Thật ra ngay từ đầu, khi vừa đến gần tòa thị chính không bao lâu, Tiểu Nê Thu đã như phát hiện được thứ gì tốt, bắt đầu tung tăng nhảy nhót trên người Mạc Phàm.
Mạc Phàm lúc trước không tiến vào cao ốc tòa thị chính chính là muốn đi tìm thứ đã khiến Tiểu Nê Thu hưng phấn như vậy, ai ngờ còn chưa kịp tìm kiếm thì đã xảy ra chuyện kinh khủng đến thế.
Hơn nữa, cách đây không lâu, một đội pháp sư thợ săn vừa bị toàn quân tiêu diệt tại tòa thị chính này. Nhóm Mạc Phàm chỉ tình cờ tiến vào, vậy tại sao đội thợ săn kia lại phải đến đây?
Có phải vì bọn họ đã biết được tin tức về một món đồ có giá trị nào đó không?
Bị người khác nói vài câu liền tức giận rời đội, Mạc Phàm sao có thể là loại người ngu ngốc như vậy được?
Nguyên nhân thật sự khiến Mạc Phàm rời đội chính là hắn muốn xem xem nơi này rốt cuộc đang ẩn giấu thứ gì!
Một mảnh phế tích rộng lớn, bên trên còn có một đống dây leo đổ nát, không biết thứ mà đội pháp sư thợ săn kia muốn tìm đang ở nơi nào.
Vào lúc khó nghĩ này, sự thần kỳ của Tiểu Nê Thu quả nhiên lại giúp Mạc Phàm giải quyết vấn đề một cách dễ dàng. Trong lúc Tiểu Nê Thu lay động, quanh thân nó tỏa ra một vầng sáng vô cùng đặc thù. Ánh sáng yếu đi chứng tỏ hắn đang đi xa khỏi món đồ, còn khi ánh sáng mạnh lên thì chỉ rõ hắn đang đi đúng hướng.
Bên trong đại sảnh phế tích âm u đầy tro bụi, Mạc Phàm một mình đi giữa vài bộ hài cốt. Là người nắm giữ năng lực Ám Ảnh hệ, hắn căn bản không cần lo lắng trần nhà phía trên sụp đổ.
Hắn đi thẳng đến vị trí bên trái đại sảnh, sau đó nhìn thấy một lối đi thật dài bị phế thạch chất đầy, chặn kín lối vào. Phía trên còn có một ít dây leo đã chết xen kẽ vào nhau, nếu không có Độn Ảnh thì đúng là không có cách nào đi vào được.
“Rầm rầm!”
Đột nhiên, một cây cột đã nứt nẻ không còn hình dạng chợt lảo đảo rồi đổ sụp xuống, đập thẳng về phía Mạc Phàm.
Mạc Phàm chửi thầm một tiếng, lập tức linh hoạt nhào lộn về phía trước, tránh được tai họa bất ngờ này.
“Khụ khụ khụ…”
Mặc dù né được cây cột nhưng hắn không tránh được làn bụi mịt mù ập vào mặt, khiến Mạc Phàm khó chịu một hồi lâu.
Ánh sáng trên người Tiểu Nê Thu càng lúc càng sáng, chứng tỏ hắn đã cách bảo vật không còn xa.
Mạc Phàm tiếp tục đi về phía trước vài bước thì chợt phát hiện ánh sáng yếu đi mấy phần. Hắn lại lùi về sau vài bước, ánh sáng mạnh lên một lúc rồi lại yếu đi.
“Được rồi, chính là chỗ này. Không có ở trên sao?” Mạc Phàm cúi đầu suy nghĩ, có lẽ món bảo bối này được chôn ở dưới đất.
“Tật Tinh Lang!”
Mạc Phàm vẽ ra một đạo tinh quỹ bán nguyệt, triệu hồi Triệu Hoán Thú đến trước mặt mình.
