Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3003: CHƯƠNG 2937: KHUẤT NHỤC

"Chẳng lẽ các hạ là một pháp sư Cấm Chú?" Vị đại đội trưởng râu quai nón cẩn thận dò hỏi.

Bởi vì dù là pháp sư Siêu Giai viên mãn cũng không thể nghiền ép Lam Chu Bạch Hải Yêu đến mức này. Dù sao với thực lực của nó, một đội pháp sư Siêu Giai mãn tu cũng chưa chắc đã giết nổi.

Mọi người đều đã chứng kiến cảnh tượng vị cao nhân kia hành hạ Lam Chu Bạch Hải Yêu. Con yêu ma cấp Siêu Quân Chủ đó căn bản bị đè bẹp xuống đất, không có lấy một cơ hội phản kháng, chứ đừng nói đến chuyện chống cự.

Ngoài Cấm Chú ra, gã đại đội trưởng không thể tưởng tượng nổi cấp bậc nào lại có thể chà đạp một con Siêu Quân Chủ như vậy.

"Vậy anh cảm thấy tôi là Cấm Chú sao?" Mạc Phàm nở nụ cười.

"Ồ, tôi biết rồi, nhất định các hạ là Vi Nghiễm! Thật vinh hạnh khi được gặp ngài ở đây. Quả thật, trông ngài còn trẻ hơn chúng tôi tưởng tượng nhiều, lại còn anh tuấn hơn nữa!" Đại đội trưởng râu quai nón kinh ngạc thốt lên.

Những người khác cũng vội vàng tiến tới, thật sự cho rằng Mạc Phàm chính là vị pháp sư Cấm Chú đã lập đại công ở Ma Đô, Vi Nghiễm.

Đại đội Binh Phong trước đây đều hoạt động ở nước ngoài, sau khi Ma Đô thi hành kế hoạch xây dựng hàng rào phòng thủ, bọn họ mới trở về, vì thế cũng không hiểu rõ về trận đại chiến thực sự giữa nhân loại và yêu vương.

Mạc Phàm không trả lời, chỉ vẫy tay từ biệt bọn họ.

Ánh mắt gã đại đội trưởng càng sáng hơn, cho rằng đối phương không muốn để lộ thân phận.

"Đúng là Vi Nghiễm các hạ rồi, chẳng trách lại mạnh như vậy."

"Không hổ danh là pháp sư Cấm Chú trẻ tuổi nhất. Gần một năm nay không nghe tin tức gì về ngài Vi Nghiễm, hóa ra là đi bế quan tu luyện."

"Người ta là pháp sư Cấm Chú mà còn cố gắng như vậy, chúng ta nỗ lực thế này đã là cái thá gì." Gã pháp sư bụng bia lại bắt đầu than thở.

...

Thành trì dưới lòng đất.

Thành trì được xây dựng chủ yếu bằng sắt thép, nghiễm nhiên đã phát triển thành một tòa thành dưới lòng đất của Ma Đô. Đường phố, khách sạn, quán rượu, cửa hàng... mọi thứ đều đầy đủ, có thể so sánh với một thị trấn sầm uất.

Mỗi ngày nơi này đều có hàng ngàn người ra vào, gần như đã vượt qua cả Chiến thành Đông Hải của Nhật Bản. Các ma pháp sư và đoàn đội pháp sư có thực lực và danh tiếng từ khắp nơi trên cả nước đều tụ tập về đây, thậm chí còn có thể thấy cả những lính đánh thuê nước ngoài.

Ma Đô vốn là một đại đô thị quốc tế hóa, hiện tại bị hải yêu xâm chiếm, quốc gia vô cùng cấp thiết phải đoạt lại vùng đất này. Lại có một lượng lớn hải yêu cường đại coi Ma Đô là một lỗ hổng của nhân loại, vô số chủng tộc từ Thái Bình Dương kéo đến đây giao chiến, cướp đoạt những tài nguyên quý hiếm của con người.

Trong hơn một năm, Ma Đô đã hoàn toàn biến thành một chiến trường. Vô số nhân loại tiến vào thành trì dưới lòng đất, khởi động đủ loại kế hoạch càn quét. Vô tận hải yêu cũng tràn vào Ma Đô, lợi dụng ma thạch và các nguồn năng lượng khác của nhân loại để nhanh chóng sinh sôi, lột xác.

Hội Cấm Chú của nhân loại đang nghỉ ngơi hồi sức, các Đế Vương trong yêu ma cũng đang ẩn mình dưỡng thương ở một nơi nào đó dưới lòng đất Ma Đô, tạm thời sẽ không có những va chạm kịch liệt. Vì thế, cuộc chiến dai dẳng này cuối cùng vẫn là cuộc đối đầu giữa quân đoàn nhân loại và các bộ lạc yêu ma.

Hoặc là từng chút một càn quét yêu ma sạch sẽ, trả lại sự yên tĩnh cho Ma Đô.

Hoặc là bị yêu ma dần dần chiếm lấy, khiến Ma Đô phồn hoa triệt để trở thành một ma huyệt trên lục địa.

...

Quán rượu Hồng Phong, mọi người trong Đại đội Binh Phong đều ngồi ở đại sảnh, vừa thưởng thức những vũ nữ uốn éo thân thể vừa uống bia lạnh.

