Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2877: CHƯƠNG 2811: CÔ MUỐN TRỞ VỀ?

Đoạt lại những vùng lãnh thổ đã bị hải yêu chiếm đóng ư?

Chẳng lẽ đường ven biển dài hai vạn dặm cũng không giữ nổi sao?

Những lời này của Hoa quân thủ khiến Mạc Phàm chấn động mạnh.

Rõ ràng kế hoạch năm đại khu căn cứ đã rất thành công, phòng ngừa hải yêu tập kích, lại còn tập trung tất cả ma pháp sư về một chỗ.

Rõ ràng bọn họ vừa tiêu diệt một hải yêu cấp Đế vương, tại sao trong lời nói của Hoa quân thủ lại không hề có chút hy vọng chiến thắng nào?

Lẽ nào... nhân loại chắc chắn sẽ thất bại?

Hải Dương Thần Tộc mạnh hơn những gì chúng ta biết rất nhiều.

Rốt cuộc Hoa quân thủ đã biết được điều gì mà lại nói ra những lời như vậy?

“Ta cần cậu đáp ứng ta,” Hoa quân thủ nói lại một lần nữa, lúc này ngữ khí có phần phức tạp, vừa có mệnh lệnh, vừa có khẩn cầu, nhưng nhiều hơn cả là sự chân thành.

Mạc Phàm lắc đầu.

Trong vòng 5 năm không được tham gia vào bất kỳ cuộc chiến nào với hải yêu, chuyện này tuyệt đối không thể.

Nguy cơ hải yêu cận kề, dù Mạc Phàm mang thân phận gì cũng không thể làm ngơ trước sự xâm lăng của chúng.

Rõ ràng là Hoa quân thủ đang quan tâm tới mình.

Cuộc chiến với hải yêu lần này khốc liệt chưa từng có, bất kỳ ai cũng có thể bỏ mạng, kể cả Mạc Phàm. Khi đối mặt với nhiều yêu ma cấp Đế vương như Bát Kỳ Đại Xà, hắn cũng sẽ lực bất tòng tâm.

Hoa quân thủ hy vọng mình có thể tránh xa nơi khốc liệt này để chuyên tâm tu luyện.

Hoa quân thủ cần một Mạc Phàm của tương lai có thể một mình gánh vác một phương, chứ không phải là một Mạc Phàm lấy trứng chọi đá như hiện tại.

“Cậu vẫn chưa hiểu, cậu vẫn chưa hiểu!” Hoa quân thủ đột nhiên quay lưng đi, trong giọng nói mang theo vài phần tức giận: “Cậu hiện tại có thể đạt tới cảnh giới như vậy, tương lai có thể vượt xa ta cùng các pháp sư Cấm Chú khác. Cậu của bây giờ không thể thay đổi được cục diện của toàn bộ vùng duyên hải, nhưng 5 năm sau thì cậu có thể làm được tất cả.”

“Quân thủ, ông cũng không hiểu ý của tôi.” Mạc Phàm cũng tỏ thái độ rất kiên quyết.

Hoa quân thủ là Hoa quân thủ.

Dù là một vị quân thủ trấn quốc đưa ra yêu cầu vô lý với mình, Mạc Phàm cũng tuyệt đối không đáp ứng, huống hồ đây lại là một lời hứa hẹn khó mà thực hiện nổi.

Hải yêu bao vây Ma Đô, coi toàn bộ Minh Châu học phủ là bãi săn, nhìn những học viên cùng giáo viên bị hải yêu nuốt vào bụng, Mạc Phàm có thể thờ ơ không động lòng được sao?

Khu căn cứ Phi Điểu trở thành một vùng biển mênh mông, người dân xung quanh Phàm Tuyết Tân Thành khó lòng thoát khỏi thủy vực có vô số Sa Nhân lượn lờ, Mạc Phàm cũng phải khoanh tay đứng nhìn sao?

Hay là trực tiếp trốn vào nội địa, ẩn sâu trong núi rừng chuyên tâm tu luyện, mặc kệ sống chết của tất cả mọi người bên ngoài suốt 5 năm ròng? Mạc Phàm vốn lớn lên ở miền duyên hải phía Đông, liệu có thể thực sự an tâm được không?

Không làm được.

Cho dù hiện tại Mạc Phàm có làm theo cách nghĩ lấy đại cục làm trọng của Hoa quân thủ, chỉ cần chuyện xảy ra ngay trước mắt, hắn cũng không thể kìm nén được chiến ý trong lòng.

“Yêu cầu trong 5 năm không được tiếp xúc với hải yêu, tôi không thể nào chấp nhận được. Nhưng khi mọi thứ đã đến mức không thể cứu vãn, tôi sẽ lựa chọn sống sót.” Mạc Phàm cũng trịnh trọng nói.

Hoa quân thủ không hài lòng với câu trả lời này của Mạc Phàm.

Mạc Phàm là người thế nào, Hoa quân thủ biết rất rõ.

Thậm chí Hoa quân thủ còn cho rằng Mạc Phàm rất giống mình, có những thứ còn quan trọng hơn cả mạng sống.

Chính vì lý niệm này nên Hoa quân thủ mới lo lắng.

