“Cao nhân ắt có diệu kế của cao nhân, ha ha ha.”
Mạc Phàm ra vẻ thần bí, cười nói.
“Lại còn tỏ vẻ thần bí. Chắc chắn hai điểm thăm dò kia chỉ là may mắn không có yêu ma nào thôi.” Trầm Minh Tiếu nói.
La Tống nghe Trầm Minh Tiếu nói vậy liền ngẩng đầu lên, phụ họa thêm:
“Nói đúng hơn là một con cũng không có.”
“Đã là phế vật thì đừng nghĩ ai cũng phế vật như các người.” Mạc Phàm không khách khí đáp trả.
Liêu Minh Hiên nghe vậy, mặt mày méo xệch, lạnh lùng nói:
“Ý ngươi là chúng ta đều là một đám phế vật? Ngươi tưởng mình có trời sinh song hệ là ngon lắm sao? Mạc Phàm, để ta nói cho ngươi biết, ngươi… chẳng qua chỉ là vận may tốt hơn đám người thường một chút mà thôi. Vận may không thể theo ngươi cả đời được đâu. Sẽ có ngày ngươi chẳng còn lại cái quái gì hết. Mẹ kiếp nhà ngươi!”
Nghe Liêu Minh Hiên chửi rủa, Mạc Phàm kinh ngạc, mở to mắt nhìn hắn.
Rốt cuộc thì những thành kiến, những bất mãn của Liêu Minh Hiên đối với Mạc Phàm đã được trút ra bằng sạch vào giờ phút này. Vấn đề là, tên thiểu năng này thật sự không nhận ra lòng đố kỵ của hắn đã bị phơi bày trần trụi rồi sao?
“Muốn đánh nhau chứ gì? Được, lên đi. Ta luôn sẵn sàng. Đừng có ở đó sủa bậy như chó nữa.” Mạc Phàm nói.
“Ngươi… ngươi nghĩ ta sợ ngươi chắc?” Liêu Minh Hiên tức giận gầm lên.
Trong nháy mắt, bầu không khí giữa hai người nồng nặc mùi thuốc súng, khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.
Mục Nô Kiều cảm thấy tình hình không ổn, vội vàng đi tới bên cạnh Mạc Phàm, kéo hắn lại:
“Cậu đừng nổi nóng nữa. Hoàn thành mục tiêu mới là quan trọng nhất. Có chuyện gì thì về rồi giải quyết sau.”
Mục Nô Kiều đến khuyên giải.
Nhưng khi Liêu Minh Hiên nhìn thấy hành động này, hắn như bị đổ thêm dầu vào lửa, càng thêm tức giận. Dựa vào cái gì mà con gái nhà ai cũng thích sáp lại gần tên Mạc Phàm này? Ngay cả mỹ nhân băng giá Mục Ninh Tuyết dường như cũng có mối quan hệ mập mờ với hắn. Rõ ràng từ đầu đến chân tên này luôn toát ra hơi thở của một tên lưu manh đầu đường xó chợ, chỉ nhờ vận may nhặt được thiên phú hơn người mà đã tưởng mình là đệ nhất thiên hạ rồi sao? Giờ phút này, Liêu Minh Hiên cảm thấy mình thực sự không thể chịu đựng nổi tên này nữa rồi!
“Đi! Chúng ta ra ngoài. Ai thua thì cút thẳng về trường. Chốt!” Liêu Minh Hiên thở hồng hộc vì tức giận, bước ra ngoài trước chờ Mạc Phàm.
“Chơi tới cùng.”
Mạc Phàm cũng chẳng muốn đôi co với loại tiểu nhân này làm gì cho mệt. Cứ đánh cho một trận rồi tính sau. Dù sao, có đánh cho tàn phế thì cũng đã có Bạch Đình Đình chữa trị.
“Các người, quậy đủ chưa!”
Lục Chính Hà quát lớn, tiếng của hắn vang vọng khắp giáo đường.
Sau đó, Lục Chính Hà chạy tới bên cạnh Liêu Minh Hiên, lôi hắn trở lại.
Nhưng Liêu Minh Hiên mặc kệ, chỉ thẳng vào mặt Lục Chính Hà mà mắng:
“Ngươi nghĩ ngươi là ai? Là lão đại ở đây chắc? Tưởng mình là lão đại thì có quyền khoa tay múa chân với người khác à? Tưởng có anh trai làm trong quân đội là có thể ra oai với mọi người sao? Ta thích đấu với ai thì đấu, ngươi làm gì được ta, quản được ta chắc? Cái loại suốt ngày ở học phủ Đế Đô làm bộ làm tịch, tưởng mình giỏi giang lắm hay sao mà cũng đòi quản ta? Ông đây khinh! Trước mặt Mục Ninh Tuyết thì chẳng khác gì con chó ve vẩy đuôi cầu cạnh, mà cũng dám vênh váo trước mặt đại ca ta đây à?”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều chết lặng.
Sắc mặt Lục Chính Hà lúc trắng lúc xanh. Hắn chỉ muốn khuyên can hai người, ai ngờ Liêu Minh Hiên lại như một con chó điên, ngay cả hắn cũng dám cắn.
Huống hồ câu nói cuối cùng kia đã đâm trúng tim đen, khiến Lục Chính Hà khó chịu đến cực điểm.
“Ngươi cũng phát điên rồi đúng không? Có tin ta trói cả ngươi lại không?” Lục Chính Hà thẹn quá hóa giận.
“Trói ta? Ha ha ha, nực cười. Đến Minh Thông còn dám ra tay với người con gái mình thích. Còn ngươi? Ngươi làm được cái gì? Ở trước mặt Mục Ninh Tuyết ngay cả rắm cũng không dám thả. Đại thế gia Lục quân các ngươi từ lúc nào lại sinh ra một tên hèn nhát như ngươi vậy?” Liêu Minh Hiên mặt đỏ tía tai mắng.
Lục Chính Hà bị chửi đến độ trợn tròn mắt. Hắn bất giác liếc nhìn Mục Ninh Tuyết, xem phản ứng của nàng.
Thế nhưng, Mục Ninh Tuyết vẫn lạnh lùng như cũ. Trong mắt nàng chỉ lộ ra vài phần chán ghét đối với Liêu Minh Hiên. Trước đây nàng đã cảm thấy tên này lòng dạ hẹp hòi, quả nhiên không sai.
“Hứa Đại Long, Tiểu Phong, hắn điên rồi, trói hắn lại.” Lục Chính Hà ra lệnh.
“Còn hai người các ngươi nữa, sao lại nghe lời hắn như chó ngoan vậy? Các người cam tâm tình nguyện làm chó cho người khác sai khiến thế à?” Liêu Minh Hiên gào lên.
“…”
Hứa Đại Long và Tiểu Phong nghe vậy cũng cạn lời luôn. Nằm không mà cũng trúng đạn là sao?
Dù thế nào đi nữa, cảm xúc của Liêu Minh Hiên lúc này quả thật quá hung bạo. Mọi người đành phải trói hắn lại, sau đó dùng vải bịt miệng để cái mồm độc địa kia không nói ra những lời đâm chọc tim đen người khác nữa.
…
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Minh Thông thì đột nhiên ra tay với Bạch Đình Đình, Liêu Minh Hiên thì chửi mắng Lục Chính Hà?” Bành Lượng ngồi bên đống lửa, rụt cổ lại nhỏ giọng hỏi.
“Tao cũng không biết nữa. Có lẽ mấy lần trải qua sinh tử đã khiến áp lực trong lòng mọi người tăng cao, nên những suy nghĩ thầm kín nhất mới tuôn trào ra hết chăng?” Triệu Mãn Duyên nói.
“Nhiệm vụ lần này chắc không tiếp tục được nữa rồi.”
“Haizz, không hoàn thành được đợt rèn luyện dã ngoại này, phần tài nguyên mà chúng ta nhận được từ chủ giáo khu sẽ bị cắt giảm.”
Lúc trước, mọi người còn quây quần bên đống lửa, cùng nhau trò chuyện phiếm, hoặc nghe Bành Lượng kể mấy câu chuyện trêu chọc người khác khá là nhàm chán nhưng vẫn rất vui vẻ. Giờ thì khác, mỗi người một góc, mang một tâm trạng riêng. Người quen biết thì tụ lại với nhau. Cả đội ngũ trong thoáng chốc chia thành từng nhóm nhỏ.
Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đứng cùng một chỗ. Triệu Mãn Duyên nhướng mày hỏi Mạc Phàm lúc nào thì chiếm được Bạch Đình Đình, Mạc Phàm cũng không biết trả lời làm sao.
Mới trò chuyện được mấy câu, Mục Ninh Tuyết lạnh lùng đã tiêu sái đi về phía này. Nàng liếc Triệu Mãn Duyên một cái, sau đó quay sang nhìn Mạc Phàm.
Triệu Mãn Duyên cũng là người thức thời, cười ha ha nói:
“Hai cậu nói chuyện đi, tôi đi xem vết thương của Tống Hà thế nào.”
Mạc Phàm nhìn Mục Ninh Tuyết, trong lòng đầy khó hiểu.
Quả thật, Mục Ninh Tuyết là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Nàng có khuôn mặt tuyệt mỹ, nhìn mãi không chán. Hơn nữa, xung quanh nàng còn tỏa ra khí tức băng tuyết mờ ảo, khiến nàng càng thêm thoát tục, đẹp đến mức ai nhìn cũng ngỡ nàng từ trong tranh bước ra.
“Cậu phát hiện ra điều gì sao?” Mục Ninh Tuyết mở lời trước, ánh mắt lộ rõ sự thông tuệ.
“Phát hiện cái gì?” Mạc Phàm không hiểu, hỏi lại.
“Có gì đó không đúng.” Mục Ninh Tuyết nói.
“Không phải đâu. Ai cũng có một mặt tối trong tâm hồn mà. Tên Minh Thông kia vốn đã háo sắc, dưới áp lực lớn không chịu nổi nên mới bộc phát ra ngoài. Còn Liêu Minh Hiên thì lòng dạ hẹp hòi, chỉ nhìn thấy mặt xấu của người khác. Hắn cũng chỉ nói ra những điều thật lòng mà thôi.” Mạc Phàm gối hai tay ra sau gáy, thờ ơ nói.
“Còn một người không bình thường nữa.” Mục Ninh Tuyết nói.
“Ai nữa?”
“Bạch Đình Đình. Quan hệ giữa cậu và cô ấy đâu đã đến mức đó. Trước mặt bao nhiêu người mà cô ấy lại ôm cậu. Tớ thấy cô ấy không phải là người yếu đuối như vậy.” Mục Ninh Tuyết nói tiếp.
“Cô ấy thầm mến tớ từ lâu rồi, chuyện này cũng bình thường thôi. Chẳng phải hồi đó cậu cũng vậy sao? Đang yên đang lành bỗng dưng đòi bỏ nhà đi theo tớ.” Mạc Phàm cười ha ha.
“Lúc đó còn nhỏ, không hiểu chuyện.” Mục Ninh Tuyết thản nhiên đáp.
“Nhưng tớ đã đồng ý với cậu rồi.” Mạc Phàm nói.
“Xin lỗi…”
Nghe vậy, khuôn mặt Mục Ninh Tuyết liền ảm đạm đi mấy phần. Nàng biết chuyện đó đã khiến gia đình Mạc Phàm phải chịu một đả kích nặng nề.
“Không cần xin lỗi đâu. Cho dù bây giờ, cậu có nói câu đó với tớ, vẫn muốn rời khỏi Mục Gia cùng tớ, tớ vẫn sẽ đồng ý như cũ.” Mạc Phàm cười nói, trong nụ cười không hề mang theo chút cảm xúc phức tạp nào.
“Chúng ta đều đã trưởng thành rồi, đừng đùa giỡn như vậy nữa.”
Mục Ninh Tuyết không có phản ứng gì, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ. Không biết chuyện gì đã xảy ra mà khiến nàng trở nên thờ ơ, lạnh nhạt với tất cả mọi thứ như vậy.
“Tớ không nói đùa. Năm đó, cậu vì muốn chạy trốn khỏi sự quản thúc của gia tộc nên đã nói vậy, và tớ đã đồng ý. Cậu có biết vì sao không?” Mạc Phàm nhìn thẳng vào đôi mắt băng giá của nàng, hỏi.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