đại hán tóc đỏ nói.

"Thằng ranh đó có chút năng lực, nhưng chờ Hải lão đại tới, chẳng phải có trăm cách để giết chết nó sao?" Kim lão đại nói.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!