*
Lại phải xa nhà. Nhiều lúc, Mạc Phàm cảm thấy mình chẳng khác gì một đứa trẻ lang thang thực thụ, chưa kịp an yên trong mái ấm của mình đã lại phải vội vã xách hành lý lên đường.
Hết cách rồi, ai bảo mình sinh ra trong một thế giới đầy biến động, luôn cần được cứu vớt cơ chứ.
Có nhiều lúc, hắn rất hâm mộ các siêu anh hùng trong Marvel. Sau khi có được siêu năng lực, họ chỉ cần xuất hiện vào những lúc nguy hiểm là được, cứ như thể sinh ra đã có sẵn sức mạnh để xử lý những tai họa bất ngờ, sau đó được người đời ca tụng.
Trong nước thì khác, lúc cần dũng cảm đứng ra, ngoài phẩm chất và năng lực cơ bản, còn cần cả một quá trình khổ tu từ con số không.
Con đường tu luyện dài đằng đẵng như vậy, mỗi một lần đột phá đều phải tính toán cẩn thận, vất vả lắm mới lên được một cảnh giới đủ sức giải quyết nguy cơ, nhưng thực tế thì vẫn mãi không đủ dùng.
Có lẽ, thế giới trong khái niệm của mỗi người vốn không giống nhau.
Thế giới của một vài người là gia đình nhỏ, của người khác là thành phố họ đang sống, còn thế giới của một số người lại là toàn bộ thế giới này.
Bởi vậy, độ khó của việc cứu vớt cũng khác nhau một trời một vực.
Cũng có thể là do mỗi người ở những giai đoạn khác nhau nên khái niệm về thế giới cũng khác đi.
Từ việc bảo vệ gia đình nhỏ của mình, cho đến bảo vệ toàn bộ đường bờ biển Đông Hải, độ khó rõ ràng không cùng một đẳng cấp.
...
Tự thấy mình cũng ngoan, Mạc Phàm trước mỗi chuyến đi xa đều báo lại hành tung cho người nhà.
Sau khi tạm biệt Tâm Hạ và Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm gọi điện cho thương hội Phàm Tuyết Sơn ở Anh quốc.
"Cha hình như thích nghi với cuộc sống ở nước ngoài rồi nhỉ, cũng không thấy cha có ý định về nước. Chẳng lẽ cha thật sự muốn tìm cho con một người mẹ kế ở London à?" Mạc Phàm hỏi.
Nói chuyện với Mạc Gia Hưng, Mạc Phàm vẫn luôn suồng sã như vậy, mà Mạc Gia Hưng cũng chưa bao giờ để tâm đến những chuyện này.
"Đừng nói bậy! Chẳng qua cha thấy Phàm Tuyết Sơn bên này rảnh rỗi không có việc gì làm, vừa hay ở đây lại thiếu người, lão ca Trác Vân của con cũng ở đây. Hiện tại Phàm Tuyết Sơn kinh doanh cái gì, xuất khẩu mặt hàng nào, đối tác là ai, cha còn rõ hơn cả con đấy." Mạc Gia Hưng không vui nói.
"Được rồi, nhưng con nghe nói London cũng đang có yêu ma làm loạn, bên Na Uy liên tục xuất hiện Bắc Băng Uyên Thú, vài con tàu lớn đã chìm xuống biển, một số thành trấn cũng bị tàn phá. Anh quốc cũng chuẩn bị bước vào trạng thái chiến đấu rồi." Mạc Phàm cố ý dặn dò.
Hải dương chiếm 70% diện tích thế giới này, mà phần lớn các quốc gia đều không thể tách rời biển cả. Vì thế, nếu xét về mức độ nghiêm trọng của tình hình, nước ngoài và trong nước cũng không khác nhau là bao.
"Hiện tại trên bầu trời London thường xuyên có thể thấy các đội pháp sư long kỵ, cha cũng đoán là có chuyện lớn xảy ra. Nhưng giờ mọi người bên này cũng quen rồi, tai họa nhỏ thì không cần chạy, đại nạn ập đến thì chạy không thoát, chi bằng cứ bình thản làm tốt việc của mình." Mạc Gia Hưng nói.
"Cha nói rất có lý. Con phải đến Bắc Cương một chuyến, thời gian có thể hơi lâu một chút. Lần này thứ con cần tìm có liên quan đến quê hương của chúng ta." Mạc Phàm nói sơ qua cho Mạc Gia Hưng.
"Đi đường nhớ cẩn thận. Mấy ngày nữa cha sang Hy Lạp một chuyến, đến lúc đó sẽ qua thăm Tâm Hạ."
"Vâng, Tâm Hạ có nói với con rồi."
...
Cúp điện thoại, Mạc Gia Hưng tiện tay đặt điện thoại sang một bên, hai tay cầm kéo tiếp tục tỉa những cành hoa hồng leo trên tường. Hoa hồng leo quả thực không lộng lẫy bằng hoa hồng thường, nhưng được cái dễ trồng.
