Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3018: CHƯƠNG 2952: CHUYỆN LẠ Ở SONG THỦ CÁC

Gương mặt Linh Linh tràn ngập oán niệm, nhưng trong đôi mắt vẫn ánh lên nét rạng rỡ.

Cuối cùng Mạc Phàm cũng chịu ra ngoài rồi.

Linh Linh sẽ không cần phải đến ngôi trường nhàm chán kia nữa.

Những kiến thức ở trường, Linh Linh đã nắm vững toàn bộ từ trước năm 14 tuổi, đến lớp đối với cô bé chỉ là một loại nghi thức mà thôi.

"Anh vừa từ Thánh Thành trở về, có được một ít tin tức liên quan đến Hồng Ma." Mạc Phàm lập tức kể lại cho Linh Linh những gì Saga đã nói về Hồng Ma.

Mạc Phàm nhớ lại lúc ở Ma Đô, Linh Linh đã mang đến một viên ngưng tụ tà châu tràn đầy năng lượng. Thực tế, cả Mạc Phàm và Linh Linh đều không ngờ rằng Bao lão đầu vẫn luôn âm thầm điều tra về Hồng Ma.

Có tin tức từ Thánh Thành, cộng thêm manh mối mà Bao lão đầu lần theo, việc tìm ra Hồng Ma hẳn là không quá khó khăn.

Cuối cùng cũng có thể đối phó với bản thể của Hồng Ma, chuyện này đối với Linh Linh và Mạc Phàm giống như một khúc xương mắc nghẹn trong cổ họng.

"Có thể xác định được vị trí của hắn không?" Mạc Phàm hỏi Linh Linh.

Linh Linh đối chiếu tư liệu từ Thánh Thành với của Bao lão đầu, một lúc sau mới lên tiếng: "Có thể, chỉ là nơi này có chút đau đầu."

"Ở đâu?" Mạc Phàm hỏi.

"Ngay tại nơi hắn sinh ra, Song Thủ Các ở Nhật Bản." Linh Linh đáp.

Mạc Phàm hơi kinh ngạc, không ngờ bản thể của Hồng Ma lại là một kẻ nặng tình quê hương như vậy.

Cũng tốt, sinh ra ở đâu thì kết thúc ở đó. Sinh vật như Hồng Ma vốn không nên tồn tại trên thế giới này, bản thân nó đại diện cho chấp niệm, giống như một loại oan hồn quấn lấy người khác không buông.

...

Nếu đã quyết định đến Nhật Bản, tốc độ hành động phải càng nhanh càng tốt.

Mạc Phàm cũng không kịp gọi những người đồng đội không rõ tung tích, hiện tại bọn họ cũng đang bộn bề nhiều việc.

Mạc Phàm cùng Linh Linh lên đường tới Nhật Bản. Xét thấy bản thể của Hồng Ma – Nhất Thu – cùng Vọng Nguyệt Danh Kiếm và Fujikata Nobuko đều là những người quen biết lâu năm, Mạc Phàm dự định sẽ đến chào hỏi họ trước khi ra tay đối phó với hắn.

Hai người họ đều là cao tầng của Song Thủ Các. Nhớ lại lần trước đội tuyển quốc phủ của mình đến đây đá quán, khi bước chân vào Song Thủ Các, Mạc Phàm không khỏi hồi tưởng lại những trận so tài nảy lửa với các đội viên Nhật Bản.

Thật đúng là có chút hoài niệm.

Mạc Phàm tìm một khách sạn gần Song Thủ Các để nghỉ lại, những ngày qua anh gần như không được nghỉ ngơi tử tế.

Vừa kết thúc bế quan đã phải đến Ma Đô, sau đó lại bay sang châu Âu, từ châu Âu về Đế Đô, rồi không nghỉ chút nào lại lập tức tới Nhật Bản, cả người có chút rã rời.

Đối phó với Hồng Ma Nhất Thu không phải chuyện đơn giản, Mạc Phàm không thể để bản thân ở trong trạng thái uể oải được.

"Anh muốn ngủ một giấc đến mai, Linh Linh, em cứ lấy thân phận du khách đi tham quan Song Thủ Các trước đi." Mạc Phàm nói với Linh Linh.

"Được, anh nghỉ ngơi trước đi." Linh Linh sửa sang lại mái tóc của mình.

Mạc Phàm phát hiện Linh Linh bây giờ đã thích chưng diện hơn trước, đây là một chuyện tốt. Đã là con gái thì nên xinh đẹp một chút, một cô gái xinh đẹp có thể làm cho hoàn cảnh âm u tử khí trở nên tươi sáng hơn vài phần, chứ đâu thể là một thiếu nữ cả ngày chỉ nghĩ đến giải phẫu, giết yêu, trừ ma...

...

Sáng sớm tinh mơ, Mạc Phàm ngủ say như chết, có lẽ phải đến tối mịt anh mới tỉnh lại.

Linh Linh trang điểm xong liền ra ngoài. Mái tóc được kẹp gọn gàng, để xõa vừa đủ xuống vai. Vẻ xinh đẹp của Linh Linh càng được mái tóc ngắn vừa phải tôn lên, trông như một thần tượng trẻ tuổi vừa bước vào phim trường, toát ra khí chất đặc biệt không thuộc về lứa tuổi này, bất kể đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý của mọi người.

