Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3011: CHƯƠNG 2945: THỂ CHẾ CẤM CHÚ

"Còn một chuyện nữa. Nếu không có gì thay đổi, Đại Địa Kết Tinh Hỏa hệ mà Vi Nghiễm nhận được chính là viên tôi đã nộp cho quốc gia. Hiện tại tôi đã đủ điều kiện bước vào cảnh giới Cấm Chú, không biết quốc gia có thể cấp cho tôi một viên không?" Mạc Phàm hỏi.

Hắn tìm đến Hoành Ngọ cũng là để hỏi chuyện liên quan đến Cấm Chú. Trước đó, Hoa quân thủ từng nhắc qua vài điều. Nếu Đại Địa Kết Tinh là do quốc gia ban cho Vi Nghiễm, vậy thì liệu hắn có đủ tư cách để nhận được đãi ngộ tương tự hay không.

"Đơn của cậu tôi sẽ trình lên sớm nhất có thể. Nhưng cậu cũng biết đấy, Đại Địa Kết Tinh là thứ có thể gặp chứ không thể cầu, có lẽ hiện tại cả nước cũng không tìm được viên nào phù hợp với cậu. Nhưng cứ yên tâm, dù sao cậu cũng đã có cống hiến to lớn cho quốc gia, huống hồ còn từng nộp lên một viên Đại Địa Kết Tinh. Chỉ cần xuất hiện Đại Địa Kết Tinh có thuộc tính phù hợp, chắc chắn sẽ ưu tiên cho cậu." Hoành Ngọ nói.

"Vậy xem ra vẫn chưa có gì rồi." Mạc Phàm xoa xoa thái dương.

"Ít nhất sẽ có một viên, chỉ là thời gian cụ thể chưa thể nói trước. Mặt khác, khi cậu chuẩn bị đột phá Cấm Chú, còn cần làm rất nhiều thủ tục báo cáo." Hoành Ngọ nói.

"Thủ tục báo cáo là sao?" Mạc Phàm khó hiểu hỏi.

"Báo cáo với Hiệp Hội Ma Pháp Tối Cao. Chúng ta thuộc phạm vi quản hạt của Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á, đương nhiên cậu phải báo cáo tình hình tu luyện thực tế của mình, bao gồm cả quốc gia chúng ta. Sau khi có được Đại Địa Kết Tinh cậu cần, chúng ta cũng phải trình báo lên Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á rằng quốc gia sẽ có thêm một pháp sư Cấm Chú." Hội trưởng Hoành Ngọ giải thích cho Mạc Phàm.

"Nói cách khác, tôi có bước vào Cấm Chú được hay không còn phải thông qua Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á?" Mạc Phàm nhướng mày hỏi.

"Cậu có thể hiểu là như vậy."

Việc có thể trở thành Cấm Chú hay không không đơn thuần chỉ dựa vào tu vi bản thân và duyên trời ban, mà còn phải xem Hiệp Hội Ma Pháp có phê chuẩn hay không. Điều này chưa từng xuất hiện ở bất kỳ cảnh giới tu vi nào trước đó.

"Cấm Chú vốn là một cấp bậc không nên tồn tại. Bước vào Cấm Chú tương đương với việc đánh mất một phần bản thân, không phải cứ càng mạnh thì càng tự do. Đây cũng là điều tôi hy vọng cậu phải cân nhắc thật kỹ trong chuyện của Mục Ninh Tuyết, nhất định phải cẩn trọng." Hội trưởng Hoành Ngọ nói tiếp.

"Có trường hợp nào không cần báo cáo với Hiệp Hội Ma Pháp không?" Mạc Phàm hỏi.

"Chuyện này cậu có thể đi hỏi Viện trưởng Tiêu. Viện trưởng Tiêu của các cậu không đăng ký danh tính pháp sư Cấm Chú, nên đương nhiên hiện tại ông ấy không thể gia nhập Hội Cấm Chú Trung Quốc để trở thành một thành viên trong đó. Trên thế giới này vẫn tồn tại một số ít cường giả tự mình đột phá, bước vào cảnh giới Cấm Chú. Nhưng những người này một khi để lộ tu vi của mình sẽ bị cưỡng chế đưa vào Hội Cấm Chú, nếu không sẽ phải chịu sự trừng phạt từ Hội Đồng Minh Năm Châu và Thánh Thành." Hội trưởng Hoành Ngọ nói.

"Đúng là bá đạo thật. Vậy chẳng phải nhóm người mạnh nhất thế giới này đều nằm trong thể chế của Thánh Thành và Hiệp Hội Ma Pháp Tối Cao sao?" Mạc Phàm nói.

"Không thể không bá đạo. Trước khi Hội Cấm Chú được thành lập, thế giới đã xảy ra vô số thảm họa do các pháp sư Cấm Chú không bị quản thúc gây ra. Thế giới của chúng ta tuy lớn nhưng không gian sinh tồn lại rất chật hẹp, đất đai một khi bị Cấm Chú phá hoại thì gần như không thể phục hồi. Uy lực của Cấm Chú vượt xa những ma pháp thông thường, năng lượng của nó quá mức đáng sợ. Vì vậy, một khi có kẻ vì ân oán cá nhân, lợi ích riêng tư hay tâm địa hiểm độc mà ra tay, người khổ vẫn là dân thường bách tính." Hoành Ngọ thở dài một hơi.

