Một nữ yêu tảo biển màu xanh lam dẫn theo đội quân hàng ngàn ma long xông ra ngăn cản Đồ Đằng Huyền Xà. Ngay lập tức, nó liền thấy Đồ Đằng Huyền Xà lướt tới, quật mạnh đuôi vào đội quân ma long đang ồ ạt tiến lên.
Đội quân ma long trong nháy mắt biến thành một bãi máu thịt tung tóe. Một cú quật đuôi đã tạo ra lực lượng mà những hải yêu cấp thấp không thể nào chịu nổi, cho dù lớp da cứng thừa hưởng từ huyết thống loài rồng cũng chẳng ăn thua gì.
Lại hít sâu một hơi, bụng và gáy của Đồ Đằng Huyền Xà bắt đầu hơi bành trướng, rồi bỗng hé miệng phun ra. Một cột sáng màu xanh bắn ra theo một đường thẳng.
Hơi thở quang xà màu xanh này không gây ra bất kỳ phá hoại nào đối với núi đá hay thực vật, trông không khác gì một luồng sáng tĩnh lặng chiếu qua, nhưng vô số ma long thằn lằn lại bị hòa tan.
Chúng bị hòa tan từ bên trong cơ thể, ngay cả xương cốt cũng hóa thành dung dịch, chỉ còn lại lớp da hoàn chỉnh.
Làn sóng ánh sáng màu xanh của xà bao phủ một khu vực rất rộng, khiến đại quân ma long thằn lằn tử thương vô cùng nặng nề. Đội quân vốn mênh mông cuồn cuộn đang tan rã với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Diệp Mai, Tứ Thủ, các đại pháp sư và pháp sư cung đình sau khi nhìn thấy Đồ Đằng Huyền Xà mở đường, ai nấy đều cảm thấy chấn động không gì sánh nổi.
Đặc biệt là Diệp Mai, bà vốn tưởng rằng Mạc Phàm sẽ triệu hồi Nguyệt Nga Hoàng, kẻ đã ngăn cản Ma Quỷ Ngư Vương trước đó, đến hỗ trợ mọi người chiến đấu, như vậy hy vọng đột phá vòng vây sẽ lớn hơn một chút. Ai ngờ kẻ xuất hiện lại là một sinh vật cấp Chí Tôn Quân Chủ, lực hủy diệt của Đồ Đằng Huyền Xà còn lớn hơn Nguyệt Nga Hoàng không biết bao nhiêu lần. Chỉ cần dựa vào lĩnh vực khói độc và sức mạnh dã man, nó đã quét sạch một nhánh quân ma long.
Đồ Đằng Huyền Xà quả thực quá mạnh mẽ. Đội quân ma long thằn lằn đã là một quân đoàn cận chiến thuộc loại hung mãnh và mạnh mẽ trong đám hải yêu, kết quả lại không chịu nổi một đòn của nó.
Cũng chính vì loại khí tức không gì cản nổi này, Bát Kỳ Đại Xà ở phía sau thung lũng lập tức quay đầu về phía này. Phần mang trên gáy của nó đồng loạt mở ra, tựa như gặp phải một sinh vật có thể uy hiếp đến cả một ma thần như nó. So với vẻ ngạo nghễ lúc trước, lúc này Bát Kỳ Đại Xà mới thực sự lộ ra hình thái chiến đấu.
Đồ Đằng Huyền Xà xoay người, vừa dùng đuôi quét sạch mọi chướng ngại vật, vừa ngẩng đầu nhìn Bát Kỳ Đại Xà.
Hống!
Tám cái đầu của Bát Kỳ Đại Xà đồng thời phát ra tiếng gầm như sấm, sau đó vọt thẳng tới chỗ Đồ Đằng Huyền Xà. Thân thể khổng lồ của nó di chuyển, tựa như tám cái đầu đang kéo theo cả một dãy núi, cái lòng chảo nhỏ bé này không cách nào chịu nổi sự tàn phá của một ma thần như nó.
“Phong Kiếp Cửu Giới!”
Ngay khi Bát Kỳ Đại Xà xông vào lòng chảo, giọng nói của Bàng Lai đột nhiên vang lên, trang nghiêm vô cùng, át đi tất cả âm thanh khác.
Chẳng biết từ khi nào, Bàng Lai trong bộ áo trắng đã lơ lửng giữa không trung, hào quang trên người rực rỡ đến cực điểm, đủ để chiếu sáng cả thung lũng, giống như một vị thần.
Những cơn gió đến từ dị thứ nguyên tàn phá bừa bãi, trong thời gian cực ngắn đã lấp đầy cả thế giới rộng lớn. Có thể thấy rõ từng thanh Thần Phong Chi Liêm đang vô tình cắt xé vị diện này.
Thần Phong Chi Liêm mang uy lực vô cùng. Cho dù Bát Kỳ Đại Xà trời sinh mang trong mình sức mạnh hủy diệt cũng không dám bước vào khu vực mà Thần Phong Chi Liêm cắt ra cửu giới. Trong Phong Kiếp Cửu Giới, tất cả sinh vật đều phải chịu sự cắt xé đáng sợ nhất từ phong liêm, mà còn là cắt xé liên tục nhiều lần.
