Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần bao quát toàn cục, rõ ràng nó đã để ý đến việc Lan Ác Long đang tiến lại gần trận pháp môi giới, chỉ là vì Thanh Long quá mạnh mẽ nên nó không có cách nào tiếp cận.
Nó lại một lần nữa sử dụng yêu pháp quỷ dị. Giữa bầu trời đột nhiên nứt ra một lỗ hổng khổng lồ, một dòng thác băng giá cuồng bạo trút xuống, đánh thẳng vào thân thể Thanh Long.
Dòng nước này không chỉ lạnh thấu xương mà còn mang độc tính cực mạnh. Sau khi va chạm vào thân thể Thanh Long, nó nhanh chóng ăn mòn vảy Thánh Đồ Đằng, khiến ấn ký Đồ Đằng thần thánh bị áp chế.
Thanh Long cũng không để Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần tùy ý rót nước độc, thân thể nó bỗng nhiên dựng thẳng lên, chỉ còn lại phần đuôi cuộn lại tạo thành một bức tường rồng.
Từng luồng kiếm quang màu vàng tựa như long kiếm đâm xuống, số lượng lên tới hàng trăm hàng ngàn, gần như che kín cả bầu trời bến Thượng Hải. Những long kiếm ánh sáng này tỏa ra lực lượng tịnh hóa cực mạnh, nhanh chóng làm bốc hơi dòng thác nước độc đang trút xuống, đồng thời thiêu rụi những hải yêu mang thuộc tính hắc ám.
Quả thật, trong đám hải yêu có không ít kẻ mang đặc tính hắc ám, sở hữu năng lực nguyền rủa, kịch độc, ăn mòn. Thanh Long ngửa mặt lên trời triệu hồi những luồng kiếm quang màu vàng tới, chúng chính là khắc tinh của những sinh vật và vật chất này. Một lượng lớn tà khí, yêu thuật cùng yêu ma hắc ám đều bị tịnh hóa.
Xì xì xì xì!
Dòng nước độc muốn ăn mòn long văn Thánh Đồ Đằng cũng bị bốc hơi sạch sẽ. Thanh Long uy nghiêm nhìn chằm chằm Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần, nhưng đúng lúc này, Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần lại lộ ra vẻ xảo quyệt đến quỷ dị.
Đuôi của Thanh Long bỗng nhiên dựng đứng lên. Nó quay đầu lại thì phát hiện Lan Ác Long đã không một tiếng động vượt qua bức tường rồng, lao thẳng đến chỗ Mạc Phàm.
Thanh Long lập tức thay đổi hình dạng đuôi, quất mạnh long vĩ về phía Lan Ác Long.
Khí lưu cuộn xoáy điên cuồng, sức mạnh từ chiếc đuôi của Thanh Long khủng bố đến cực điểm.
Đáng tiếc, Lan Ác Long đã chuẩn bị từ trước. Thân thể nó nhanh chóng chui vào một vũng nước đọng trong công viên, tránh được cú quét đuôi của Thanh Long.
Lan Ác Long lại một lần nữa trốn thoát, thân thể hóa thành một tia sét màu xanh sẫm, lao về phía Mạc Phàm, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể thấy rõ.
Trong mắt Mạc Phàm, đó hoàn toàn là một tia sét hủy diệt đang đánh tới. Thân thể hắn bị giam cầm trong ánh sét tỏa ra tứ phía, không cách nào nhúc nhích, thậm chí còn không thể chạm vào tia sét của Ác Long, trái tim bất giác ngừng đập.
Tư duy đình trệ, tim ngừng đập, cơ bắp toàn thân cũng cứng lại, dường như điều duy nhất hắn có thể làm là chờ đợi sinh vật cấp Đế Vương này đến lấy mạng mình.
“Gàoooo!”
Thanh Long rít gào một tiếng, nó dùng chi trước ngăn chặn đợt tấn công thứ hai của Sa Nhân Quốc Chủ, trong khi phần đuôi đang cuộn trên cao lộ ra hai chiếc long trảo khổng lồ.
Móng vuốt chuẩn xác tóm lấy Lan Ác Long, miễn cưỡng kéo nó trở về.
Lan Ác Long không ngờ trong tình huống như vậy mà vẫn bị Thanh Long tóm được. Sức mạnh của Thanh Long khủng bố đến cực điểm, dù trong cơ thể Lan Ác Long có huyết thống xà tích, đối với nó cũng chẳng thấm vào đâu.
Lan Ác Long vô cùng tàn bạo, nó tự cắt đứt đuôi của mình, thoát khỏi long trảo trong vũng máu.
Mặc cho máu ở đuôi tuôn ra như suối, Lan Ác Long phảng phất như có thâm cừu đại hận với Mạc Phàm, vẫn điên cuồng lao về phía hắn.
Thân thể Mạc Phàm vẫn không cách nào nhúc nhích, không biết bộ giáp Hắc Long trên người có thể ngăn cản được một đòn đoạt mệnh của sinh vật cấp Đế Vương này hay không.
Thế nhưng, so với sự hoảng loạn lúc nãy, Mạc Phàm lúc này lại bình tĩnh đến lạ.
Mạc Phàm nhìn chằm chằm Lan Ác Long, lợi dụng long cảm miễn cưỡng thấy được lớp da Ác Long trên người nó như từng sợi cáp điện giăng đầy, phần đầu kích phát ra luồng sét Ác Long còn mạnh hơn ma pháp Lôi hệ của pháp sư Cấm Chú không biết bao nhiêu lần. Từ trường sấm sét của nó có thể khiến mọi sinh vật trong phạm vi mấy cây số mất đi động lực sinh mệnh.
Không thể hành động, không thể dùng ma pháp, thậm chí ngay cả suy nghĩ cũng trở nên khó khăn.
Đây chính là điểm đáng sợ của sinh vật cấp Đế Vương.
Phập!
Ngay khi Lan Ác Long chỉ còn một chút nữa là thành công, một con cự xà toàn thân tỏa ra vảy thánh cổ xưa đột nhiên xuất hiện, cắn phập vào gáy của Lan Ác Long, độc tính toàn thân điên cuồng truyền vào từ trường sấm sét của nó.
Ngay lập tức, có thể thấy điện từ trên cơ bắp của Lan Ác Long tắt ngấm. Hình thể không quá lớn của nó bị Đồ Đằng Huyền Xà mang vảy thánh cắn chặt, trực tiếp hất văng vào trận pháp môi giới.
Lan Ác Long liều mạng giãy giụa. Để giành lấy mạng sống từ cặp nanh rắn của Đồ Đằng Huyền Xà, nó tự vứt bỏ một mảng thịt lớn, đồng thời cuộn mình rút vào vũng bùn giữa quần thể kiến trúc phế tích.
Đồ Đằng Huyền Xà đâu có ý định tha cho Lan Ác Long, nó cũng là một tay bơi lội cừ khôi. Khi Lan Ác Long trốn vào trong nước sông, Đồ Đằng Huyền Xà trực tiếp truy kích, cắn chặt vào cái đuôi đã đứt của Lan Ác Long ở gần khu Hồng Khẩu.
Tiếng thét thống khổ của Lan Ác Long từ xa truyền đến. Vì để giết Mạc Phàm, nó đã phải trả một cái giá quá thê thảm, kết quả không ngờ Đồ Đằng Huyền Xà vẫn luôn lẳng lặng ở bên cạnh Mạc Phàm, phảng phất như đang chờ đợi một Hải Yêu Đế Vương nào đó tự chui đầu vào lưới.
Hơi khác với Bá Hạ, Đồ Đằng Huyền Xà được Thánh Đồ Đằng chiếu rọi mãnh liệt hơn. Nó không chỉ nhận được sự chiếu rọi của Bá Hạ, mà còn có cả Thánh Đồ Đằng Thanh Long. Có thể nói, Huyền Xà hiện giờ chính là một phiên bản thu nhỏ của Thanh Long mang độc tính.
Nếu Lan Ác Long không bị thương, không bị truyền độc tính vào người, nó còn có tư cách so tài với Đồ Đằng Huyền Xà. Nhưng hiện tại, trong tình trạng bi thảm này, nó chỉ có nước bị Đồ Đằng Huyền Xà cắn chết.
Mục đích của Đồ Đằng Huyền Xà cũng rất rõ ràng. Trong số các Hải Yêu Đế Vương, Lan Ác Long là một kẻ sừng sỏ, nếu có thể giết được nó thì sẽ giảm bớt rất nhiều áp lực cho Thanh Long và các Đồ Đằng khác.
Trước đó nó không ra tay, cũng không lộ diện, chính là đang chờ đợi một cơ hội có thể nhất kích tất sát.
Đủ tàn nhẫn, đủ độc địa, nhưng cũng cực kỳ quan trọng.
…
Trên mặt sông khu Hồng Khẩu, cuộc tranh đấu giữa Bá Hạ và Ma Khư Bạch Chu Đế vẫn đang kéo dài.
Ngoài ra, mấy vị pháp sư Siêu Giai của liên minh các đại thế gia cũng đang giao tranh với Đế Quốc Thâm Hải Ma Long.
Triệu Mãn Duyên đứng trên lưng Bá Hạ, kích phát một tầng sức mạnh Đồ Đằng cho nó, khiến thực lực của Bá Hạ lại tăng lên một lần nữa.
“Không thể tấn công trực diện, chúng ta phải dùng cái đầu! Nếu gã này dựa vào những sinh vật khác để hồi phục, vậy chúng ta phải nhắm vào điểm yếu đó, nếu không thì mọi đòn tấn công đều trở nên vô ích!” Triệu Mãn Duyên nói với Bá Hạ.
Bá Hạ chăm chú lắng nghe kiến nghị của Triệu Mãn Duyên.
“Đồ Đằng Huyền Xà đang ở bên cạnh, ngươi nghĩ cách để nó gây độc lên những con cấp Quân Chủ kia, để cho Ma Khư Bạch Chu Đế ăn phải sinh vật có độc!” Triệu Mãn Duyên vội vàng nói.
Bá Hạ đứng dậy, thân thể màu nâu đen tựa như một ngọn núi đột ngột nhô lên giữa lòng thành phố.
Nó đang giao tiếp với Đồ Đằng Huyền Xà.
Đồ Đằng Huyền Xà cũng nhận ra, Lan Ác Long đang trốn về phía Ma Khư Bạch Chu Đế, muốn dựa vào nó để tạm thời che chở.
Ma Khư Bạch Chu Đế khá ngoan cường, cũng tương đối đáng sợ. Nó dựa vào việc không ngừng ăn những sinh vật cấp Quân Chủ khác để thể lực và sức chiến đấu liên tục hồi phục, thậm chí cái túi tơ quỷ bị Thanh Long xé rách cũng đang dần mọc lại.
Một khi túi tơ quỷ hồi phục, Ma Khư Bạch Chu Đế Vương sẽ càng khó đối phó hơn.