Cho Mạc Phàm thêm một chút thời gian, hắn có thể trở nên cường đại ngoài sức tưởng tượng. Lại cho thêm một chút thời gian nữa, Mạc Phàm thậm chí có thể xé nát thêm nhiều hải yêu Đế vương hơn.

“Thật tiếc là cậu không phải binh sĩ của ta. Nếu là binh sĩ của ta, ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đưa cậu đến vùng Tây bộ hoang tàn vắng vẻ.” Hoa quân thủ nói.

“Lựa chọn sống sót, tôi sẽ coi đó như lời căn dặn của một trưởng bối đáng kính và ghi nhớ trong lòng.” Mạc Phàm nói.

Nói xong, Mạc Phàm xoay người rời đi.

Giống như Hoa quân thủ đã nói, hắn không phải binh sĩ của ông, mệnh lệnh của Hoa quân thủ không có ý nghĩa gì với Mạc Phàm.

Hoa quân thủ xoay người lại, nhìn bóng lưng Mạc Phàm xuống núi.

Bàng Lai đứng một bên chỉ biết thở dài.

Thực ra suy nghĩ của Bàng Lai cũng giống như Hoa quân thủ.

Bọn họ đều hy vọng Mạc Phàm không tham gia.

...

Mạc Phàm rời khỏi đảo Tần Hoàng, khi nhảy lên lưng Hải Đông Thanh Thần, toàn bộ thành thị và núi Đại Chung dần dần thu nhỏ lại, mặt đất bao la cũng từ từ khuất xa.

Núi Đại Chung tuy gọi là núi, nhưng thực chất xa xưa hơn cũng là một đoạn trường thành cổ lão. Phía bắc núi Đại Chung có một đài phong hỏa, nơi đó giờ đây là hải vực bao la vô ngần, dường như mấy ngàn năm trước nơi này cũng không hề yên tĩnh, cũng phải đối mặt với những mối uy hiếp từ biển cả.

Hoa quân thủ vẫn đứng đó, sóng biển mãnh liệt vỗ vào bờ, còn ông thì sừng sững như một pho tượng đá.

Thân thể ông đã dần hồi phục, từ suy yếu ban đầu cho đến khí khái anh hùng hừng hực, dường như chỉ cần đứng yên một chỗ là có thể khôi phục lại năng lực mạnh mẽ.

Có lẽ Hoa quân thủ thật sự nắm giữ bản lĩnh như vậy, nếu không thì Thận Hải Long Vương Nghĩ Mẫu đã chẳng tiếc thân mình hiện thế để giết ông. Quả thực Hoa quân thủ đã trọng thương và bị vây ở Hawaii, chỉ là tốc độ hồi phục của ông quá kinh người, Thận Hải Long Vương Nghĩ Mẫu không ngờ rằng dù bị trọng thương, Hoa quân thủ vẫn có thể giết được nó.

Biển xanh một màu tinh khiết, mỗi lần sóng vỗ vào những tảng đá ngầm màu nâu đều tung lên bọt nước trắng xóa.

Cảnh sắc thì rất đẹp, chỉ là tâm tư lại nặng trĩu.

“Ông ấy rất coi trọng anh.” Tống Phi Dao đột nhiên nói.

“Tôi biết, thực ra tôi vẫn chưa đủ mạnh.” Mạc Phàm cười khổ nói.

“Theo tôi thấy thì anh và Hoa quân thủ đã là quái vật trong số những quái vật rồi.” Tống Phi Dao nói.

Chẳng biết vì sao, trong đầu hắn lại hiện lên hình bóng tà ma kia, trái tim như bị điện giật, có cảm giác muốn ngừng đập.

Hắn nhớ lại những lời mà Hoa quân thủ đã cố ý nói với mình.

Thận Hải Long Vương Nghĩ Mẫu chẳng qua cũng chỉ là một đại tướng tiên phong, kẻ kia mới là thủ lĩnh của Hải Dương Thần Tộc.

Chắc chắn Hoa quân thủ đã biết về sự tồn tại của thủ lĩnh Thần Tộc.

Cũng không biết kẻ đó phải cường đại đến mức nào mới có thể ngăn cản hắn và Apase khi họ vô tình tiếp xúc với Thần Não Hải Dương.

“Không phải trên tay anh có Địa Thánh Tuyền sao?” Tống Phi Dao hỏi.

“Cô muốn trở về sao?” Mạc Phàm trừng mắt.

Đồ đã vào tay hắn thì xưa nay không có chuyện trả lại, đây không phải là chuẩn tắc làm việc của Mạc Phàm.

“Tôi quanh năm tu luyện trong Địa Thánh Tuyền, cơ thể và tinh thần của tôi đã sinh ra kháng tính với nó. Các trưởng bối của Hà Tự cho rằng dựa vào Địa Thánh Tuyền là có thể bồi dưỡng ra ma pháp sư Cấm Chú, suy nghĩ này thực ra rất nực cười. Tôi biết rõ Hà Tự sẽ không bao giờ có pháp sư Cấm Chú nào cả.” Tống Phi Dao nói.

“Nhưng thứ mà mấy người bảo vệ, Địa Thánh Tuyền, lại chứa đựng năng lượng khổng lồ. Tôi chưa bao giờ thấy dòng nước nào ấm áp và thuần khiết đến thế.” Mạc Phàm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!