Ma Khư Bạch Chu Đế Vương rút rất nhiều năng lượng sinh mệnh của các pháp sư để không ngừng bổ sung cho túi tơ quỷ, giúp nó phun ra vô hạn những sợi tơ quỷ có thể dính chặt mọi sinh vật. Những sợi tơ này cũng vũ trang cho nó một thân thể khổng lồ màu trắng cứng như thành thép.
Lúc đó, Ma Khư Bạch Chu Đế Vương quả thực mang lại cho người ta một cảm giác chấn động kinh hoàng.
Chỉ là gã này quá mức ngông cuồng, lại dám to gan khiêu khích cả Thanh Long.
Thanh Long kéo nó lên không trung, xé rách cái tổ kén trắng khổng lồ mà nó vẫn lấy làm kiêu ngạo, thậm chí còn đánh nát cả túi tơ quỷ.
Bị Thanh Long cho một trận no đòn, hiện tại không còn túi tơ quỷ, Ma Khư Bạch Chu Đế Vương phảng phất như đã mất đi thiên phú Đế Vương tôn quý, thực lực giảm mạnh.
Đương nhiên, lúc này Ma Khư Bạch Chu Đế Vương cũng không hoàn toàn yếu ớt.
Đế Vương chung quy vẫn là Đế Vương, dù mất đi năng lực trọng yếu thì chúng vẫn có thể dễ dàng miểu sát những Siêu Cấp Quân Chủ trông có vẻ mạnh mẽ.
Lúc này, Bá Hạ Huyền Quy cũng thể hiện ra thực lực áp sát cấp Đế Vương. Đặc biệt là sau khi tiếp xúc với đồ đằng Huyền Xà, ánh sáng đan dệt giữa chúng còn rõ ràng hơn hẳn những đồ đằng khác.
Thánh quang óng ánh, dù chú văn cổ xưa không còn trọn vẹn cũng không làm Bá Hạ giảm đi uy thế.
Tại chỗ cầu gãy trên sông Hoàng Phố, Ma Khư Bạch Chu Đế Vương bò lên lần thứ hai, phần bụng của nó xuất hiện một vết thương đáng sợ.
Rõ ràng là lần này Ma Khư Bạch Chu Đế Vương lại bị thương. Bá Hạ Huyền Quy vốn là sinh vật cấp Chí Tôn Quân Chủ, nhưng dưới sự chiếu rọi của hào quang Thánh Đồ Đằng, nó càng có được thực lực cường đại đủ sức chống lại sinh vật cấp Đế Vương.
Ma Khư Bạch Chu Đế Vương phát ra tiếng gầm nhẹ.
Lúc này, một con Hải Ma Chu Quân Chủ toàn thân chiếu ra ánh sáng độc màu đỏ đi tới, có chút sợ hãi nhìn Bá Hạ Huyền Quy.
Quân Chủ Hải Ma Chu phát ra ánh sáng độc màu đỏ này cũng được xem là một sinh vật khổng lồ, nhưng trước mặt Đế Vương thì vẫn chỉ là một con nhện nhỏ bé. Móng dài của nó trôi nổi trên mặt nước nhưng lại run rẩy không ngừng, rõ ràng là sợ hãi Bá Hạ sẽ dùng sức mạnh tựa Thái Sơn đè bẹp nó thành tiêu bản.
Thế nhưng, Ma Khư Bạch Chu Đế Vương căn bản không thèm để ý đến việc Quân Chủ Hải Ma Chu này đến hiệp trợ chiến đấu. Nó đột nhiên vung móng vuốt trắng toát, trèo lên thân con Hải Ma Chu kia, và từ miệng vết thương do Bá Hạ gây ra lại lộ ra vô số răng nanh.
Hàm răng mọc ra từ miệng vết thương?
Trong phút chốc, vết thương dưới bụng nó trông như một cái miệng rộng ngoác, cắn phập vào con Quân Chủ Hải Ma Chu.
Quân Chủ Hải Ma Chu liều mạng giãy giụa, đồng thời phát ra tiếng kêu thống khổ tột cùng, nhưng Ma Khư Bạch Chu Đế Vương không cho nó bất kỳ cơ hội nào để thoát đi.
Hàm răng ở miệng vết thương nuốt chửng con Hải Ma Chu này, cắn nuốt vào trong bụng.
Sau khi Ma Khư Bạch Chu Đế Vương dùng cái bụng của mình nuốt chửng con Quân Chủ này, miệng vết thương khổng lồ của nó điên cuồng mọc ra những sợi tơ quỷ. Những sợi tơ này nhanh chóng hóa thành cơ bắp, da thịt, giáp sừng, chữa lành thân thể cho nó.
"Xì xì xì xì xì..." Ma Khư Bạch Chu Đế Vương nở một nụ cười quỷ dị, phảng phất như đang cười nhạo đòn tấn công của Bá Hạ Huyền Quy chẳng có chút ý nghĩa nào.
Không bao lâu sau, vết thương của Ma Khư Bạch Chu Đế Vương đã khép lại, bụng của nó hoàn hảo như lúc ban đầu, chỉ có vết thương nặng mà Thanh Long gây ra là không thể hồi phục trong thời gian ngắn được.