"Mạc lão đệ, sao còn chưa soạn hành lý?" Mục Trác Vân bước tới, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mạc Gia Hưng đang thảnh thơi làm vườn.
"Soạn hành lý làm gì?"
"Đi Athens, chuyến bay sớm, ông không biết sao?" Mục Trác Vân nói.
"Ôi trời, cái trí nhớ của tôi! Anh chờ tôi một lát, nhanh thôi." Mạc Gia Hưng ném kéo xuống, quay đầu lại nhìn bức tường hoa.
Cũng không biết sau khi trở về có còn sống không nữa.
...
...
Khả năng bay của Hải Đông Thanh Thần vượt xa Phong La Á Long, khiến cho Cố Đô xa xôi bỗng chốc hóa gần, chỉ mới đánh vài ván bài đã tới nơi.
Hơn nữa, Hải Đông Thanh Thần lông cánh sum suê, phần lưng dày rộng, ngồi trên đó còn thoải mái hơn cả khoang hạng nhất, với cửa sổ trời toàn cảnh 180 độ, tầm nhìn rộng thênh thang.
Tuy Mạc Phàm có Hôn Minh Chi Sí, tốc độ bay không kém Hải Đông Thanh Thần, nhưng tội gì phải tự mình điên cuồng vỗ cánh chứ?
Hạ cánh thẳng xuống Cố Đô. Cố Đô đã hoàn thành việc tái thiết, sau khi không còn đám vong linh, nơi này ngược lại trở thành lựa chọn di dời hàng đầu của những người dân vùng duyên hải.
Nhìn thấy Cố Đô phồn vinh như vậy, Mạc Phàm cảm thấy vô cùng vui mừng. Dù sao hắn cũng đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng năm đó, cứ ngỡ nơi này đã bị hủy diệt, trở thành một địa ngục không thấy ánh mặt trời. Ai mà ngờ được chỉ sau vài năm, nó lại càng thêm sầm uất, càng thêm tràn đầy sức sống.
Vừa đến Cố Đô, đã có người ra đón.
Đó là một nữ u linh ngàn năm đang mượn xác một cô gái trẻ. Nàng mặc Đường trang, gò má trắng bệch như giấy, trông không hẳn là kinh diễm mà lại có vài phần đáng sợ như xác ướp sống lại.
"Cô mượn xác hoàn hồn à?" Mạc Phàm nhìn Cửu U Hậu, hỏi một cách nghiêm túc.
"Cô nhóc này là một trạch nữ chính hiệu, cả ngày chỉ lướt mạng, biến mình thành cái bộ dạng này, đến khí sắc của quỷ còn tốt hơn con bé. Xung quanh không còn ứng cử viên nào thích hợp nên đành chịu thôi, ta không thể làm gì khác ngoài việc mượn tạm thân thể này, tiện thể cho chủ nhân của nó ra ngoài vận động một chút, tắm nắng. Người trẻ tuổi bây giờ đúng là sống không lành mạnh bằng một lão ma nữ như ta." Cửu U Hậu oán giận nói.
Trên người cô gái này mang âm khí rất nặng, thích hợp để Cửu U Hậu trú ngụ.
"Thôi được rồi, những lời cô nói vội qua điện thoại, tôi nghe không rõ lắm." Mạc Phàm nói với Cửu U Hậu.
"Hai người đừng nói chuyện riêng như thế chứ, sao không giới thiệu vị mỹ nữ này một chút?" Triệu Mãn Duyên đi tới, ánh mắt dán chặt vào Cửu U Hậu.
Tuy mặt trắng bệch, nhưng không thể che giấu được đây là một mỹ nhân có nét đẹp tiều tụy.
Cửu U Hậu là một kẻ cuồng cái đẹp, những nữ nhân mà nàng chọn để nhập vào hơn phân nửa đều là mỹ nhân.
"Cô ấy là..."
"Tại hạ là Triệu Tiểu Thiên, một thi nhân thời hiện đại. Không hổ danh là Cố Đô, cũng chỉ có non nước thế này mới có thể nuôi dưỡng ra một người con gái như em đây..." Triệu Mãn Duyên cướp lời.
"Hi hi hi, tên tra nam đẹp mã." Cửu U Hậu cười đến mức toàn thân run rẩy.
Triệu Mãn Duyên ngớ người, sao cô nương này lại không đi theo kịch bản vậy?
Chẳng lẽ khí chất tra nam tỏa ra từ người mình lại đậm đặc đến thế sao?
"Cơ thể có hơi yếu, nhưng để thải dương bổ âm thì tuyệt lắm đấy." Cửu U Hậu nói.
"?????" Triệu Mãn Duyên hoàn toàn không hiểu.