Về mối quan hệ lợi hại của Cấm Chú, Hoành Ngọ vẫn muốn nói rõ với Mạc Phàm.

"Tiếc là tôi không thấy những kẻ cầm quyền kia tuân thủ tốt công ước Cấm Chú. Chúng ta không bàn chuyện này nữa, tôi còn việc khác cần xử lý." Mạc Phàm lắc đầu nói.

"Nhất định phải bình tĩnh, đừng kích động." Hội trưởng Hoành Ngọ nhắc nhở lần nữa.

...

Ngay từ đầu, Mạc Phàm đã không hy vọng Hiệp Hội Ma Pháp sẽ cho mình một viên Đại Địa Kết Tinh quý hiếm, huống chi sau khi nghe Hoành Ngọ nói xong, hắn càng tin rằng cả Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á lẫn Hội Đồng Minh Năm Châu đều sẽ không cho phép hắn bước vào Cấm Chú.

Chỉ cần bọn họ không muốn hắn trở thành Cấm Chú, vậy thì việc lấy được Đại Địa Kết Tinh từ Hiệp Hội Ma Pháp là điều không thể.

Sự việc còn phức tạp và vi diệu hơn hắn tưởng.

Dù hắn có lập đại công cho Ma Đô, nhưng một khi liên lụy đến Thánh Thành và Hội Đồng Minh, trong nước vẫn sẽ có nhiều người chọn cách khoanh tay đứng nhìn.

Mạc Phàm biết rõ, lúc trước khi hắn khiêu chiến Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á, cũng chẳng có ai ra tay tương trợ, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình.

"Mạc Phàm, anh không tin tưởng Hội trưởng Hoành Ngọ lắm đúng không?" Yến Lan nhỏ giọng hỏi.

"Dù sao ông ta cũng ở trong thể chế của Hội Cấm Chú. Có đáng tin hay không còn phải xem ông ta hành động thế nào, là thực hiện chức trách của một hội trưởng Tháp Pháp Sư Đông Phương Minh Châu, hay là vì để không xung đột với cao tầng Hiệp Hội Ma Pháp Tối Cao mà làm lơ. Chuyện này khó nói trước được." Mạc Phàm thản nhiên đáp.

"Quả thật Vi Nghiễm có giấu giếm một số chuyện, nhưng cũng không đến mức bị Hội Cấm Chú trực tiếp xóa tên. Xem ra bên trong Hội Cấm Chú có kẻ cấu kết với Thánh Thành, không định để người khác biết được chân tướng sự việc." Yến Lan nói.

Khi Yến Lan nói ra những lời này, giọng cô đặc biệt ảm đạm.

Bản thân Yến Lan cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Đứng trước những thế lực như Hiệp Hội Ma Pháp Tối Cao, Thánh Thành, Hội Đồng Minh Năm Châu, họ giống như những dãy núi sừng sững hùng vĩ nhất thế giới, còn mình chỉ nhỏ bé như con ruồi con muỗi, làm sao có thể chống cự, làm sao có thể tự vệ?

"Cô yên tâm, chúng ta không phải là hết cách. Chúng ta sẽ lập tức xuất phát, đến Thánh Thành một chuyến." Mạc Phàm nói với Yến Lan.

"Đi Thánh Thành? Đây không phải là tự chui đầu vào lưới sao?" Yến Lan sợ đến mức sắc mặt tái nhợt.

"Yên tâm, ở Thánh Thành có người tôi tin cậy."

...

Toàn bộ sự việc này có vội cũng vô ích. Mạc Phàm không đi Thánh Thành ngay lập tức mà đến khu căn cứ Phi Điểu trước, ghé qua Phàm Tuyết Sơn xem tình hình một chút.

Phàm Tuyết Sơn giống như một trái tim đang đập của thành thị phồn hoa, vẫn đang tiếp tục mở rộng địa giới. Phàm Tuyết Tân Thành dần trở thành nội thành an toàn nhất vùng duyên hải.

Mục Ninh Tuyết rời đi, cùng với những sóng ngầm đang cuộn trào cũng không gây ảnh hưởng gì tới Phàm Tuyết Sơn.

"Hẳn là có người đã che ô cho chúng ta." Mạc Phàm thầm đoán.

Phàm Tuyết Sơn không bị ảnh hưởng, cho thấy có đại nhân vật trong nước đang che chở, không cho phép Thánh Thành và Hội Đồng Minh Năm Châu tiến vào Phàm Tuyết Sơn gây sự. Nếu không, với tác phong của Thánh Thành và Hội Đồng Minh, làm sao có thể để Phàm Tuyết Sơn yên ổn không chút tổn hại được.

Phàm Tuyết Sơn không có chuyện gì xảy ra khiến Mạc Phàm cảm thấy thư thái hơn nhiều. Nếu Phàm Tuyết Sơn xảy ra biến cố, cả Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đều khó lòng an tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!