Tật Tinh Lang hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng bước ra từ một không gian khác. Nó gầm lên một tiếng, khí thế cấp chiến tướng mạnh mẽ quét ra bốn phía, đã có vài phần phong thái hoang dã của một vị lang vương.
Nhưng ngay khi Tật Tinh Lang tuấn tú tiêu sái đang nghĩ mình sắp được đại triển quyền cước ở vị diện này, thì gã chủ nhân bất lương kia lại lạnh lùng ra lệnh: “Đào chỗ này lên!”
Tật Tinh Lang thoáng chốc toát mồ hôi hột. Đường đường là một Sói Ca dũng mãnh như mình mà lại phải đi làm cái việc đào đất này, chẳng khác nào mấy con chó ngốc thích giấu xương, mất hết cả hình tượng!
Móng vuốt của Tật Tinh Lang vô cùng sắc bén, chính là công cụ đào đất vô đối. Sàn nhà bằng đá hoa cương chỉ cần cào qua hai ba cái liền nứt toác. Không đến mấy phút, một cái hố to đã xuất hiện trước mặt Mạc Phàm.
“Tiếp tục, tiếp tục!”
Mạc Phàm nhảy vào trong hố, phát hiện sau khi mình xuống dưới thì ánh sáng của Tiểu Nê Thu chợt sáng rực lên.
Không lâu sau, trong lòng đất bắt đầu xuất hiện rễ cây của Ngụy Phố Ma. Những cái rễ rậm rạp chằng chịt chôn sâu trong bùn đất, bao trùm một phạm vi rộng lớn không biết bao nhiêu mà kể.
Cũng may những cái rễ cây này đều đã chết, không cản được móng vuốt của Tật Tinh Lang. Chẳng bao lâu sau, nó đã đào gần tới nơi tận cùng của đám rễ này.
“Kỳ quái, những cái rễ này hình như đang bao bọc thứ gì đó.” Mạc Phàm rất nhanh đã phát hiện ra điểm bất thường.
Tật Tinh Lang dường như cũng phát hiện ra điều gì, tần suất vung vuốt trở nên nhanh hơn, đất đá bị bới ra tung tóe.
Cuối cùng, đám rễ cây bao quanh hoàn toàn bị cắt đứt. Ở giữa chúng xuất hiện một khoảng trống, bên trong có một vật phát ra ánh sáng màu xanh nhạt đang lơ lửng, không biết là thứ gì.
Tật Tinh Lang vội vàng dùng móng vuốt chụp tới, vớt hạt nhỏ màu xanh nhạt lên, rồi mang vẻ mặt tranh công đặt trước mặt Mạc Phàm.
Mạc Phàm nhận lấy vật nhỏ bằng cỡ hạt đậu đang phát sáng, đầu óc có chút mơ hồ.
“Đây là cái gì, chẳng lẽ là một hạt đậu phát quang à… Không đúng, không đúng, sao trong mấy cái rễ này lại giấu đậu được…”
Mạc Phàm vừa quan sát vừa lẩm bẩm, bất chợt, trong đầu hắn lóe lên một tia sáng, biểu cảm trên mặt từ nghi ngờ dần chuyển thành mừng rỡ: “Hạt giống!”
“A, nhất định là hạt giống!”
“Rốt cuộc là hạt giống của nước nào gieo xuống đây… Phì phì, cái này nhất định là hạt giống của Ngụy Phố Ma!”
“Tốt quá rồi, Ngụy Phố Ma sau khi trưởng thành có thực lực kinh khủng như vậy, loại hạt giống này cũng giống như ấu thể của nó, có thể dùng để bồi dưỡng cho Triệu Hoán hệ của mình!”
Tâm trạng Mạc Phàm thoáng chốc tốt lên rất nhiều.
Sự cường đại của Ngụy Phố Ma hắn đã tự mình trải nghiệm, e rằng trong số yêu ma cấp chiến tướng khó có đối thủ. Hạt giống có thể phát triển thành Ngụy Phố Ma trưởng thành này tuyệt đối có giá trị cực cao.
“Đem về chắc chắn bán được giá hời đây!” Mạc Phàm cẩn thận cất hạt giống của Ngụy Phố Ma đi.
Mặc dù Mạc Phàm cũng là một pháp sư Triệu Hoán hệ, ma pháp trung cấp Khế Ước Triệu Hoán vẫn chưa có yêu ma nào thích hợp để ký kết. Hạt giống Ngụy Phố Ma này sau khi mọc rễ nảy mầm sẽ trở thành yêu ma có ý thức, có thể ký kết khế ước, biến thành sinh vật khế ước của mình.
Đáng tiếc, tình trạng của Ngụy Phố Ma có chút quá đặc thù, Mạc Phàm cũng không mấy ưa thích loại hình thực vật cắm rễ này.
Trực tiếp đem bán đi, đến lúc đó trong buổi đấu giá có con ấu sủng tốt nào thì bỏ tiền ra mua luôn, cách này là thích hợp nhất.
…
Thu hoạch được một món hời lớn, tâm trạng của Mạc Phàm trở nên rất tốt.
Sau khi mua đủ loại nguyên liệu cho U Lang Thú lên cấp, Mạc Phàm đã nghèo rớt mồng tơi. Linh chủng Ám Ảnh hệ vẫn chưa có cách giải quyết, giá của loại này còn cao hơn cả linh chủng Lôi hệ, khoản tiền này vẫn luôn khiến Mạc Phàm canh cánh trong lòng. Bây giờ thì tốt rồi, thu được một cái hạt giống…
Ngoài linh chủng Ám Ảnh hệ, việc mua một con khế ước thú phù hợp cũng cần tốn rất nhiều tiền…
Nhu cầu mua bán ấu sủng không hề ít, giá của ấu sủng cấp nô bộc là từ 1 đến 2 triệu, giá của ấu sủng cấp chiến tướng còn khoa trương hơn, 20 triệu chỉ là giá khởi điểm, bất kể huyết thống cao hay thấp, về cơ bản đều bị mua đi trong nháy mắt.
Ngụy Phố Ma hẳn là loại yêu ma cấp chiến tướng có huyết thống khá cao, chỉ là không biết yêu ma loại thực vật có giá trị cao trong mắt các pháp sư hay không, tóm lại Mạc Phàm cũng không hiểu biết nhiều về việc này.
“Tiếp theo nên đi thăm dò địa điểm kia thôi, vẫn phải làm ra vẻ một chút, để tránh bọn họ phát hiện ra cái gì.”
Mạc Phàm hài lòng cất món đồ trị giá hơn chục triệu này, thoáng cái nhảy lên lưng Tật Tinh Lang, thẳng tiến về một điểm thăm dò khác.
Tốc độ di chuyển của Tật Tinh Lang tương đối nhanh. Trên đường phố mọc đầy cỏ dại còn có rất nhiều chiếc xe bị bỏ hoang, Tật Tinh Lang liền trực tiếp đạp lên nóc những chiếc xe này mà chạy như điên, nhanh chóng bỏ lại sau lưng những kiến trúc đổ nát hai bên, cuồng phong gào thét bên tai có chút rát…
Với tốc độ này, chẳng bao lâu là có thể đến địa điểm cần khám xét.
Thăm dò, dĩ nhiên không phải là chạy vòng vòng đếm yêu ma trong khu vực. Việc hắn phải làm chỉ là đặt một thiết bị có thể phát ra sóng âm tần số đặc thù tại địa điểm cần thu thập thông tin, rồi lẳng lặng thủ hộ ở đó chừng ba giờ. Khi đó, sóng âm phản hồi về sẽ tự động ghi chép lại tình hình phân bố của yêu ma xung quanh.
Điều đáng nói là, sóng âm do loại thiết bị này khuếch tán ra cũng không hoàn toàn ổn định. Một số loại yêu ma có thể nhận ra tín hiệu này, cho nên rất khó đảm bảo trong vòng ba giờ hoạt động, thiết bị vẫn có thể bình yên vô sự.