Hôm nay bọn họ bội thu lớn, không tốn chút công sức nào đã thu được một lượng lớn tinh hạch của Lam Chu Bạch Hải Yêu, hơn nữa thi thể cấp Quân Chủ cũng mang lại cho họ một khoản kếch xù. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, năm sau họ có thể nộp đơn lên Hiệp hội Ma Pháp xin thăng cấp lên Binh đoàn.

Tâm trạng của gã đại đội trưởng đặc biệt khoan khoái. Ban đầu, bọn họ đã tính rằng trong lần tổng tiến công này sẽ mất đi không ít thành viên, nhưng không ngờ lại vớ được món hời từ trên trời rơi xuống.

"Xin mạn phép hỏi, đây có phải là đại đội trưởng của Binh Phong không?" Một người đàn ông trung niên trông có vẻ hào hoa phong nhã đi tới hỏi.

"Là tôi, anh là ai?" Đại đội trưởng râu quai nón nói.

"Chỉ là một kẻ vô danh thôi. Vừa nãy tôi nghe đội viên của anh nói đã gặp được pháp sư Cấm Chú Vi Nghiễm ở khu dạy học Minh Châu, là thật sao?" Người đàn ông trung niên rất lễ phép hỏi.

Đại đội trưởng râu quai nón lập tức nhíu mày.

Mình đã cố ý nhắc nhở thuộc hạ đừng nói ra chuyện này, để tránh người ngoài dị nghị bọn họ ăn hôi, ai ngờ bọn họ lại không giữ được mồm miệng.

"Không có đâu, chắc là ai đó uống say nói bậy thôi." Đại đội trưởng râu quai nón phủ nhận.

"Thế nhưng lần này các người toàn thắng trở về, tôi có hỏi qua một vài lính đánh thuê khác, họ đều nói các người không có thực lực để càn quét toàn bộ Lam Chu Bạch Hải Yêu. Là Vi Nghiễm đã hỗ trợ sao?" Người đàn ông trung niên đẩy gọng kính, nói.

Lúc này, gã đại đội trưởng mới chú ý người đàn ông trung niên này là con lai, da rất trắng, con ngươi màu nâu, nói tiếng phổ thông cũng không chuẩn cho lắm.

"Đã bảo không thấy là không thấy, không có chuyện gì khác thì đừng làm phiền chúng tôi uống bia." Đại đội trưởng râu quai nón mất kiên nhẫn, nói.

Người đàn ông mang dòng máu lai nở nụ cười, chỉ là nụ cười này khiến người ta lạnh thấu xương.

Đại đội trưởng râu quai nón tốt xấu gì cũng là một pháp sư tam hệ mãn tu, trước mặt vị cao nhân kia thì có thể thấp kém một chút, nhưng không phải con mèo con chó nào cũng có thể uy hiếp. Gã đột nhiên đứng dậy, đối mặt với người đàn ông lai này.

"Ngồi xuống!" Giọng của người đàn ông lai đột nhiên cao lên, ngữ khí mang theo mệnh lệnh.

Thân thể đại đội trưởng râu quai nón run lên, toàn bộ cơ thể rắn chắc như bị thứ gì đó đè nát, đột nhiên ngồi phịch trở lại ghế, chiếc ghế trực tiếp bị ngồi cho vỡ tan.

Gã pháp sư bụng bia ở bên cạnh kinh hãi biến sắc, vội vàng tới khuyên can.

"Vị tiền bối này, vị tiền bối này, xin đừng nổi giận. Chúng tôi xác thực đã gặp ngài Vi Nghiễm, chính ngài ấy đã càn quét đám Lam Chu Bạch Hải Yêu, còn chúng tôi chỉ dọn dẹp chiến trường giúp ngài ấy mà thôi." Gã pháp sư bụng bia vội vàng nói.

"Miêu tả một chút xem nào." Người đàn ông lai nói.

"Lúc đó ngài ấy mặc một bộ bạch sam, tóc đen hơi rối, như thể cả năm không chăm sóc vẻ bề ngoài, trên trán có một cái..." Gã pháp sư bụng bia vội vàng miêu tả.

Người đàn ông trung niên dường như đã có được thông tin mình cần, hờ hững liếc nhìn đại đội trưởng râu quai nón, ngữ khí lộ ra vài phần xem thường: "Sau này người khác hỏi cái gì thì trả lời cho đàng hoàng vào. Nhà ta nuôi chó trông cửa cũng vậy, lúc nào cũng cần ta quất mạnh mấy roi thì nó mới biết ta không nói đùa."

Cầm lấy chai bia trên bàn, người đàn ông trung niên đổ thẳng bia lạnh lên đầu gã đại đội trưởng, vừa đổ vừa cười.

Những đội viên khác ở bên cạnh, không một ai dám đứng ra ngăn cản, mà căn bản cũng không ngăn được. Khí tức tỏa ra từ người đàn ông trung niên khiến toàn thân bọn họ run lên, đáng sợ tột cùng.

Sau khi làm nhục xong, người đàn ông lai lúc này mới nghênh ngang rời đi.

Đại đội trưởng râu quai nón nằm sõng soài trên mặt đất, dù người kia đã rời đi một lúc lâu nhưng gã vẫn không đứng dậy nổi. Vẻ chật vật đó không phải vì bị bia đổ lên người, mà là vì sự căm phẫn và bất lực khi phải chịu đựng nỗi nhục nhã tột cùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!