Mới đầu, Diệp Mai còn tức giận, cảm thấy gã thanh niên trước mặt quá sức xốc nổi, đến lúc này rồi mà vẫn còn đùa cợt được.
Thế nhưng, khi Diệp Mai kiểm tra kỹ lưỡng xúc tu khổng lồ kia, cơn giận trên mặt nàng dần biến thành kinh ngạc, đôi môi tô son đỏ sậm lạnh lùng cũng bất giác hé mở.
Đúng là Ô Tặc Vương thật.
Một con Quân chủ hùng mạnh như vậy, làm sao có thể chết được?
Dù cho Bàng Lai có ra tay, cũng không có lý nào lại có thể kết liễu Ô Tặc Vương trong thời gian ngắn như vậy.
Rốt cuộc trong màn sương quỷ dị lúc nãy đã xảy ra chuyện gì? Động tĩnh lớn đến thế, có mấy lần Diệp Mai còn tưởng cả Giang Dục và Mạc Phàm đều đã toi mạng, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ muốn xông vào thành.
“Diệp Mai, Ma Quỷ Ngư Vương bay vào rồi, mục tiêu của nó là cô! Bên chúng tôi bị đám Hải Tảo Nữ Yêu cuốn lấy rồi!” một giọng nói vang lên từ không trung.
Hẳn là một ma cụ Âm hệ nào đó.
Mạc Phàm nhìn về phía lối vào lòng chảo, phát hiện Ma Quỷ Ngư Vương toàn thân phủ một lớp kim loại đen kịt, tỏa ra khí tức tà dị, đang lướt qua phía trên thung lũng, bay thấp về phía này.
Vụt! Vụt! Vụt!
Từng đôi mắt yêu dị lóe lên xung quanh, nhìn chằm chằm vào Diệp Mai và Mạc Phàm.
Những bóng đỏ ngày càng nhiều, Liệp Tạng Yêu vốn là sinh vật có hành tung quỷ dị, chúng dễ dàng vượt qua pháo đài phòng thủ do các pháp sư dựng nên hơn những quân đoàn hải yêu khác để tấn công thẳng vào hậu phương.
Hơn nữa, đám Liệp Tạng Yêu được cử đến lần này có cấp bậc khá cao, ít nhất cũng là cấp Thống lĩnh, trong đó số lượng cấp Quân chủ cũng không hề ít.
Trong hệ thống bộ lạc khổng lồ của hải yêu, cấp Thống lĩnh chỉ được coi là tinh anh, chứ chưa đạt đến cấp độ thống trị. Hơn nữa, một Đế vương có thể chống đỡ cả một đế quốc khổng lồ đáng sợ. Nếu là quân đoàn dưới trướng Hắc Trảo Đế Vương, vậy trong quy mô hơn mười triệu hải yêu, việc xuất hiện hàng vạn hàng nghìn sinh vật cấp Thống lĩnh cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Thái Bình Dương quả thực quá rộng lớn, một khi yêu ma mạnh mẽ tập hợp lại, bất kỳ một tập đoàn nhỏ nào cũng có thể tạo thành đòn tấn công hủy diệt đối với một thành thị trên đất liền.
“Cô đối phó Liệp Tạng Yêu, tôi xử lý Ma Quỷ Ngư Vương.”
“Cậu đối phó Liệp Tạng Yêu, tôi xử lý Ma Quỷ Ngư Vương…”
Mạc Phàm và Diệp Mai gần như cùng lúc đưa ra ý kiến, sau khi nói xong, cả hai không khỏi nhìn nhau.
Diệp Mai lại nổi giận lần nữa: “Ma Quỷ Ngư Vương mạnh hơn Ô Tặc Vương, pháp sư quèn như cậu ngay cả tư cách đến gần nó cũng không có!”
“Hình như cô có hiểu lầm gì đó về tôi thì phải. Cô biết quốc gia đã cử vài đội cứu viện đến, toàn bộ đội của các người đại diện cho Pháp Sư Cung Đình. Còn tôi đại diện cho Thẩm Phán Hội. Một mình tôi, chính là một đội cứu viện riêng,” Mạc Phàm nói.
Đúng lúc này, Giang Dục đi tới, vừa hay nghe được câu này của Mạc Phàm.
Haizz, bản lĩnh chém gió của Mạc Phàm so với quá khứ chỉ có tăng chứ không giảm. Nghe mà xem, đây mà là lời một người khiêm tốn có thể nói ra sao?
Diệp Mai tức điên muốn lao vào đánh người rồi.
Ý gì đây?
Ý là một mình cậu ta có thể sánh ngang với toàn bộ cao thủ của Pháp Sư Cung Đình chúng tôi sao?
“Đừng hiểu lầm, tôi không có ý nói Pháp Sư Cung Đình các người yếu, chủ yếu là vì tôi không giống…” Mạc Phàm thấy Diệp Mai tức đến xanh mặt, cố ý giải thích thêm, nhưng lời giải thích này cũng chẳng làm sắc mặt Diệp Mai khá hơn chút nào.
Giang Dục muốn khóc rồi.
Mạc Phàm ơi là Mạc Phàm, xin cậu đừng có cà khịa nữa được không!
