Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2886: CHƯƠNG 2820: NHAM HỌA

Việc cải cách ma pháp chỉ có thể giao cho hội nghiên cứu ma pháp, Mạc Phàm đối với cái này thì một chữ bẻ đôi cũng không biết.

Là một người tu luyện ma pháp đã gần đến đỉnh cao, Mạc Phàm cũng có lúc cảm thấy bất lực.

Bản thân mình mạnh, nhưng không thể nào kéo cả nhân loại cùng mạnh lên, nói cho cùng vẫn chỉ là một gã mãng phu. Sau này cũng chỉ làm mấy việc chân tay nặng nhọc như giết Quân Chủ, chém Đế Vương, tuy làm không biết mệt, nhưng về mặt tinh thần thì vẫn không bằng những nhà nghiên cứu khoa học kia.

Tiểu Nê Thu chỉ dẫn một phương hướng đại khái, hướng này có núi, cũng có những rãnh sâu hoắm, giống như một hệ thống dẫn đường mô phỏng, điên cuồng gào lên “quẹo phải là tới”, nhưng bên phải lại là một con sông lớn cuồn cuộn, không thể cứ thế mà phóng qua được.

Phải đi tìm cầu chứ, cái đồ trí tuệ nhân tạo thiểu năng.

Vù vù vù vù vù!

Gió gào thét bên tai, còn mang theo những hạt cát đập vào người đau đến nhếch cả miệng. Mạc Phàm không muốn lãng phí ma năng của mình cho chuyện nhỏ nhặt này, chỉ có thể cúi đầu thật thấp, nấp sau cái gáy dày rộng của Đấu Nham Dương. Tuy rằng bộ lông bốc mùi khá nặng nhưng vẫn còn tốt hơn là bị mưa bom bão đạn gột rửa.

“Tầm nhìn thấp quá, Mạc Phàm, chúng ta thật sự không đi nhầm đường đấy chứ?” Mục Bạch bắt đầu hoài nghi khi để Mạc Phàm dẫn đường.

Ở chung bao nhiêu năm nay, Mục Bạch chẳng bao giờ tin tưởng vào một kẻ mù đường như Mạc Phàm.

Một tên mù đường thì dựa vào cái gì mà dẫn đường chứ?

“Cứ tin tớ,” Mạc Phàm nói.

“Hai người nhìn phía dưới kìa, có nham họa!” Lúc này Tống Phi Dao chỉ vào vách núi cheo leo nói.

Hai người đi tới, nhìn vào chỗ Tống Phi Dao chỉ, trên vách đá chỉ là một ít vân đá bị gió ăn mòn, mang theo chút rạn nứt, vỡ nát, căn bản không có chút liên hệ nào với cái gọi là nham họa. Nhưng khi Mạc Phàm và Mục Bạch để Đấu Nham Dương nhảy sang một chỗ khác rồi nhìn lại, những vân đá lộn xộn kia thật sự hiện ra một hình dạng nào đó.

“Cô nhìn ngược mà cũng nhận ra được à?” Mạc Phàm có chút bội phục nhãn lực của Tống Phi Dao.

“Những cổ họa này chúng tôi đã phải ghi nhớ từ khi còn nhỏ, dù có bị tách rời ra thì chúng tôi vẫn có thể nhận ra,” Tống Phi Dao nói.

“Vậy nham họa kia có ý gì?” Mạc Phàm hỏi tiếp.

“Ý là ‘cửa’, có một cánh cửa. Phải tìm được nham họa khác mới biết vị trí cụ thể,” Tống Phi Dao rất khẳng định.

Nếu đã tìm đúng chỗ, lại biết được huyền bí trong đó, thì việc tìm thấy mục tiêu cũng không quá khó khăn. Lãng phí tinh lực nhất chính là khi tìm kiếm một thứ mà không có chút manh mối hay phương hướng nào.

Chiều ngang của nham họa hơi lớn, Mạc Phàm và Mục Bạch phải tìm ở hướng Đông Nam mấy chục cây số mới phát hiện ra một nham họa khác.

Mục Bạch quả không hổ là học bá, hắn nhắc nhở Mạc Phàm, nếu người của bộ tộc bảo vệ Địa Thánh Tuyền làm đánh dấu trên núi Hạ Lan, nhất định sẽ lựa chọn loại đá không dễ bị gió to, mưa axit, băng tuyết ăn mòn, nếu không thì nham họa chắc chắn sẽ bị thiên nhiên xóa mất như một đứa trẻ nghịch ngợm.

Sau khi sàng lọc ra vài loại đá có kết cấu đặc biệt, dù cho bên trên phủ đầy bụi bặm, cát dày, việc dùng long cảm để tìm kiếm chi tiết trên đá cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Đương nhiên, dù là vậy, bọn họ cũng tốn ròng rã hai ngày, Đấu Nham Dương đã hơi mất kiên nhẫn muốn về nhà.

“Đã tìm đủ rồi, tiếp theo là dựa vào trình tự để giải mã hay làm thế nào?” Mạc Phàm nóng nảy hỏi.

