Ác Hải Giao Ma đột nhiên nổi điên, nó điên cuồng quẫy đuôi, trong nháy mắt cuốn phăng những công trình kiến trúc xung quanh. Thép, thủy tinh, xi măng… tất cả đều bị nghiền thành vụn nát, tựa như có một chiếc máy xay khổng lồ đang càn quét nơi đây.
Trên người Thiếu Lê tỏa ra ánh sáng màu tím, hình thành một lá chắn hình vòm hoa lệ, bảo vệ tất cả mọi người trên đường phố.
"Nghiệt súc!" Ánh mắt Thiếu Lê sắc bén, hắn lẫm liệt nhìn chằm chằm Ác Hải Giao Ma, ngón tay chỉ thẳng vào đầu nó.
Đầu ngón tay vừa giơ lên, một vết nứt không gian khủng bố xuất hiện, tựa như có một nguồn năng lượng vô tận đang tụ lại tại một điểm, sau đó bắn ra với tốc độ kinh hoàng.
Ác Hải Giao Ma vội vàng nghiêng đầu. Trên đỉnh đầu nó mọc ra một chiếc sừng thịt trông như mũ san hô. Một tia Hỗn Độn từ ngón tay xẹt qua, chiếc sừng thịt của Ác Hải Giao Ma lập tức gãy lìa, máu tươi bắn ra tung tóe.
"Gràooo!"
Ác Hải Giao Ma rú lên một tiếng thảm thiết, hoảng loạn nâng cao thân thể, rõ ràng là vô cùng kiêng dè Thiếu Lê.
"Liệt Không Tiễn!"
Thiếu Lê giơ một tay lên cao, dựng thẳng bàn tay.
Vừa dứt lời, trong không khí liền xuất hiện vô số vết rách đen kịt. Những vết rách này hiện ra dưới tầng mây, tạo thành hình những mũi tên nỏ treo ngược, mỗi một mũi tên đều rõ mồn một, trông đến kinh người.
"Vút! Vút! Vút!"
Liệt Không Nỏ Tiễn phá không lao đi, tạo thành từng vệt đen khủng bố giữa tầng mây và đường phố, đồng thời dồn dập bắn về phía Ác Hải Giao Ma.
Ác Hải Giao Ma muốn tránh cũng không thể tránh được, hơn nữa Liệt Không Tiễn là ma pháp Hỗn Độn hệ. Loại vết rách hỗn độn này được diễn hóa từ sức mạnh thứ nguyên, đủ mạnh để bỏ qua phần lớn lớp phòng ngự vảy giáp dày cộm. Lớp vảy hàn lân vực sâu của nó trước sức mạnh Hỗn Độn Liệt Không cũng chỉ mỏng manh như giấy.
Ác Hải Giao Ma không thể thoát, càng không thể phòng ngự, trên thân bị rạch ra từng vết máu dài ngoằng, cả người nhuộm đầy máu tươi.
Phần đuôi của nó bị một mũi Liệt Không Tiễn trực tiếp xuyên thủng, ghim chặt vào bức tường của một tòa nhà màu lam sẫm.
"Lợi hại vậy sao?" Triệu Mãn Duyên kinh ngạc thốt lên.
Mấy người bọn họ liên thủ còn bị Ác Hải Giao Ma đánh cho tơi tả, nào ngờ người này vừa đến đã dễ dàng đả thương nó như vậy, mỗi một ma pháp tung ra đều tạo thành uy hiếp cực lớn cho Ác Hải Giao Ma.
Ác Hải Giao Ma càng lúc càng phẫn nộ. Lúc này, những con sa trùng quỷ dị bám trên thân nó bắt đầu phát huy tác dụng, khiến cho năng lực chữa lành ở phần đuôi bị đứt của nó mất đi hiệu lực, làm cho Ác Hải Giao Ma di chuyển có chút mất thăng bằng.
Khu vực này dày đặc nhà cao tầng, Ác Hải Giao Ma va chạm lung tung, muốn lao tới báo thù nhưng lại sợ bị Thiếu Lê làm cho trọng thương, chỉ có thể trút giận lên những tòa nhà của nhân loại.
"Gràooo!"
"Gràooo!"
Ác Hải Giao Ma không ngừng gầm lên, tiếng kêu của nó rõ ràng là đang truyền đi thông điệp gì đó, và liên tục có những tiếng gầm nhẹ đáp lại từ xa.
"Nó đang kêu gọi đồng tộc hải yêu của nó tới, chúng ta rời khỏi nơi này trước đã," Thiếu Lê nói với Tương Thiếu Nhứ.
"Đại ca, bọn em không thể rời đi, bọn em còn có nhiệm vụ rất quan trọng, nhất định phải ra tới bến Thượng Hải," Tương Thiếu Nhứ nói.
Mục Bạch đỡ Tống Phi Dao đi tới, thương thế của hai người họ có chút nặng, nếu được hỗ trợ thì hẳn là có thể tới được bến Thượng Hải.
"Hồ đồ! Có biết bến Thượng Hải hiện tại thế nào không? Hội Cấm Chú đang liên thủ đối kháng một Yêu Thần Hải Tộc, tên kia còn đáng sợ hơn tất cả các Đế Vương cấp mà các người từng gặp. Mấy đứa đối đầu với một con Ác Hải Giao Ma đã suýt nữa mất mạng cả đám, tới đó làm gì?" Thiếu Lê khiển trách.