Thanh Long đang ở trong vòng vây của bầy ma, một mình địch trăm. Nếu Bá Hạ đã khóa chặt Ma Khư Bạch Chu Đế Vương làm kẻ địch, tự nhiên là muốn chém giết tới cùng, chỉ là năng lực nuốt chửng này khiến Bá Hạ có chút hoang mang.
Giả như sau đó Ma Khư Bạch Chu Đế Vương cứ dựa vào việc nuốt chửng sinh mệnh khác để hồi phục sau mỗi đòn tấn công, vậy thì phải giết chết nó trong một đòn duy nhất, nếu không thì tất cả các đòn tấn công đều chỉ là lãng phí thể lực.
...
Trong ngọn sóng chống trời, Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần vẫn chưa thi triển yêu thuật chân chính của nó.
Yêu thần này phảng phất như còn đang ấp ủ một kế hoạch đáng sợ nào đó, cũng không dốc toàn bộ sức mạnh vào Thanh Long, chỉ khi Thanh Long thi triển một vài thần thông quá mức bá đạo thì nó mới ra tay ngăn cản.
Hành động này của nó khiến Mạc Phàm mơ hồ cảm thấy có gì đó kỳ quái. Quan trọng nhất là tất cả đại yêu ma xung quanh ngọn sóng chống trời đều liều mạng bảo vệ Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần, nếu Thanh Long không trực tiếp uy hiếp đến Yêu Thần, Yêu Thần cũng chưa chắc đã ra tay.
Mạc Phàm nhíu mày.
Yêu thần này thực sự cao ngạo lạnh lùng đến vậy sao, đối mặt với Thanh Long mà vẫn bình tĩnh như thế.
Lẽ nào thực lực của nó còn trên cả Thanh Long?
Thực lực mạnh yếu của Thanh Long có liên quan rất lớn đến số ấn đồ đằng tìm được, càng tìm được nhiều dấu ấn đồ đằng hoàn chỉnh thì Thanh Long càng sở hữu năng lực cường đại.
Các đồ đằng khác cũng như thế, liên kết với càng nhiều đồ đằng, chúng chiếu rọi lẫn nhau thì lực lượng Thánh Đồ Đằng lại càng thêm hùng hậu.
Hiện tại, kẻ được lợi lớn nhất chính là đồ đằng Huyền Xà và Bá Hạ Huyền Quy, hai bọn chúng chiếu rọi lẫn nhau, lại có Thanh Long soi sáng, thực lực đã có thể chống lại Đế Vương.
Chỉ là Thanh Long vẫn chưa hoàn chỉnh, dù có Địa Thánh Tuyền tưới tắm thì cũng chỉ có thể là kẻ chí cường chí tôn trong cấp Đế Vương. Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ còn có âm mưu gì khác?
"Tiểu Nê Thu... à không, Đại Thanh Long, cho nó một đạo thần lôi!" Mạc Phàm nói với Thanh Long.
Thanh Long bay vút lên không, trên thân vẫn còn đeo bám mấy chục con hải yêu. Nó vung mình một cái, hất văng đám hải yêu này bay xa mấy chục cây số.
Lấy long giác làm vật dẫn, trong bầu trời cao tăm tối, thần lôi màu xanh lít nha lít nhít đan xen vào nhau, trong khoảnh khắc đã trải rộng khắp phía trên bến Thượng Hải, bao phủ tất cả hải yêu.
Ầm ầm ầm!
Một cột Long Thần Chi Lôi bỗng nhiên giáng thẳng xuống ngọn sóng chống trời của Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần. Ánh chớp xuyên qua, phía trên mặt sông cùng mặt đất dấy lên hàng ngàn sóng gợn, vô số hải yêu bị thiêu thành tro bụi ngay tại chỗ, bao gồm cả vài Quân Chủ đang liều chết bảo vệ Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần cũng không may mắn thoát khỏi.
Thần lôi kinh thiên động địa như thế có thể miểu sát cả Quân Chủ, thậm chí sinh vật cấp Đế Vương nếu tránh không kịp cũng sẽ bị thương nặng.
Nhưng ngọn sóng chống trời kia vẫn không hề nhúc nhích.
Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần bên trong ngọn sóng chống trời không hề hấn gì, ánh mắt nó lạnh lùng nhìn xuống, phảng phất mang theo vài phần chế nhạo.
Mạc Phàm kinh hãi biến sắc, Thanh Long cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Làm sao lại không có tác dụng gì?
Lẽ nào gã này đã vượt qua cấp Đế Vương?
Hay là sự tồn tại của gã đã ở cùng một đẳng cấp với Hắc Ám Vương, đến nỗi Đế Vương trước mặt nó cũng chẳng qua chỉ là quân cờ bị đùa bỡn?
Cho tới nay, sinh vật mạnh nhất mà Mạc Phàm từng gặp qua chính là Hắc Ám Vương.
Bất kể là Hắc Long Đại Đế hay Tô Lộc, trước mặt Hắc Ám Vương đều giống như con rối, thậm chí hắn có thể tùy ý thay đổi cả pháp tắc của trời đất, pháp tắc của sức mạnh.
Nếu như Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần cũng ở cùng cấp bậc đó... vậy chẳng phải là bọn họ không có chút sức phản kháng nào hay sao?
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà