"Là tỷ tỷ của ta." Đúng lúc này, Apase tỉnh giấc, vội nhắc nhở Mạc Phàm.
Euryale, Ưng Thân Nữ Yêu chuyên buôn bán da người ở Thánh Thành.
Hóa ra là ả ta. Để đi vào thánh đường Thánh Thành, Mạc Phàm đã cướp đi Con Mắt Lừa Gạt của Euryale. Tuy thứ này có giới hạn số lần dùng, nhưng đúng là kỳ vật thế gian, Mạc Phàm đã cho nó vào bộ sưu tập cá nhân của mình.
Không ngờ hôm nay lại gặp chủ nợ ở đây.
Nếu Mạc Phàm không gặp Euryale ở đây, hắn gần như đã quên mất Con Mắt Lừa Gạt được móc ra từ một nữ vu tà ác.
"Khụ khụ, hóa ra là tiểu tử nhà ngươi đã trộm con mắt của em gái ta. Quả là một chàng trai phương Đông tuấn tú, bắt về hoa viên làm tiêu bản cơ thể người, hẳn là một chuyện vô cùng thú vị..." Giọng nói quyến rũ của một cô gái xinh đẹp truyền đến từ một sườn dốc khác gần Bạch Sắc Mộ Cung.
Mạc Phàm nhìn sang, phát hiện đó là một người phụ nữ tóc đầy rắn độc, tuy nhiên thân thể không phải là rắn, mà là thân bọ cạp màu đỏ lựu, hai chân thon dài sắc bén như mang một đôi giày cao gót thủy tinh, chiếc đuôi bọ cạp không ngừng vung vẩy xung quanh như có sinh mệnh riêng.
Triscina, con gái lớn của Medusa Chi Mẫu, mang dòng máu lai giữa Medusa Chi Mẫu và Hạt Vương, nắm giữ tinh thần lực mạnh mẽ của Medusa, đồng thời có thân thể cường tráng của Hạt Vương Ai Cập.
Không chỉ Mạc Phàm, ngay cả Apase cũng không ngờ lại gặp hai người chị của mình ở nơi này.
"Nghe nói cô em gái nhỏ nhà ta vẫn luôn hầu hạ ngươi, sao không gọi nó ra? Đã lâu rồi ba chị em ta không tụ họp, thật khiến người ta hoài niệm." Hạt Mẫu Triscina không hề nóng nảy hay nổi giận, mà tao nhã đứng đó, dáng vẻ rất ung dung, nhưng sự kiêu ngạo từ trong xương tủy lại hiện rõ trên khuôn mặt.
Apase vẫn bước ra.
Apase đứng bên cạnh Mạc Phàm, đôi mắt màu hồng kim nhạt mang theo tức giận nhưng lại kiềm chế rất tốt, toàn thân tỏa ra khí tức Nữ Vương Medusa lạnh lẽo mà mạnh mẽ.
Nhìn thấy Apase hiện thân, Hạt Mẫu Medusa và Ưng Thân Medusa đồng thời phát ra tiếng gầm nhẹ. Đôi mắt của hai đại nữ yêu này cũng biến thành màu hồng kim cao quý. Cả ba đều là con gái của Medusa Chi Mẫu, chỉ là mang huyết thống khác nhau.
Mẹ của Apase là nhân loại.
Mẹ của Hạt Mẫu Medusa Triscina là Hạt Nữ Vương.
Mẹ của Ưng Thân Medusa Euryale là Ưng Thân Nữ Vu.
Nếu nói về huyết thống Medusa gần với nhân loại nhất, thì đó chính là Apase, dù sao Medusa Chi Mẫu cũng từng là người.
Chính vì nguyên nhân này mà Triscina và Euryale đều muốn giết Apase, bởi điều chúng lo lắng nhất chính là cuối cùng Medusa Chi Mẫu sẽ đem ngôi vị này truyền cho Apase.
May là Medusa Chi Mẫu đã chết, hiện tại toàn bộ đế quốc nữ yêu Ai Cập đều do Triscina và Euryale quản lý. Vừa hay, huyết thống của cả hai cũng đại diện cho hai thế lực lớn ở châu Âu và châu Phi.
"Từ khi nào vương quốc của mẫu thân lại lệ thuộc vào vong linh, mà hai người các ngươi cũng đã biến thành con chó cái của Khufu?" Đồng tử của Apase không ngừng giãn ra, khí thế trở nên khác hẳn so với trước đó, thậm chí còn cường đại hơn cả lúc Mạc Phàm phối hợp với Cửu U Hậu để hàng phục nàng.
Mạc Phàm đứng bên cạnh không khỏi lùi ra xa Apase một chút. Nhìn dáng người lung linh xinh đẹp của Apase, tựa như có một Tà Ảnh Xà Thần bám vào, tôn lên vẻ đẹp của nàng giống như một công chúa xà thần trong thần thoại cổ đại, xinh đẹp đến cực điểm đồng thời cao quý uy nghiêm, không thể khinh nhờn.
Mạc Phàm bất giác há to miệng.
Đây là Apase mà mình biết sao?
Tại sao từ trước đến nay Mạc Phàm chưa từng cảm nhận được năng lượng mạnh mẽ như vậy trên người Apase, hơn nữa còn có Tà Ảnh Xà Thần kia nữa...
Mạc Phàm nhớ lại lúc hóa Ác Ma ở Dubai, hắn có một hình thái hồn ảnh Hỏa Xà Thần Vương. Hóa ra hồn ảnh xà thần đó đến từ Apase, mà bản thân nàng đã nắm được thần thông này từ lâu. Lúc trước đối mặt với Thiên Ngân Thánh Hổ, Apase chỉ hiển lộ ra một phần hư ảnh mà thôi.
Nhưng Tà Ảnh Xà Thần lúc này lại vô cùng rõ ràng, quấn quanh dáng người thướt tha của Apase, tà mị và thánh khiết cùng tồn tại, thực sự làm người xem chấn động đến cực điểm.
Hóa ra người ẩn giấu sâu nhất vẫn là Apase. Nữ yêu tinh này vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó có thể đột phá cấp Đế Vương, phá tan khế ước ràng buộc giữa mình và Mạc Phàm.
Đồ tâm cơ!
Nếu không phải hôm nay gặp hai đối thủ truyền kiếp, Mạc Phàm đoán chừng một ngày nào đó sẽ bị nữ yêu tinh này phản phệ lúc nào không hay.
May mà gần đây tu vi của mình đã tăng mạnh, nếu không thì với khí thế và hình thái mà Apase đang bày ra, nàng thật sự có thể cắt đứt khế ước linh hồn.
"Gàooo!"
"Gàooo!"
Hai tiếng rít gào liên tục vang lên từ bên dưới cầu thang, chỉ thấy một sinh vật to lớn vượt xa đám vong linh đang chạy trên mặt đất héo tàn.
Bất kể là quái vật thân trâu tay người, xác ướp, hay những Hắc Ám Kiếm Thị, tất cả đều chỉ như một dòng suối đen nhợt nhạt dưới móng vuốt của nó.
Nó vượt qua đại quân, nhằm thẳng về phía cầu thang của Bạch Sắc Mộ Cung. Khi đến nơi, tiếng gầm của nó cuốn bay đại quân vong linh Cố Đô lơ lửng trên bầu trời, một lúc sau mới rơi lã chã như bùn nhão xuống xung quanh con quốc thú ngông cuồng tự đại này.
Sphinx.
Sphinx có khuôn mặt người thân sư tử. Mạc Phàm không quên năm xưa ở Bắc Cương, chính nó đã gây cho hắn không ít phiền phức khi hắn đang trong trạng thái Ác Ma.
Sphinx khá thù dai, thoáng cái đã nhận ra Mạc Phàm, đôi mắt người của nó trực tiếp híp lại một nửa, trong con ngươi lập lòe vài phần hào quang khoái trá.
"Hóa ra là ngươi, tên nhân loại nhỏ bé thấp kém!" Sphinx nói tiếng người, khuôn mặt mang theo nụ cười kiêu ngạo.
"Con chó đất này lại muốn tìm chết à?" Mạc Phàm chỉ vào Sphinx mắng.
"Ta là hùng sư, ta chính là Pháp Vương!" Sphinx nhấn mạnh.
"Còn tao chính là bố của mày!" Mạc Phàm mắng lại.
Đối mặt với sinh vật cấp bậc này, Mạc Phàm trực tiếp chuyển sang hình thái Thần Hỏa Diêm Vương, toàn thân bùng lên liệt hỏa tầng tầng lớp lớp, mỗi một tầng đều chất chứa sóng lửa cực kỳ nóng bỏng, sẵn sàng bùng nổ theo mỗi đòn tấn công của hắn.
"Vẫn là chiêu này à? Xem ra mấy năm qua ngươi chẳng tiến bộ chút nào cả!" Sphinx cười gằn.
Sphinx được tạo thành từ tượng đá, cát sỏi và bùn đất, nó không hề e ngại hỏa diễm của Mạc Phàm. Năm đó ở Bắc Cương, Sphinx đã lĩnh giáo qua năng lực Hỏa hệ của hắn.
Chỉ là lúc trước Mạc Phàm hóa Ác Ma, đối mặt với mười vạn quân tiên phong của Khufu, Sphinx chỉ đứng sau lưng xử lý vài tên cấp Quân Chủ rồi mới ra tay.
Mạc Phàm cười gằn.
Rất nhanh thôi, gã này sẽ biết hắn có tiến bộ hay không.