Mang một đôi dép lê thoải mái, Linh Linh hòa mình vào dòng du khách. Trong thoáng chốc, ánh mắt của cánh đàn ông trong đoàn căn bản không còn nhìn Song Thủ Các, tâm trí lại càng chẳng bận tâm đến lịch sử của nó.

"Em đi một mình sao?"

"Anh có thể làm quen với em được không?"

"Em từ đâu tới vậy?"

Rất nhiều người đến bắt chuyện, rất nhiều người hỏi han, thậm chí một vài tay săn ảnh đường phố cũng không tự chủ được mà giơ máy lên.

Cuối cùng, Linh Linh phải đeo kính râm, che đi một chút vẻ ngoài xinh xắn dễ gần của mình, dựa vào khí chất lạnh lùng cao ngạo mà cặp kính mang lại để từ chối những kẻ cứ muốn làm quen dọc đường.

Song Thủ Các sẽ có một khoảng thời gian mở cửa cho du khách tham quan. Lúc này, người đến tham quan nối liền không dứt, trong đó có cả rất nhiều du khách Trung Quốc cũng coi nơi này là một địa điểm nhất định phải ghé qua.

Linh Linh đi đến sườn đồi thì thấy một đám thanh niên trạc tuổi đôi mươi đang huấn luyện. Bọn họ hẳn là thành viên của quốc quán, đang chuẩn bị cho mùa giải mới của Học Phủ Chi Tranh. Nghĩ đến không lâu nữa thôi, các đội viên từ những quốc phủ khác nhau sẽ đại diện cho quốc gia của mình đến nơi này khiêu chiến.

Thực lực của những người này đều đã đạt tới trình độ Cao giai.

Điều này làm Linh Linh có chút bất ngờ. Thành viên quốc quán đã có thực lực Cao giai, điều này đủ cho thấy tổng thể sức mạnh của thế hệ pháp sư trẻ Nhật Bản đã tăng lên một bậc.

Xem ra, sự xâm lăng của hải yêu đã thúc đẩy thực lực tổng thể của cả một quốc gia tăng lên.

"Du khách sao?" Quân quan Ozawa hỏi.

"Vâng." Linh Linh đưa hộ chiếu của mình ra.

"Một mình thôi à?"

"Vâng, một mình."

"Cô là thợ săn?" Quân quan Ozawa rất nhanh đã chú ý đến thân phận thợ săn trên giấy chứng nhận của Linh Linh, hơn nữa còn kinh ngạc khi phát hiện cô bé là Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh.

"Có vấn đề gì không?" Linh Linh hỏi ngược lại.

"Cô hiểu lầm rồi. Thực ra chúng tôi đang liên hệ với Liên Minh Thợ Săn, bởi vì Song Thủ Các của chúng tôi gần đây xảy ra một vài chuyện kỳ quái, chúng tôi cần một vài thợ săn có kinh nghiệm giúp đỡ một chút. Kỳ thực cũng chỉ là vài chuyện nhỏ thôi, nếu cô đồng ý, tôi có thể để học viên dẫn cô đi tham quan, tiện thể nói qua với cô một chút." Quân quan Ozawa nở một nụ cười áy náy.

"Cũng được, dù sao tôi cũng chỉ định đi dạo một vòng." Linh Linh đồng ý.

"Vậy thì thật cảm tạ. Hiện tại tình hình ven biển quá nghiêm trọng, các Thợ Săn Đại Sư cấp cao cũng không để ý đến những chuyện kỳ lạ này, nhưng các học viên quốc quán đều phản ánh, chúng tôi lại không thể không xử lý. Xin hãy chờ một chút, chúng tôi sẽ đi sắp xếp ngay lập tức. Song Thủ Các có nhiều nơi không cho phép du khách tham quan, chúng tôi sẽ cấp cho cô giấy thông hành." Quân quan Ozawa nói.

...

Đợi khoảng vài phút thì có hai học viên quốc quán đi tới, một nam một nữ, tuổi tác không chênh lệch với Linh Linh quá nhiều.

Học viên quốc quán cũng như đội viên quốc phủ, tuổi tác cơ bản đều trên dưới 20. Tuy Linh Linh nhỏ hơn họ vài tuổi, nhưng khí chất lại không hề non nớt hay ngây ngô.

"Xin hỏi giáo viên của em đâu ạ? Bọn chị phụng mệnh quân quan Ozawa, dẫn đại sư đến tham quan Song Thủ Các." Nữ học viên quốc quán đi tới mở miệng hỏi.

"Là tôi đây." Linh Linh chỉ vào mình.

"Em sao?" Nữ học viên quốc quán quan sát Linh Linh lần nữa.

Lúc này, quân quan Ozawa đang xử lý việc khác ở một bên vội vã chạy tới, xác nhận thân phận của Linh Linh.

"Em ấy nhìn qua còn nhỏ tuổi hơn cả em, làm sao có thể là Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh được?" Ishida Ikeko nói.

Quân quan Ozawa gãi đầu.

Nói thật, chính ông ta khi nhìn giấy chứng nhận cũng không dám tin. Nhưng lúc nãy rời đi một lát, thực chất là để tra cứu thông tin thợ săn, và phát hiện cô bé này đúng là một Thợ Săn Đại Sư, đã từng giải quyết sự kiện Nịch Chú khiến Nhật Bản tổn thất nặng nề.

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!