"Tớ bảo cậu ta đi lấy nước, có lẽ đã đến cái ao cách đây không xa rồi." Bạch Đình Đình đỏ mặt nói.
"Được, để tớ qua đó xem sao. Cậu nhớ dùng Ngưng Thần Ma Khí bảo vệ tinh thần của mình cho tốt nhé. Thứ đó âm thầm đầu độc cậu lúc nào không hay, hình như nó có khả năng khuếch đại cảm xúc của người bị trúng độc lên." Mạc Phàm dặn dò.
"Ừ, ừ." Bạch Đình Đình gật đầu.
Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết dặn dò Bạch Đình Đình thêm một chút. Vì hiện tại vẫn chưa rõ có bao nhiêu người bị thứ này đầu độc nên Mạc Phàm không kể hết mọi chuyện cho cô biết.
Ngưng Thần Ma Khí của Mạc Phàm cũng chỉ bảo vệ được tinh thần của chính hắn mà thôi. Nó có thể khiến Bạch Đình Đình tỉnh táo lại, nguyên nhân chủ yếu là vì cô "bị mê hoặc" không quá sâu. Còn đối với Liêu Minh Hiên và Minh Thông, e rằng khó mà tỉnh lại được, tốt nhất vẫn nên trói họ lại.
Mạc Phàm giả vờ ra ngoài tuần tra, sau đó đi về phía ao nước theo chỉ dẫn của Bạch Đình Đình.
Người nổi điên đầu tiên là Minh Thông, mà hắn ta vừa đi lấy nước về giáo đường là phát bệnh ngay, cũng không đi đâu khác. Cho nên, mầm mống tai họa chắc chắn bắt nguồn từ cái ao nước kia!
*
Nửa đêm, không khí trong hoang thành yên tĩnh đến lạ thường. Từ nơi xa xăm tối tăm, thỉnh thoảng lại vọng đến những tiếng động tựa như nhịp tim, khiến người nghe càng thêm bất an, không biết lúc này sẽ có quái vật nào mò đến tìm thức ăn.
Ánh sao lạnh lẽo rọi xuống, soi tỏ những hình thù ngổn ngang, kỳ dị của mảnh hoang thành.
Lá gan Mạc Phàm cũng lớn thật. Người bình thường mà ở đây vào ban đêm, có lẽ sẽ không dám mạo hiểm rời khỏi giáo đường an toàn… nhưng hắn thì khác.
Ám Ảnh hệ cho Mạc Phàm khả năng nhìn xuyên màn đêm. Rất nhanh, hắn đã tìm thấy cái ao mà Minh Thông đã lấy nước.
Mạc Phàm không trực tiếp đi đến ao nước mà đi vòng quanh tuần tra một lúc.
Vừa đến một vùng đất trũng, dưới chân hắn đột nhiên xuất hiện một đống xương trắng lạnh lẽo, nằm ngổn ngang lộn xộn khắp mặt đất, không rõ là xương của loài vật gì.
Hài cốt thì kệ con mẹ nó đi, thứ này hắn thấy nhiều rồi. Nhưng khi hắn vạch đám cỏ dại cao vút phía trước ra, hắn liền thấy vô số xương trắng xếp thành hàng dài phía trước…
Xương trắng dày đặc, trải dài hơn 50 mét ngay dưới chân Mạc Phàm. Hơn nữa, khu vực này còn là một vùng đất trũng, rõ ràng là một cái hố chôn tập thể!
Dưới ánh sao lạnh như băng, trong không gian yên tĩnh, màu trắng tinh khôi của đống hài cốt hiện ra trông mà giật cả mình. Hắn không tài nào đếm xuể ở đây có bao nhiêu bộ hài cốt. Vấn đề là, nơi này nhìn qua không hề có chút nguy hiểm nào, tại sao khắp nơi đều là xương trắng?
Mạc Phàm tiếp tục đi về phía trước tìm kiếm. Đột nhiên, hắn thấy có mấy sinh vật đang chiến đấu với nhau, cực kỳ điên cuồng, cắn xé thân thể đối phương.
Hắn tiến sâu hơn, cuối cùng cũng nhìn rõ mấy sinh vật này. Thì ra đó là mấy con Độc Nhãn Ma Lang.