Địa Thánh Tuyền, Địa Thánh Tuyền.

Những ngày gần đây, Mạc Phàm cảm giác Hỏa hệ của mình sắp đột phá rồi.

Nằm không mà tu vi cũng tăng, điều này khiến Mạc Phàm vô cùng khao khát Địa Thánh Tuyền mới này.

“Ghép chúng lại với nhau mới có thể giải thích được,” Tống Phi Dao nhíu mày nói.

“Không thể nào, nham họa phía Nam và phía Bắc cách nhau 7 cây số, đều dùng pháp môn in trùng nham đặc thù, nếu di chuyển thì chỉ làm hỏng nham họa thôi,” Mục Bạch lập tức lắc đầu.

“Vẽ lại thì sao?” Mạc Phàm hỏi.

“Cũng rất khó. Rất rõ ràng những nham họa này chỉ về một miệng núi nào đó trong địa hình phức tạp này, có nhiều chỗ không thể vào từ miệng núi, vẽ lại sẽ không thể tìm chính xác được,” Mục Bạch nói.

Tống Phi Dao trầm tư, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn bầu trời cát nâu, phía chân trời mông lung làm người ta không biết được giờ giấc hiện tại.

“Tôi nghĩ tới một loại cổ pháp nhìn chăm chú, đại khái là nhìn cổ họa từ một góc độ nào đó trên trời cao. Nhưng tiếc là thời tiết hiện tại quá ác liệt, bay quá thấp thì không thấy được nham họa, bay quá cao lại không thấy được vùng núi,” Tống Phi Dao nói.

“Lúc tôi mượn Đấu Nham Dương, người chăn nuôi có nói với tôi là thời tiết hai ngày sau sẽ quang đãng. Nếu chúng ta bị vây trong gió cát mịt mù, vậy thì tìm một cái sơn động tránh một chút, chờ khi trời quang mây tạnh thì nhanh chóng tìm đường,” Mục Bạch nhớ tới lời dặn dò thiện ý của người chăn nuôi.

“Được, vậy chúng ta chờ thêm hai ngày nữa. Tìm một sơn động khuất gió nghỉ ngơi đi, vừa hay để tớ xem có đột phá được hàng rào Hỏa hệ không,” Mạc Phàm nói.

“Không phải cậu mới đột phá hàng rào Lôi hệ hay sao?” Mục Bạch trừng mắt chất vấn.

“Khà khà, đồ của lão tổ tông chúng ta tốt lắm,” Mạc Phàm thần bí đáp.

Không tìm được sơn động thì tự mình tạo một cái.

Cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn, sơn động tự tạo còn thoải mái sạch sẽ hơn. Dựng lều trước cửa hang, còn có thể ngắm được sơn cảnh chót vót, nguy hiểm mà tráng lệ.

Lều vải hòa vào sơn cảnh, hai nam một nữ, cũng không đến nỗi nào.

“Muốn uống canh thịt cừu,” Mạc Phàm vừa định ngồi xuống minh tu, đột nhiên mắt sáng lên.

“Đó là chiến thú được bảo vệ cấp hai đấy,” Mục Bạch lười biếng mở mắt đáp lại.

“Chưa kịp nếm thử món canh thịt cừu với vụn bánh mì ở Cố Đô thì đã phải xuất phát rồi, haizz,” Mạc Phàm vẫn có chấp niệm với ẩm thực.

“Sao cậu lại biết cô ấy?” Mục Bạch đột nhiên hỏi chuyện này, âm thanh thấp hơn rất nhiều.

Tống Phi Dao ở một lều riêng, trước đó cô đã đề nghị tạo một phòng sơn cảnh, kéo lều lên là có thể ngủ say ở bên trong mà không cần lo lắng người khác đánh giá tư thế ngủ của mình.

“Để mà nói thì đó là một câu chuyện dài. Cô ấy ngưỡng mộ tớ trẻ tuổi tuấn tú, thực lực trác việt. Tớ đã nói với cô ấy rằng bản thân là một soái ca đã có vợ, nhưng cô ấy vẫn nói không quan tâm chuyện tớ có vợ hay không.”

“Tôi còn chưa ngủ đâu,” âm thanh của Tống Phi Dao từ trong lều vải truyền tới.

“À thì… chúng tớ có duyên gặp mặt, vừa hay cũng ngứa mắt mấy lão già u ác tính ở cái tộc đó,” Mạc Phàm lười biếng trả lời.

“Mục Bạch, kể một chút về khoảng thời gian cậu rời Cố Đô du lịch đến núi Hạ Lan đi,” Mạc Phàm hỏi.

“Không có gì để nói, có chút mờ mịt.”

“Vậy để tớ kể cho cậu nghe chuyện tớ với Triệu Mãn Duyên ở quốc phủ với kế hoạch gieo giống khắp thế giới nhé?” Mạc Phàm nhướng mày hỏi.

“Ha ha,” Mục Bạch cười, lười nghe.

“Triệu Mãn Duyên suýt nữa phải lòng một nữ tặc đấy.”

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!