"Đại ca, bọn em không có hồ đồ. Bọn em tìm được Thánh Đồ Đằng, hiện tại cần tìm Viện trưởng Tiêu của Học viện Minh Châu, chúng em mới có hy vọng thức tỉnh lại Thánh Đồ Đằng được," Tương Thiếu Nhứ vội vàng nói.
"Thánh Đồ Đằng cái gì, lại là cái mớ hỗn độn gì nữa! Em đừng quên anh trai em, Tương Thiếu Quân, đã biến mất như thế nào, đừng tiếp tục nói chuyện đồ đằng với anh. Anh có việc trọng yếu, không thể trì hoãn ở nơi này!" Thiếu Lê nổi giận, căn bản không muốn thương lượng thêm với Tương Thiếu Nhứ.
"Đại ca, sao anh lại không tin em với anh Thiếu Quân? Thánh Đồ Đằng thật sự tồn tại! Mặc dù anh Thiếu Quân đã mất mạng trên đường tìm kiếm đồ đằng, nhưng xưa nay anh ấy chưa bao giờ hối hận, em cũng không hối hận! Anh có việc trọng yếu thì cứ đi chấp hành, bọn em sẽ tiếp tục đi tới bến Thượng Hải, trừ khi tìm được Viện trưởng Tiêu, nếu không bọn em sẽ không dừng lại!" Tương Thiếu Nhứ cũng tỏ thái độ kiên quyết, không chịu nhượng bộ người anh họ bá đạo này.
Thiếu Lê nhíu mày.
Ác Hải Giao Ma vẫn còn đang gào thét kêu gọi, phía sau những tòa nhà san sát kia liên tục truyền tới tiếng gầm của những sinh vật mạnh mẽ khác.
Những tiếng gào thét này càng lúc càng gần, không tới vài phút nữa sẽ kéo đến đây.
Một con Ác Hải Giao Ma không khiến Thiếu Lê lo lắng. Một mình hắn tuy không thể hoàn thành Cấm Chú, nhưng vẫn có thể giết được nó. Nhưng nếu có vài con hải yêu cùng cấp bậc kéo đến, rất có khả năng sẽ bị dây dưa, lãng phí thời gian quý báu.
"Anh từ bến Thượng Hải tới đây. Viện trưởng Tiêu của Học viện Minh Châu cũng ở đó, ông ấy đang hỗ trợ bọn anh khắc chế năng lực làm tan rã ma pháp của Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần. Viện trưởng Tiêu không thể nào rời khỏi bến Thượng Hải được, Hội Cấm Chú cần ông ấy..." Thiếu Lê nói.
Nói xong, Thiếu Lê đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt đảo qua Triệu Mãn Duyên cùng Tương Thiếu Nhứ.
Hai người kia không phải là học viên quốc phủ sao? Mạc Phàm mà mình muốn tìm chính là bạn của Tương Thiếu Nhứ.
"Viện trưởng Tiêu cần ma pháp dung hợp của Mạc Phàm để loại bỏ năng lực tan rã của Yêu Thần. Em quen Mạc Phàm, có biết vị trí cụ thể của cậu ta không? Anh chỉ biết cậu ta ở hướng Tây," Thiếu Lê nói.
"A?"
Muốn tìm Mạc Phàm hỗ trợ? Tương Thiếu Nhứ nghe vậy có chút choáng váng.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Có thể nói chi tiết được không? Chúng tôi biết Mạc Phàm ở đâu, nhưng..." Triệu Mãn Duyên cũng vội vàng hỏi.
Thiếu Lê vui mừng trong lòng.
Không ngờ lại may mắn như vậy.
Tương Thiếu Lê có một loại năng lực Cấm Chú, đó là Phi Điểu Thần Tri.
Chỉ cần nhắm mắt lại, khi tập trung hết sức, tất cả những gì mà những con chim bay trên trời nhìn thấy sẽ được truyền thẳng vào đầu hắn.
Chim chóc có ở khắp mọi nơi, Thiếu Lê có thể thấy được rất nhiều thứ mà người khác không thể nhìn thấy.
Không thể không nói, năng lực Cấm Chú dạng trinh sát này tuy nhiều lúc có vẻ gân gà, nhưng lại có thể dùng để tìm kiếm, truy bắt, do thám, quả là một thiên phú tựa như thần.
Đây cũng là lý do vì sao dù Viện trưởng Tiêu có che giấu năng lực Thủy hệ của mình, Thiếu Lê vẫn có thể dễ dàng tìm ra ông.
Đối với Thiếu Lê, muốn tìm một người cũng là một chuyện rất đơn giản.
Chỉ cần Thiếu Lê dùng Phi Điểu Thần Tri, tìm kiếm qua hàng ngàn hàng vạn con chim, cuối cùng đã bắt được hình ảnh từ một con vân nhạn bay từ Tây sang Đông, và miễn cưỡng nhìn thấy một bóng lưng đang chạy trên bình nguyên núi Hạ Lan.
Phải tìm được Mạc Phàm trong vòng 8 tiếng. Giả như Mạc Phàm đang ở trong sơn động, nhà lầu, mê giới, hoặc ngủ say như chết ở nơi nào đó, Thiếu Lê có muốn tìm cũng vô cùng khó khăn.