Không biết vì nguyên nhân gì mà mấy con Độc Nhãn Ma Lang này lại đánh nhau đến sống chết, như thể có thù hận không đội trời chung. Mỗi một cú cắn đều nhắm vào chỗ hiểm. Máu tươi đầm đìa, trông vô cùng bắt mắt trong đêm đen.
"Kỳ lạ, không phải Độc Nhãn Ma Lang là sinh vật sống theo bầy đàn sao? Sao đột nhiên chúng lại tàn sát lẫn nhau thế này?" Mạc Phàm nấp một bên, chăm chú theo dõi.
Một lúc sau, mấy con Độc Nhãn Ma Lang đã bị đồng loại cắn chết. Cuối cùng, trên mảnh đất chỉ còn lại vài con toàn thân đầy vết thương, ngã gục trên bụi cỏ. Trong thoáng chốc, thảm cỏ xanh đã bị nhuộm thành màu đỏ tươi của máu, một luồng tử khí lan tỏa trong không khí.
Mạc Phàm nhìn mà lòng không khỏi khó tin, lại quay sang nhìn cái ao nước mang theo tử khí quỷ dị cách đó không xa.
Không ổn, ở đây có gì đó rất cổ quái. Tốt nhất nên quay về bảo mọi người nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Xương trắng vương vãi khắp nơi, lại thêm cảnh Độc Nhãn Ma Lang tàn sát lẫn nhau. Chắc chắn ở đây có một sinh vật ma quỷ nào đó có khả năng thao túng tâm trí.
...
Mạc Phàm không dám thăm dò sâu hơn vào ao nước, bởi vì có trời mới biết bên trong ẩn giấu một con quái vật cấp bậc nào. Nó có thể giết chết nhiều sinh vật như vậy, chắc chắn không phải là thứ lương thiện gì.
Mạc Phàm xoay người trở lại giáo đường. Đột nhiên, hắn phát hiện một luồng dao động năng lượng ma pháp cường đại truyền ra từ bên trong.
Ánh lửa!
Một biển lửa đỏ rực!
Vừa quay lại giáo đường, đập vào mắt hắn là một mảnh lửa đỏ chói mắt!
Rõ ràng lúc nãy bên trong vẫn còn yên tĩnh, tại sao mới đi một lúc mà đã chìm trong biển lửa? Vài bóng người thấp thoáng trong ánh lửa, có Tinh Quỹ xẹt qua, cũng có Tinh Đồ đang ngưng tụ…
Mạc Phàm ngây người. Hắn thật sự không hiểu, trong lúc hắn ra ngoài, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong giáo đường?
Hắn không chần chừ nữa, thân hình thoáng cái biến thành một bóng đen, nhanh chóng lẩn vào bóng tối rồi lao về phía giáo đường.
Giáo đường cháy hừng hực, ánh lửa đỏ rực rọi sáng cả một vùng.
Mạc Phàm vừa chạy tới thì thấy Bạch Đình Đình và Bành Lượng đang dìu Tống Hà bị thương rời khỏi nơi nguy hiểm. Cả hai trông rất chật vật, như vừa thoát chết trong gang tấc.
Ở một góc khác của giáo đường, Mạc Phàm thấy Mục Nô Kiều và La Tống đang đại chiến. Cả hai đều sử dụng ma pháp Trung cấp, khí thế tỏa ra cho thấy đây là một trận chiến sinh tử. Hai bên đều tung đòn sát thủ, hận không thể giết chết đối phương, đúng kiểu ngươi chết ta sống.
Tại sao Mục Nô Kiều lại ra tay với La Tống? Chẳng lẽ tên La Tống này lại làm chuyện gì đó hèn hạ với cô ấy sao? Nếu vậy thì không thể tha thứ được!
"Thằng mập chết bầm, ngươi dám đụng đến Kiều Kiều của ta, ta giết ngươi!" Mạc Phàm tức giận mắng, một ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay.
"Mẹ kiếp! Là cô ta ra tay với ta trước đấy chứ! Mạc Phàm, ngươi đừng có nhân cơ hội lấy oán trả ơn nha!" La Tống sợ hãi nói.
