"Takahashi Kaede, tuy cậu còn nhiều thiếu sót, nhưng mấy ngày nay cậu đã dựa vào thực lực của mình để tiến vào đội tuyển quốc gia. Nhưng vào được đội tuyển đã là mục tiêu cuối cùng của cậu sao? Điều cậu cần làm là tỏa sáng ở Giải Đấu Học Viện Thế Giới, nơi vô số thiên tài từ các cường quốc ma pháp sẽ tranh tài khốc liệt. Cậu phải lấy lại vinh quang đã mất cho đất nước chúng ta, phải tập trung tinh thần cao độ, dù đây chỉ là một trận đấu huấn luyện thôi, hiểu chưa?" Giáo viên Thiệu Hòa Cốc nghiêm giọng nói.
"Vâng, em hiểu sự kỳ vọng của thầy rồi ạ!" Takahashi Kaede lập tức gật đầu, không còn suy nghĩ lan man nữa.
Thiệu Hòa Cốc huấn luyện rất nghiêm khắc, hơn nữa dường như không biết mệt mỏi.
Bên ngoài sân đấu, mọi người bắt đầu xì xào bàn tán khi thấy bóng dáng của giáo viên Thiệu Hòa Cốc.
"Kia không phải là Thiệu Hòa Cốc sao? Đội trưởng đội tuyển Nhật Bản lần trước tham gia Giải Đấu Học Viện Thế Giới đấy!" một chàng trai mặc kimono, chân đi guốc gỗ, vừa nói vừa nhấp một ngụm bia lạnh.
"Đúng là hắn rồi, không ngờ lại đến quốc quán làm giáo viên."
"Chắc là được Song Thủ Các mời về làm huấn luyện viên tạm thời cho các tuyển thủ quốc quán này đấy. Thực lực của hắn còn mạnh hơn mấy lão giáo sư nhiều."
"Lần trước không đạt thành tích tốt nên Thiệu Hòa Cốc vẫn canh cánh trong lòng thì phải. Cũng khó trách thực lực của tuyển thủ quốc quán chúng ta mạnh như vậy, đã nhiều lần đánh bại các đội tuyển quốc gia đến đây rèn luyện rồi."
Buổi huấn luyện chủ yếu tập trung vào địa hình, sự ăn ý giữa các đội viên, và cách duy trì thái độ bình tĩnh khi đối mặt với nguy hiểm.
Bất tri bất giác, mặt trời đã lặn. Hoàng hôn dường như đến sớm hơn một chút, không có ráng chiều rực rỡ.
Linh Linh ngồi trên khán đài, lòng có chút sốt ruột. Cái tên Mạc Phàm này rốt cuộc định ngủ đến bao giờ đây?
Cô bực bội cầm điện thoại lên, gọi cho Mạc Phàm.
Tình cờ thay, tiếng chuông điện thoại vang lên cách đó vài mét. Mạc Phàm vẫn còn ngái ngủ, quơ tay lắc lắc điện thoại chứ không thèm nhấn nút nghe.
"Sao rồi?" Mạc Phàm hỏi Linh Linh.
"Chưa có manh mối rõ ràng, nhưng Song Thủ Các gần đây xảy ra nhiều chuyện kỳ quái lắm." Linh Linh đáp.
Thông tin thu được không nhiều. Cũng may vẫn còn vài ngày nữa mới đến đêm không trăng, có thể từ từ tìm kiếm.
Để đối phó với Hồng Ma Nhất Thu xảo quyệt, nhất định phải sớm tìm ra mục đích và khí tức của nó để chuẩn bị đối phó.
Saga đã nói Hồng Ma Nhất Thu muốn tiến hành phi thăng ở đây, vậy chắc chắn phải có một tế đàn nào đó để chứa đựng nguồn tà năng khổng lồ. Không thể nào nó vừa chạy đến Song Thủ Các, "bùm" một tiếng là thành Đế Vương được.
Nếu nó đã chọn Song Thủ Các để lột xác phi thăng, chứng tỏ nơi này có thứ nó cần, hoặc hoàn cảnh ở đây có thể trợ giúp nó, hoặc có một vật chất nào đó mà nó bắt buộc phải có.
Tốt nhất là phải tìm ra thứ đó, nếu không thì làm sao ngăn cản Hồng Ma Nhất Thu, và làm sao để Mạc Phàm đột phá Cấm Chú đây?
"Không sao, cứ từ từ... Anh hỏi này Linh Linh, em vẫn còn là trẻ con à? Ăn cơm kiểu gì mà để dính hạt cơm trên mép thế kia?" Mạc Phàm phát hiện trên má Linh Linh có một hạt cơm.
Linh Linh chẳng thèm để ý, hai tay vẫn đặt trên bàn phím laptop.
Mạc Phàm vươn tay, ngón tay thô ráp quệt đi hạt cơm trên má cô.
"Ghét thế, em trang điểm rồi đấy!" Linh Linh tỏ ra khá bực bội với hành động thô lỗ của Mạc Phàm.
"Tuổi còn nhỏ, trang điểm làm gì. Da em mộc mạc thế này đã đẹp lắm rồi, trông tự nhiên đáng yêu hơn nhiều."
