Một vuốt rồng hạ xuống, mục tiêu chính là Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần.
Hồn ảnh Thánh Đồ Đằng thần bí sau lưng Mạc Phàm chung quy vẫn chưa trọn vẹn, hiển nhiên hắn vẫn còn thiếu rất nhiều đồ đằng liên quan cần tìm kiếm. Dù vậy, tàn ảnh hiện lên kia cũng đã thể hiện ra khí thế vô cùng to lớn, tựa như thần hỏa rực rỡ, như ngọn lửa từ chín tầng trời.
Thân thể Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần hóa thành dòng nước biển lạnh lẽo, luồn qua khe hở từ vuốt rồng để chạy trốn. Nhưng Mạc Phàm đâu dễ dàng buông tha cho nó. Hắn giơ hai tay lên cao tạo thành hình chữ thập, hồn ảnh Thánh Đồ Đằng thần bí sau lưng cũng chậm rãi xòe ra đôi cánh Cửu Thiên Liệt Diễm, đột nhiên lao về phía Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần.
Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần bị đứt mất vài cái xúc tu ma quái, Thương Hải Chi Nhãn của nó liền mở ra, triệu hồi một hòn đảo hoàn toàn do nước biển tạo thành. Hòn đảo này ép thẳng vào đôi cánh Cửu Thiên Liệt Diễm, ngăn cản ngọn lửa hung bạo đốt cháy toàn thân nó.
Vụt!
Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần biết mình đang bị Mạc Phàm và Thanh Long vây công nên đã quả quyết rút lui.
Thế nhưng, từ trong ánh mắt của nó, Mạc Phàm cảm nhận được sự ác độc tột cùng của tên tà tôn biển cả này. Nó hận không thể biến ảo ảnh mà Mạc Phàm phải chịu đựng thành sự thật, khiến hắn sống không bằng chết.
Mạc Phàm cười gằn.
Chờ giải cứu xong Thanh Long, việc đầu tiên hắn muốn làm chính là diệt tên yêu thần biển cả này!
Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần bay lùi ra xa, Nữ Vương Hoàng Sa Khô Cốt lập tức tới bên cạnh hộ giá.
Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần nhìn thủy triều đang tan rã, vừa nãy vì để có thể giết chết Mạc Phàm, nó đã tập trung toàn bộ thần uy của Thủy Triều Chi Nhãn lên người hắn.
Ý định ban đầu của nó là dù phải ngâm xướng chậm một chút cũng phải xử lý nhanh gọn nhân tố khó lường là Mạc Phàm. Nào ngờ ý chí của tên nhân loại này lại hơn xa tưởng tượng của nó.
Không những không xóa bỏ được tinh thần của tên nhân loại kia, mà còn làm lỡ mất thời gian thủy triều ập tới.
Không thể phân tâm được nữa, nếu còn tiếp tục phân tâm thì cơn sóng ma thao trời sẽ tới lục địa chậm hơn.
Lúc này, nó cũng đành để Mạc Phàm tùy ý mang râu rồng của Thanh Long đi.
...
Tìm lại được râu rồng, Mạc Phàm có thể cảm nhận được năng lượng thần lôi thiên địa hùng hậu bàng bạc ẩn chứa bên trong. Dù chưa gắn lại cho Thanh Long, nó cũng có thể tỏa ra lôi lực đủ để giết chết tất cả đám Thương Nhĩ Cốt Bạng.
Mạc Phàm hấp thu lôi uy trong râu rồng, dung hợp với Không Gian hệ, hình thành từng đạo lôi liên màu xanh.
Lôi liên chứa đựng lực nghiền cực mạnh, hơn nữa mỗi lần chạm vào một con Thương Nhĩ Cốt Bạng thì sẽ nhanh chóng lan sang mục tiêu kế tiếp, hình thành một chuỗi sấm sét liên hoàn.
Những tia sét xanh nhảy múa theo đủ mọi hình thù, xuyên qua tất cả. Hàng ngàn hàng vạn Thương Nhĩ Cốt Bạng bị đánh cho thành bột phấn.
Những khối u ác tính trên lớp da vảy mềm của Thanh Long cuối cùng cũng đã bị loại bỏ, cái đuôi của nó chậm rãi khôi phục lại như ban đầu.
Oành!
Đuôi rồng giơ cao lên rồi đột nhiên quật mạnh vào sa mạc vong linh. Có thể thấy những vết nứt không gian màu xanh lam lan rộng ra như mạng nhện. Vết nứt không gian xẹt qua đám tử linh, những vong linh mạnh mẽ lập tức bị kéo vào trong vực sâu vô tận.
Mạc Phàm đang ở trong sa mạc vong linh, tìm kiếm những sợi xương mềm đang siết chặt lấy Thanh Long.
Rất nhanh, hắn đã phát hiện ra một sợi, phía trên phủ kín những hạt cốt tử linh. Chúng dùng thân thể để gia cố cho sợi xương mềm, còn ở cuối sợi xương lại có tới vài ngàn Khô Cốt Cự Tướng đáy biển. Chúng nó hóa thành phu kéo thuyền Minh Giới, không tiếc bất cứ giá nào để trói chặt một phần thân thể Thanh Long xuống mặt đất.
"Chết hết cho ta!" Mạc Phàm vung tay lên, một đạo Phượng Hoàng Hỏa Dực chém ngang như một lưỡi đao gió.
Dưới Phượng Hoàng Hỏa Dực, đám Khô Cốt Cự Tướng trong nháy mắt tử thương hơn ngàn. Không cho đám Khiên Phu Khô Cốt có cơ hội đào tẩu, không biết từ lúc nào Mạc Phàm đã nhảy lên không trung, chân đạp lên một chiếc Xích Viêm Chu rực cháy.
Xích Viêm Chu từ trên bầu trời xám xịt mênh mông lao xuống, va vào đánh tan đám Khiên Phu Khô Cốt. Vừa chạm tới mặt đất, Xích Viêm Chu liền nổ tung, sức mạnh xích diễm trong khoảnh khắc nuốt chửng tất cả Khiên Phu Khô Cốt, sóng chấn động còn làm cồn cát vong linh cách đó năm sáu cây số ầm ầm sụp đổ.
Gào!
Không còn đám Khiên Phu Khô Cốt níu kéo, Thanh Long cuối cùng cũng có thể hoạt động. Nó giãy mạnh một cái, đột nhiên kéo đứt sợi xương mềm.
Sau đó, móng vuốt nó tóm lấy Ma Thần Hải Lâu, siết chặt. Trong thoáng chốc, cái đầu dữ tợn của Ma Thần Hải Lâu đã bị nghiền nát tan tành.
Đáng tiếc là loại sinh vật khô lâu này không quan tâm đến cái đầu.
Trên người nó lại một lần nữa bắn ra những sợi xương mềm, như dây thừng một lần nữa buộc chặt phần eo của Thanh Long.
Cái đuôi của Thanh Long hiện tại đã hoạt động như thường, đương nhiên nó sẽ không cho Ma Thần Hải Lâu thêm cơ hội nào nữa.
Thanh Long vẫy đuôi.
Thân thể to như hòn đảo của Ma Thần Hải Lâu bị một cú quật đuôi của Thanh Long đánh bay xa mười mấy cây số, dọc đường đi không biết đã làm tan tác bao nhiêu bộ xương cốt cấp Đế Vương cường tráng.
Gào! Gào! Gào!
Thanh Long rít gào, triệt để phát tiết lửa giận lên những vong linh buồn nôn đến cực điểm này.
Mỗi một lần quất đuôi của nó chắc chắn sẽ hất tung lên một đống bột xương.
Vuốt sau của nó tóm lấy những vong linh dũng tướng to như cồn cát một cách chuẩn xác, về cơ bản không có bất kỳ sinh vật nào chạy thoát khỏi long trảo.
Khi Thanh Long được giải thoát, nó ngẩng đầu lên, phun phong tức vào sa mạc vong linh mênh mông ở dưới thân.
Long tức này mới thực sự là hủy diệt. Có thể thấy cát xương mịn của sa mạc vong linh không còn sót lại chút gì, trực tiếp hóa thành hư không trong phong tức của Thanh Long.
Quân đoàn vong linh không ngừng ngã xuống, nhưng vong linh từ đáy biển vẫn liên tục tràn lên bờ. Nhánh ma quân này điên cuồng bành trướng, trắng trợn không kiêng dè. Nhưng dưới long uy bạo phát của Thanh Long, sa mạc vong linh đỏ thẫm này gần như biến mất không còn tăm hơi.
Thanh Long cũng không cần bay lượn. Mặc dù ở trên đất bằng, tứ chi, móng vuốt, thân rồng cường tráng như dãy núi của nó dù không dùng ma pháp thần long cũng có thể dựa vào viễn cổ vũ lực để càn quét đám vong linh giun dế này.
Nó từ sân bay Phố Đông giết tới, đại quân vong linh tán loạn, không biết bao nhiêu vong linh cấp Quân Chủ bị Thanh Long tàn sát. Ngay cả Nữ Vương Hoàng Sa Khô Cốt cũng không cách nào giữ được bình tĩnh, cho dù có ra tay cũng không thể ngăn cản Thanh Long giết chóc.
"Đại Thanh Long, Ma Thần Hải Lâu chưa chết, chúng ta giết nó trước!" Mạc Phàm đứng trên long giác của Thanh Long.
Ác ma cùng Thanh Long liên thủ, lũ vong linh quèn này căn bản không thể chống đỡ nổi.
Những vong linh vọng tưởng dựa vào số lượng để trói buộc một bộ phận nào đó của Thanh Long, về cơ bản đều sẽ bị Mạc Phàm dùng lôi đình phá vỡ. Thanh Long không bị những chiêu trò đó ràng buộc, việc tàn sát đại quân khô lâu quả thực là một cảnh tượng cực kỳ thô bạo.
Thần thú như Thanh Long, chỉ cần lăn một vòng trong sa mạc vong linh cũng đủ đè bẹp hàng ngàn kẻ địch.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