Bát Kỳ Đại Xà không hề e sợ Đồ Đằng Huyền Xà, đôi mắt đỏ ngầu táo bạo của nó xông lên như gặp phải túc địch, nhưng khi đối mặt với Phong Kiếp Cửu Giới lại tỏ ra vô cùng kiêng kỵ.
Bát Kỳ Đại Xà thử dùng một bộ phận kiên cố trên người để phá tan Phong Kiếp Cửu Giới, nhưng bộ phận đó đã bị Thần Phong Chi Liêm chém phăng đi, một khối thịt lớn rơi xuống đất.
Điều này làm Bát Kỳ Đại Xà càng thêm phẫn nộ. Dường như nó rất muốn xé nát Đồ Đằng Huyền Xà, nhưng lại bị một nhân loại siêu cường dùng phong giới chặn lại.
Trong lúc nhất thời, Bát Kỳ Đại Xà dồn tất cả lửa giận lên người Bàng Lai đang ở giữa thung lũng.
Bàng Lai chỉ có một mình, dù cho tu vi cao đến tột đỉnh, việc dám ngăn cản ma thần chẳng khác nào tìm đường chết.
Bát Kỳ Đại Xà lượn lờ ở rìa của Thần Phong Chi Liêm, nó biết lão già nhân loại này không thể dễ dàng tung ra Thần Phong Chi Liêm, nếu không bản thân lão sẽ bị đám yêu ma bên dưới tấn công.
Phong Kiếp Cửu Giới này chỉ là một kết giới ngăn cản, lợi dụng quỹ đạo giết chóc của Thần Phong Chi Liêm để bảo vệ chính Bàng Lai, không cho những ma vật mạnh mẽ đến gần.
…
“Tên to xác, đừng để ý tới con quái vật kia, trước tiên đưa chúng ta ra ngoài đã!” Mạc Phàm nói với Đồ Đằng Huyền Xà.
Trên thế giới này, sinh vật dám khiêu khích Đồ Đằng Huyền Xà không có nhiều. Bát Kỳ Đại Xà đúng là ma thần viễn cổ, trời sinh hủy diệt, nhưng Đồ Đằng Huyền Xà cũng không phải dạng tầm thường. Mấy ngàn năm qua, Huyền Xà vẫn là Xà Trung Chi Tổ, nếu bàn về huyết thống thì Bát Kỳ Đại Xà chẳng biết là thứ tạp giao gì với gì mà ra.
Đồ Đằng Huyền Xà khá lý trí, nó không quay lại quyết chiến. Sớm muộn gì cũng sẽ phải đối đầu, không cần thiết phải nóng vội nhất thời.
Nữ yêu tảo biển và đội quân ma long thằn lằn đã ý thức được trong làn khói độc có một Xà Quân, lập tức triệu hồi những ma long thằn lằn cấp Thống Lĩnh và Tích Cự Long.
Dẫn đầu là bảy con Ma Hải Tích Cự Long, toàn bộ là sinh vật cấp Quân Chủ. Chúng xếp thành một hàng đứng trước đội quân ma long thằn lằn khổng lồ. Xung quanh Ma Hải Tích Cự Long còn có đám Bạo Tích Long với dáng vẻ cũng cường tráng hung mãnh, chúng nó là cấp Thống Lĩnh, số lượng hơn trăm, quy mô đồ sộ, vóc dáng của chúng nó còn cao hơn một bậc so với ma long thằn lằn.
Chỉ là trong mắt Đồ Đằng Huyền Xà, những thứ này chẳng qua cũng chỉ là lũ thằn lằn mà thôi.
Phía trước là bảy con Tích Cự Long cấp Quân Chủ, lũ thằn lằn to xác hơn một chút.
Hơn 100 con Bạo Tích Long cấp Thống Lĩnh, lũ thằn lằn con.
Tiếp đó là đại quân ma long thằn lằn mênh mông phía sau chúng, chính là một đám bọ chét.
Khi Đồ Đằng Huyền Xà yên tĩnh, nó chính là một con thủy xà cao quý nơi Tây Hồ, hiền lành ngoan ngoãn như thú cưng được nuôi trong nhà. Nhưng khi giết chóc, nó lại thể hiện ra một khí chất hoàn toàn khác: đáng sợ, lạnh lẽo, to lớn, đủ để để lại trong lòng người ta một bóng ma tâm lý khó mà xóa nhòa, giống như lần đầu Mạc Phàm nhìn thấy nó ở Hàng Châu.
Bảy con Tích Cự Long cấp Quân Chủ đứng chung một chỗ, không một con nào dám chủ động tấn công. Đồ Đằng Huyền Xà phi thẳng tới chỗ chúng, há miệng ngoạm lấy một con Tích Cự Long cấp Quân Chủ, rồi dùng nó đập mạnh vào mấy con còn lại.
Những con Tích Cự Long khác chỉ biết gào thét một cách vô nghĩa, mãi cho tới khi nữ yêu tảo biển màu tím ngâm lên một khúc ca quái lạ, toàn thân chúng mới tỏa ra ánh sáng màu hồng giận dữ, cùng nhau đánh về phía Đồ Đằng Huyền Xà.