Lỗ… lỗ… lỗ!
Đại tướng ngư nhân phẫn nộ gầm lên. Món mỹ thực sống sờ sờ sắp rơi vào miệng nó, chỉ cần cắn một miếng là cảm nhận được sự mọng nước ngon lành, ai ngờ người kia mới rơi được nửa đường đã bị một bóng ảnh cực nhanh vớt vào trong tòa nhà.
Tòa nhà cao chừng bảy, tám tầng. Mấy con Đại tướng ngư nhân lập tức trèo lên, dùng cánh tay đầy vảy gai móc Giang Dục ra ngoài.
Đối với yêu ma có thể trạng như chúng nó, Giang Dục không khác gì con chuột trốn trong nơi hẹp.
“Meo!”
Một vuốt sắc lẹm xẹt qua, những đường móng đan xen còn dày đặc hơn cả mưa rào. Lớp khôi giáp của đám Đại tướng ngư nhân bị cào trúng liền xuất hiện vô số vết rạch, máu tươi từ từ ứa ra.
Những vệt sáng lóe lên như tia chớp cắt ngang con phố. Đám Đại tướng ngư nhân võ trang đầy đủ cứ thế từ từ rã ra, biến thành những khối vuông vức như đậu hũ, rồi theo dịch lỏng chảy xuống tầng trệt.
Lỗ… lỗ… lỗ!
Những Đại tướng ngư nhân khác đồng loạt phát ra tiếng kêu giận dữ, ánh mắt chúng khóa chặt vào bóng đen đang đứng trên nóc tòa tháp. Khí tức hung bạo trong nháy mắt bao trùm, mạnh đến mức khiến những hạt mưa đang rơi cũng phải bay ngược lên trời.
Đám Đại tướng ngư nhân gầm thét xông tới, không ít con trong số đó giơ lên thứ vũ khí tựa như cốt chùy. Cây cốt chùy khổng lồ vung lên, đập nát cả cột đèn đường và san phẳng những cửa hàng xung quanh.
Dáng người Dạ La Sát cực kỳ uyển chuyển. Khi cây cốt chùy của Đại tướng ngư nhân vung tới, nó liền nhẹ nhàng nhảy thẳng lên trên.
Con Đại tướng ngư nhân còn tưởng một chùy này đã quét bay con mèo đen nhỏ bé, nhưng khi nghe thấy tiếng meo meo đầy vẻ giễu cợt, nó mới nhận ra Dạ La Sát đang ở ngay trên cây cốt chùy của mình.
Một vệt hắc quang lóe lên, vuốt ra nhanh đến mức không thể nhìn thấy. Dạ La Sát trực tiếp đoạt lấy đầu của con Đại tướng ngư nhân, máu tươi từ cổ nó phun xối xả.
Lỗ!
Lỗ… lỗ!
Bốn, năm con Đại tướng ngư nhân nhanh chóng vây chặt lấy Dạ La Sát, thân thể chúng như tường đồng vách sắt. Chúng giơ cao những món binh khí yêu tộc khác nhau, đồng loạt đập mạnh xuống vị trí của Dạ La Sát.
Ầm!
Cả con đường tức thì vỡ nát, hàng trăm vết nứt lan ra tứ phía. Tất cả xe hơi, xe buýt trên đường đều bị sức mạnh kinh hoàng này hất tung lên, không ít chiếc còn bị ép chặt xuống mặt đường.
Màn mưa tầm tã bị chấn động tách ra trong giây lát. Mấy con Đại tướng ngư nhân nhìn chằm chằm vào cái hố sâu do chúng tạo ra, muốn xem thử con mèo lanh lợi kia đã chết hay chưa.
Nhưng khi chúng tiến lại gần, chẳng thấy bóng dáng Dạ La Sát đâu cả, chỉ có một chiếc nhận hoàn màu đen đang không ngừng xoay tròn và lớn dần ra.
Đám Đại tướng ngư nhân kinh hãi biến sắc, vội vàng quay đầu bỏ chạy. Ai ngờ tốc độ khuếch trương của chiếc nhận hoàn màu đen còn nhanh hơn cả tốc độ của chúng, chẳng mấy chốc đã cuốn tất cả vào trong.
Vô số mảnh vảy cá bay tung tóe, mỏng đến độ gần như trong suốt. Đám Đại tướng ngư nhân cuối cùng vẫn không thoát khỏi chiếc nhận hoàn màu đen xoay tròn, bị Dạ La Sát thái thành từng lát cá sống đạt chuẩn, tay nghề có thể sánh ngang với bếp trưởng năm sao.
Lỗ… lỗ… lỗ!