Thật ra, La Tống vốn không phải là đối thủ của Mục Nô Kiều, đánh với cô, hắn gần như phải dùng hết ma cụ. Nếu bây giờ Mạc Phàm cũng tham gia, chẳng phải hắn chết chắc sao? Đám người này điên hết cả rồi, người của mình mà cũng xuống tay không chết không thôi!
Mạc Phàm cẩn thận quan sát, lúc này mới để ý thấy giữa mi tâm của Mục Nô Kiều có một chấm đỏ, trông như mạch máu ngưng tụ lại. Nó khiến Mục Nô Kiều vốn đoan trang, lịch sự bỗng trở nên yêu dị, toát ra một vẻ quyến rũ khác lạ.
"Mục Nô Kiều cũng bị trúng độc rồi. Chết tiệt! Lúc trước không phải chỉ khuếch đại cảm xúc thôi sao? Sao mới một lúc đã biến thành chém giết lẫn nhau rồi? Bọn họ bây giờ chẳng khác gì mấy con Độc Nhãn Ma Lang mình vừa thấy..." Mạc Phàm kinh hãi nghĩ thầm.
Bảo hắn ra tay với Mục Nô Kiều, chắc chắn hắn không làm được. Làm nàng bị thương, người đau lòng chẳng phải là hắn sao?
"La mập, ngươi cố gắng chịu đựng một chút, kiềm chế sức mạnh lại, nhớ không được làm nàng bị thương nghe chưa! Ta sẽ nhanh chóng tìm ra kẻ đầu sỏ khiến mọi người phát điên!" Mạc Phàm nói với La Tống.
La Tống nghe vậy chỉ biết khóc thầm. Mẹ mày chứ! Lại còn bảo mình không được làm nàng bị thương. Mày có biết tao sắp chết tới nơi rồi không? Tao vốn đã đánh không lại nàng ta, giờ mày bảo tao kiềm chế lại, chẳng phải là bị nàng vùi dập cho tàn phế sao?
*
Thân ảnh Mạc Phàm nhanh chóng biến mất. Hắn thần không biết quỷ không hay di chuyển đến một hướng khác trong giáo đường.
Qua bên này, Mạc Phàm liền thấy Triệu Mãn Duyên và Trịnh Băng Hiểu đang bị đám người Trầm Minh Tiếu, Tinh Tinh, Triệu Minh Nguyệt vây công.
Bên cạnh Trịnh Băng Hiểu là một con Nham Thạch Cự Ma, thân thể cao bằng nhà ba tầng. Sức mạnh của Nham Thạch Cự Ma này cực kỳ kinh người. Một quyền nện xuống đủ khiến đất đá văng cao hơn 10 mét.
Không ngờ tên Trịnh Băng Hiểu này lại ẩn giấu sâu đến vậy. Ai mà ngờ được, hắn lại có một con Khế ước thú cấp Chiến tướng.
Con Nham Thạch Cự Ma này vung hai cánh tay, chặn đứng đòn tấn công ma pháp Hỏa hệ Trung cấp của Triệu Minh Nguyệt. Một đòn Liệt Quyền với năng lượng khổng lồ như vậy oanh lên người nó mà cũng chỉ khiến thân thể nó lung lay, lùi lại vài bước. Nó đã hoàn toàn đỡ được!
"Một sinh vật thật mạnh!" Mạc Phàm lẩm bẩm.
"Mạc Phàm, con mẹ mày chứ! Đừng bảo với tao rằng mày cũng bị điên rồi nha!" Đúng lúc này, Triệu Mãn Duyên chửi Mạc Phàm một tiếng.
"Tao không bị đầu độc." Mạc Phàm vội vàng nói.
Triệu Mãn Duyên và Trịnh Băng Hiểu nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
Tên biến thái Mạc Phàm này mà cũng bị đầu độc thì phải cần 3-4 người vây công mới mong chế ngự được hắn. Lôi Hỏa song linh chủng đâu phải để nói chơi!
"Mày nhanh nghĩ cách giúp bọn họ khôi phục lại đi. Nếu không bọn tao không chết vì họ thì họ cũng sẽ chết vì bọn tao!" Triệu Mãn Duyên nói.