Đồ Đằng Huyền Xà rất lợi hại, nhưng lúc này Ma Quỷ Ngư Vương không dễ dàng chui vào bẫy. Hiện tại bên ngoài ngoài Ma Quỷ Ngư Vương ra còn có vài Đại Quân chủ khác, chúng đang bị các Pháp Sư Cung Đình và Bàng Lai chặn lại. Chỉ cần bọn họ không ngăn được, một mình Đồ Đằng Huyền Xà cũng không thể nào thay đổi được sự thật là cả thành sẽ bị đại quân hải yêu tinh anh nuốt chửng.
“Được, vậy tôi ở lại đây.” Diệp Mai có lẽ tức đến mức không thèm tranh cãi nữa, lạnh lùng nói, với vẻ mặt bất lực, như thể cục diện đã không thể cứu vãn.
“Phó tịch, cô yên tâm đi, cậu ấy có át chủ bài, không chết được đâu,” Giang Dục nói.
Diệp Mai nhớ lại cái chết không rõ nguyên nhân của Ô Tặc Vương, lại đánh giá Mạc Phàm một lần nữa.
Diệp Mai không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Mạc Phàm, giống như một vị giám khảo không coi trọng tiết mục của bạn, trên mặt như viết mấy chữ: "Mời cậu bắt đầu màn trình diễn thiểu năng của mình đi".
Ma Quỷ Ngư Vương đã tiến vào thành thị, thân thể nó duy trì độ cao không quá 100 mét, một số tòa nhà văn phòng cao tầng trong Thành Ngân Lam Hà Cốc còn chưa tới 100 mét.
Phía dưới đôi cánh của nó có màu bạc, với những lỗ khí dẹt hình ô vuông. Vô số Tiểu Ma Quỷ Ngư từ trong đó chui ra, đông nghịt che kín nửa lòng chảo thành phố. Chúng bay khá thấp, chẳng khác nào nạn châu chấu càn quét mùa màng, tất cả tràn vào thành thị.
Mạc Phàm cũng trở lại thành phố. Toàn bộ thành thị có địa thế như một cái bình, vốn là một chiến trường ma pháp trận khá rộng rãi, nhưng đáy bình là khu vực thác nước, không thích hợp để chiến đấu.
Ma Quỷ Ngư Vương rất xảo quyệt. Ban đầu nó hút đại quân Ma Quỷ Ngư vào trong lỗ khí trên người. Miệng bình chật hẹp, đại quân hải yêu khác không xông vào được, nhưng chỉ cần nó vào được thì chẳng khác nào mang cả đại quân của mình vào theo.
Số lượng Tiểu Ma Quỷ Ngư rất nhiều, con nhỏ thì bé như dơi, con lớn thì to bằng một chiếc máy bay chở khách cỡ nhỏ. Ma Quỷ Ngư Vương lại giống như một hàng không mẫu hạm khổng lồ, sau khi đến đích thì không ngừng thả ra quân đoàn Ma Quỷ Ngư.
…
Nhìn lượng lớn quân đoàn Ma Quỷ Ngư tràn ngập trong trận pháp, Diệp Mai càng thêm lo lắng. Thực lực của Ma Quỷ Ngư Vương không kém gì Ô Tặc Vương, hơn nữa dựa vào thiên phú chủng tộc, nó còn có thể mang theo cả một đại quân đoàn bên mình.
Nếu sinh vật như vậy xuất hiện trong một thành thị của nhân loại trên đất liền, không biết sẽ phải chống đỡ thế nào.
Sức mạnh mà hải yêu thể hiện ra lúc này, vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
“Cậu ở lại đây.” Diệp Mai vẫn không nhịn được, nói với Giang Dục.
Dạ La Sát cấp Đại Quân chủ, hơn nữa Giang Dục còn có các hệ ma pháp khác, tự vệ trước một đội Liệp Tạng Yêu hẳn là không có vấn đề gì.
“Phó tịch, tôi không lừa cô đâu. Mạc Phàm đi cùng Thần Hộ Vệ Hàng Châu tới đây. Vừa nãy Ô Tặc Vương bị Đồ Đằng Huyền Xà làm cho trọng thương, sau đó sư phụ đã một đao chém chết nó,” Giang Dục lập tức nói.
“Thần Hộ Vệ Hàng Châu?”
“Chính là con Huyền Xà kia, nó là đồ đằng. Ma Quỷ Ngư Vương hẳn là không phải…” Giang Dục còn chưa nói hết, đột nhiên thấy phía trên Thành Ngân Lam Hà Cốc, Mạc Phàm triệu hồi ra một sinh vật thánh linh toàn thân lấp lánh ánh trăng.
“Thần Hộ Vệ Hàng Châu là một con bướm?” Diệp Mai chỉ tay vào Nguyệt Nga Hoàng thần thánh vừa xuất hiện bên cạnh Mạc Phàm.
Nguyệt Nga Hoàng tỏa ra ánh sáng lung linh, toát lên khí tức vô cùng thần bí.
Hào quang của Nguyệt Nga Hoàng soi sáng toàn bộ Thành Ngân Lam Hà Cốc, dù cho đám Ma Quỷ Ngư có đông nghịt cũng khó lòng che lấp được.
“Chuyện này…” Giang Dục cũng há hốc mồm.
Rắn đâu?
Tại sao lại có một đồ đằng khác xuất hiện?