Ở một góc phố khác, một gã khổng lồ mặc giáp lam, thân hình còn to hơn cả những tòa nhà xung quanh, chậm rãi đứng dậy. Trông nó như thể vừa ngủ gật ở đó, mãi cho đến khi đám Đại tướng ngư nhân bị tiêu diệt mới bừng tỉnh.
Đây là một Tù trưởng ngư nhân. Lớp khôi giáp trên người nó không phải vảy cá tầm thường, mà giống như một bộ chiến giáp kim loại hiếm có đã trải qua kỹ thuật rèn đúc cực kỳ cao siêu, tỏa ra ánh sáng phi phàm.
Tù trưởng ngư nhân sải bước tiến tới, tất cả những kiến trúc dày đặc trên đường đi đều bị nó ép cho vỡ nát. Đôi mắt khổng lồ của nó nhìn xuống Dạ La Sát trên đường phố, ánh lên vẻ miệt thị và kiêu ngạo.
“Mật!”
Một tiếng ưng minh chói tai vang vọng khắp nơi. Ngay lập tức, một bóng ảnh màu xanh khổng lồ lao xuống thành phố như tia chớp, đánh trúng phóc vào gã Tù trưởng ngư nhân đang khí thế ngút trời kia.
Chỉ thấy Tù trưởng ngư nhân bị nhấc bổng lên không, thoáng chốc đã biến mất vào bầu trời xám xịt mịt mùng.
Các Đại tướng ngư nhân khác đang đuổi theo Dạ La Sát, vốn định trông cậy vào Tù trưởng ngư nhân đi cùng, ai ngờ chỉ trong nháy mắt, tù trưởng đã biến mất không dấu vết.
Lỗ… lỗ… lỗ!
Mấy con Đại tướng ngư nhân vừa ngẩng đầu lên nhìn, đã thấy Tù trưởng ngư nhân rơi thẳng từ trong tầng mây mưa xuống. Khi nó đáp đất, phần bụng đã bị moi sạch, trông vô cùng khủng bố.
Thực lực của Đại tướng ngư nhân và Tù trưởng ngư nhân cách nhau một trời một vực. Chúng còn định dựa vào tù trưởng để giải quyết kẻ địch trước mắt, ai ngờ thủ lĩnh của chúng lại chết thảm như vậy. Thậm chí chúng còn chẳng nhìn rõ thứ gì đã giết chết tù trưởng, chỉ nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong màn mưa tầm tã.
Dạ La Sát thấy Tù trưởng ngư nhân đã chết, liền trèo lên sàn gác, nhanh chóng lẻn đến chỗ Giang Dục.
Giang Dục đã gãy nát cả tay chân, không thể đứng dậy nổi, nhưng khi nhìn thấy bóng đen nhỏ nhắn linh hoạt kia lao tới, nước mắt hắn bất giác tuôn trào.
Hắn đã tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại được nữa.
“Meo.”
Dạ La Sát chạy đến bên Giang Dục, dùng đầu lưỡi không ngừng liếm láp hắn. Nhìn thấy Giang Dục bị hành hạ ra nông nỗi này, đôi đồng tử dọc của Dạ La Sát trở nên sắc lẹm và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Kẽo kẹt… kẽo kẹt… kẽo kẹt…
Một con Liệp Tạng Yêu toàn thân đỏ như mã não tiến lên sàn gác, từng bước một tiếp cận Dạ La Sát và Giang Dục.
Dạ La Sát lập tức xù lông.
“Tê… tê…”
Một nữ yêu tóc tím không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng Giang Dục. Đôi mắt ác độc của nó nhìn chằm chằm Dạ La Sát, khắp người nó là vô số cái miệng lươn đang há ra.
“Tình cảm của các ngươi sâu đậm thật đấy. Ta đoán không sai mà, con mèo đen này của ngươi nhất định sẽ tự chui đầu vào lưới,” Hồng y Cửu Anh nói. “Như vậy mọi chuyện được giải quyết một cách hoàn mỹ. Thậm chí ta còn có thể trở về hoàng cung với tư cách là người sống sót duy nhất của đội Cung Đình Pháp Sư.”
Nói rồi, Cửu Anh từ trên cao nhảy xuống, từng bước tiến lại gần Giang Dục và Dạ La Sát.
Dạ La Sát vô cùng phẫn nộ, hai mắt nó nhìn chòng chọc vào Hồng y Cửu Anh.
Chính kẻ này đã hành hạ Giang Dục ra nông nỗi này. Nó tuyệt đối sẽ không tha cho bất kỳ tên ác ôn nào dám làm tổn thương tiểu chủ nhân của mình!
Bộ lông của Dạ La Sát bỗng dưng dựng đứng, toàn thân nó tỏa ra một luồng yêu linh khí vô cùng nồng đậm. Luồng khí tức này thậm chí còn hình thành một cơn lốc xoáy dữ dội ngay dưới chân nó.