"Gần đây em đang thích phong cách nổi loạn hắc ám, kiểu xỏ khuyên mũi, bấm đinh tai, tết tóc phồng..." Linh Linh nháy mắt tinh nghịch.
"Ẹc... vậy thôi khỏi, bây giờ em đẹp rồi."
...
Trên sân huấn luyện, Nagayama không thèm để ý đến giáo viên, vội vàng chạy tới bên cạnh Takahashi Kaede, vẻ mặt như có chuyện tày đình.
"Có tình địch, có tình địch rồi! Lâu đài tình yêu cậu mới xây đã bị một con chim trống đẹp mã hơn từ đâu bay tới xâm chiếm rồi! Còn huấn luyện cái gì nữa, coi chừng mất luôn cả buổi hẹn hò tối nay đấy!" Nagayama nói với giọng cực kỳ khoa trương.
Takahashi Kaede quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng đó.
Chỉ cần đầu óc bình thường một chút cũng có thể đoán được cô gái kia và gã trai lạ mặt kia thân thiết đến mức nào. Từ cử chỉ vừa rồi, khoảng cách ngồi gần nhau, cho đến thái độ nói chuyện tự nhiên và quen thuộc khi ở bên đối phương.
"Takahashi Kaede, Phong Bàn!" Trên sân huấn luyện, Ishida Ikeko hét lên.
Takahashi Kaede giật mình thất thần. Phong Bàn đã cuốn tới, may mà nhờ nền tảng vững chắc, cậu kịp thời dùng Quang hệ ma pháp tạo ra một bức tường ánh sáng, chắn trước mặt mình và Nagayama.
Khi Phong Bàn tan đi, giáo viên Thiệu Hòa Cốc bước tới, liếc nhìn Takahashi Kaede đang cúi đầu, rồi lại nhìn về phía góc khán đài nơi Linh Linh đang ngồi.
Vừa rồi, Thiệu Hòa Cốc đã để ý đến ánh mắt của Takahashi Kaede.
"Giải đấu sắp đến nơi rồi mà tâm tư vẫn còn để ở mấy chuyện này, em thật sự làm tôi quá thất vọng." Thiệu Hòa Cốc lạnh lùng nói.
Takahashi Kaede cũng ý thức được vấn đề của mình.
Chính cậu cũng không hiểu nổi, rõ ràng mới quen cô gái Trung Quốc kia được nửa ngày, mà tâm trí lại không tự chủ được mà bay đi đâu mất. Cũng không biết là vì vẻ đẹp lanh lợi của cô ấy hấp dẫn mình, hay vì thân phận Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh khiến mình đặc biệt tò mò.
"Thầy, em biết sai rồi, thưa thầy..." Takahashi Kaede thành khẩn xin lỗi, nhưng rồi cậu phát hiện Thiệu Hòa Cốc đang đi về phía Linh Linh.
Takahashi Kaede ngẩn người. Lẽ nào Thiệu Hòa Cốc định trách mắng cô gái kia vì đã làm mình phân tâm?
Cậu vội vàng đuổi theo, chỉ thấy bước chân của Thiệu Hòa Cốc ngày càng nhanh, đi thẳng đến chỗ Linh Linh.
"Tôi nhận ra cậu." Thiệu Hòa Cốc đột nhiên lên tiếng.
Takahashi Kaede vừa chạy tới, đang định giải thích thì phát hiện ánh mắt của Thiệu Hòa Cốc đang nhìn chằm chằm vào gã trai ngồi cạnh cô gái Trung Quốc, cái người trông có vẻ lười biếng và tùy tiện kia.
"Tôi?" Mạc Phàm chỉ tay vào mình.
"Cậu là Mạc Phàm." Thiệu Hòa Cốc nói rất chắc chắn.
"Vậy cậu là ai?" Mạc Phàm nhìn Thiệu Hòa Cốc, cảm thấy hơi quen mắt nhưng không tài nào nhớ ra.
Trên mặt Thiệu Hòa Cốc thoáng hiện vẻ tức giận. Cái tên này ngạo mạn quá thể!
Thiệu Hòa Cốc dù gì cũng là người mạnh nhất trong đội tuyển Nhật Bản năm đó. Mạc Phàm dù đã giành được danh hiệu đệ nhất Giải Đấu Học Viện Thế Giới, được mệnh danh là pháp sư trẻ mạnh nhất, cũng không đến nỗi phải hỏi một câu như vậy chứ.
Thiệu Hòa Cốc hít sâu một hơi, nói: "Cậu và tôi chưa từng giao đấu, nên cậu không có ấn tượng với tôi cũng phải."
Mạc Phàm cố vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn không nhớ ra người này là ai.
Lúc này, một bóng hình quen thuộc mang theo vẻ quyến rũ trưởng thành bước tới.
Vọng Nguyệt Thiên Huân đi đến, trên môi nở nụ cười nhã nhặn, nói: "Mạc Phàm, đây là Thiệu Hòa Cốc, đội trưởng đội tuyển quốc gia Nhật Bản năm đó. Hồi ở Venice, đội tuyển Trung Quốc của cậu đã giao đấu với đội chúng tôi, nhưng cậu lại không ra sân."
"Ồ, tôi nhớ ra rồi! Đúng đúng đúng, Thiệu Hòa Cốc! