Hành vi của cơn lốc rồng vằn đen không thể nào ngăn cản, mà số lượng quân chủ rải rác trong biển vong linh cũng không phải là ít, đặc biệt là những vong linh mới sinh ra trên đất liền.
Những quân chủ đã ở đáy biển nhiều năm đều có trí khôn nhất định, chúng biết sau khi bị cơn lốc rồng vằn đen cảm hóa thì sẽ bị Cốt Minh Long nuốt chửng.
Thế nhưng những vong linh đất liền này tâm trí chưa thành hình, đại đa số là vong linh vừa mới được sinh ra, chỉ nắm giữ một chút bản năng săn mồi hung hãn.
Có thể thấy những cơn lốc rồng vằn đen điên cuồng đâm vào đầu các vong linh đất liền, rất nhanh sau đó, trên đầu của những vong linh cấp quân chủ liền xuất hiện một dấu ấn vằn đen cực kỳ tà dị.
Ấn ký này như một loại bệnh dịch cực mạnh, nhanh chóng lây lan ra toàn thân, khiến bộ xương từ màu đỏ sẫm biến thành màu đen kịt, tỏa ra khí tức ôn dịch nồng đậm từ trong xương cốt, đáng sợ đến tột cùng.
Mục tiêu tấn công của cơn lốc rồng vằn đen không chỉ có vong linh, mà những cường giả trong các bộ lạc hải yêu cũng trở thành mục tiêu của chúng. Có thể thấy những hải yêu còn sống sau khi bị lốc rồng vằn đen đâm trúng, huyết nhục trên thân nhanh chóng hóa mủ, bao gồm cả nội tạng và các bộ phận khác, giống như khoác lên một lớp áo bằng bùn, từng mảng tróc ra để lộ tà cốt màu đen bên trong.
Cốt Minh Độc Long lướt qua bầu trời, những tà cốt kia như bị nam châm hút lấy, nhanh chóng bay về phía nó, vá lại những chỗ vỡ nát trước đó, hoặc mọc thêm gai độc cùng sừng độc mới.
Trong phút chốc, tử khí của Cốt Minh Độc Long ngập trời, mây dịch bệnh tràn ngập, tà khí tối om như một trận dịch châu chấu ập đến, toàn bộ thoáng đình trệ ở khu vực Phố Đông rồi điên cuồng tràn vào thành phố.
Trên mặt đất, một con chuột vong linh chui ra từ đống xác, toàn thân được tạo thành từ tranh cốt màu đen, vóc người tuy nhỏ nhưng khí tức tỏa ra lại khiến người ta kinh hãi.
Không bao lâu sau, ngày càng nhiều chuột dịch vong linh xuất hiện, đôi mắt xanh biếc tham lam của chúng tựa như những viên lục bảo trong hố sâu u ám, dày đặc đến đáng sợ.
“Phốc đát… phốc đát… phốc đát…”
Những con ruồi vong linh bay lượn, sinh ra từ trên thân những hải yêu hóa mủ trước đó, chúng bay về phía đám mây dịch bệnh dày đặc, làm cho đám mây càng thêm khổng lồ.
Chuột dịch, ruồi ôn, ong độc.
Cốt Minh Độc Long phảng phất như trong nháy mắt đã hóa thân thành ngọn nguồn của mọi tai ương dịch bệnh. Nó triệu hồi hai nhánh đại quân khác, điều này có nghĩa là sức ảnh hưởng của nó đã mạnh hơn, gần như có thể độc lập rời khỏi Nữ Vương Đáy Biển, trở thành thủ lĩnh mới của đế quốc tai dịch.
Thần quang thánh khiết của Thanh Long cũng không cách nào xua tan được đám mây tai dịch khủng bố. Ở bờ bên kia sông Hoàng Phố, các pháp sư Quang hệ đang dựng lên từng bức tường ánh sáng, tất cả mọi người đều biết rõ những thứ trong đám mây tai dịch kia sẽ mang đến cho nhân loại bao nhiêu thống khổ.
“Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần này rốt cuộc là thứ quái gì?” Mạc Phàm liếc nhìn yêu thần, rồi lại nhìn Cốt Minh Long đã hoàn toàn lột xác.
Thanh Long vất vả lắm mới làm Nữ Vương Đáy Biển bị thương, vốn tưởng rằng có thể ngăn được Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần ngâm xướng, nhưng không ngờ Cốt Minh Long lại lột xác đến hai lần.
Mạc Phàm đứng gần Nghị viên Cổ và những pháp sư Cấm Chú khác.
“Chúng ta liên thủ đối phó với Cốt Minh Ôn Long.” Thủ tịch Chu trầm giọng nói.
“Mấy vị lui về bờ sông đi, những con chuột, con ruồi kia đều mang theo bệnh dịch vong linh, nói thế nào cũng không thể để chúng nó xông vào thành được.” Mạc Phàm nói.
“Cậu và Thanh Long khó mà xoay chuyển được cục diện bây giờ, huống chi Thanh Long còn đang trọng thương.” Nghị viên Cổ lo lắng nói.
Gáy của Thanh Long bị cái đuôi sâu của Cốt Minh Độc Long đâm trúng, đuôi độc vẫn còn cắm ở đó, Thanh Long muốn phun ra long phong e là không thể. Hơn nữa, độc tính đang lan tràn, năng lực của Thanh Long cũng sẽ vì thế mà chịu ảnh hưởng.
“Vừa nãy chúng ta mới chặt đứt liên hệ giữa Nữ Vương Đáy Biển và vong linh thềm lục địa, cao tăng Linh Ẩn đã thi pháp, rất nhanh vong linh thềm lục địa sẽ tán loạn, uy hiếp từ vong linh sẽ giảm đi nhiều. Chúng ta tử thủ trên sông, đủ để cư dân có thời gian rút đi, đến lúc đó đoàn thể pháp sư sẽ rời đi, không đến nỗi toàn quân bị diệt.” Nghị viên Cổ nói tiếp.
Thanh Long làm Nữ Vương Đáy Biển trọng thương đã là một bước cực kỳ then chốt, điều này giúp cho mấy thành viên hội Cấm Chú hoàn thành kế hoạch cắt đứt liên hệ, uy hiếp từ vong linh sẽ nhanh chóng giảm xuống.
Chỉ là bọn họ vẫn chậm một bước. Nếu hoàn thành xong trước khi Cốt Minh Độc Long lột xác, thì đã không đến nỗi có thêm một kẻ địch khủng bố như vậy, đặc biệt là một thủ lĩnh tai dịch sẽ uy hiếp đến tính mạng của lượng lớn người dân.
Sinh vật mang dịch bệnh không giống với yêu ma bình thường.
Yêu ma bình thường chỉ cần tiêu diệt nó thì sẽ không còn vấn đề gì.
Nhưng sinh vật mang theo dịch bệnh sẽ lây nhiễm. Chúng có thể ẩn náu trong đường nước ngầm, trong lượng lớn vật phẩm mà người di cư sử dụng, trong rác thải sinh hoạt. Chỉ cần một con chuột mang bệnh dịch, một con ruồi mang bệnh dịch cũng có thể lây nhiễm cho cả một đám người. Hơn nữa, nếu không khống chế được tình hình thì dịch bệnh sẽ còn bùng phát, sinh ra càng nhiều sinh vật mang bệnh, gây ra vô số cái chết.
Dù không chết, nhưng việc khiến người đang khỏe mạnh phải sinh bệnh, chịu thống khổ, đối với những người trong thời kỳ này đã là một loại dằn vặt tột cùng.
Vong linh đã vô cùng đáng sợ.
Bệnh dịch cũng đáng sợ không kém.
Mà vong linh mang theo bệnh dịch lại là thứ kinh khủng nhất trên thế giới này, đối với bất kỳ một chủng tộc nào, đây cũng có thể là một thảm họa diệt vong.
“Sóng cũng sắp tới rồi.” Mạc Phàm chỉ vào đường chân trời ngày càng dâng cao.
Toàn bộ Phố Đông hiện tại đều đang mưa xối xả, nhưng mưa không phải rơi từ trên trời xuống, mà là từ ngoài đại dương thổi vào.
Cơn mưa xối xả trút xuống từ phương ngang.
Chỉ cần nhìn cũng có thể thấy đường chân trời đã bị sóng biển nuốt chửng. Quyển Thiên Ma Thao còn khổng lồ hơn so với tưởng tượng, như thể một nửa thế giới ở bờ bên kia đã chìm trong biển nước, u ám, ngột ngạt.
Ánh mắt vừa nhìn tới, linh hồn như lập tức bị nuốt chửng, sau đó là một nỗi sợ hãi sâu thẳm không có sức chống cự, khiến người ta hoàn toàn đánh mất năng lực hành động, khả năng suy nghĩ, chỉ có thể tê liệt trên mặt đất, nghênh đón tận thế diệt vong.
Một khi Quyển Thiên Ma Thao ập đến, hơn một nửa số người sẽ không cách nào di chuyển, huống chi còn có đại quân hải yêu quấy nhiễu, cả Ma Đô cùng người dân đều sẽ chìm vào đáy biển.
Không phá nát Thủy Triều Chi Nhãn, tất cả mọi giãy giụa, chiến đấu đều trở nên vô nghĩa.
“Chúng ta không còn đường lui.” Nghị viên Cổ thở dài một hơi.
“Nếu không có đường lui, thì không cần phải lựa chọn nữa.” Mạc Phàm nói.
Thủ tịch Chu gật đầu, cũng không lui về phòng thủ nữa. Nếu không diệt được Thủy Triều Chi Nhãn, thì những cố gắng kiên trì trước đó đều không có ý nghĩa.
Thủ tịch Chu cũng quyết định tử chiến một trận với Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần.
Ông ta triển khai Quang hệ Cấm Chú, đây là thủ đoạn tấn công có hiệu quả nhất.
Đột nhiên, ở phía Bắc có một đoạn tường thành to lớn đang lơ lửng, như một chiến bảo cổ xưa đang bay về hướng này.
Thủ tịch Chu sững sờ, nói với Mạc Phàm: “Cái kia… là viện trợ của chúng ta sao?”
Mạc Phàm nhìn sang, thấy từng đoạn tường thành màu xanh quen thuộc đang hướng tới vị trí của Thanh Long. Ấn ký Thanh Long trên trán hắn càng lúc càng tỏa ra thần quang, nóng rực lên.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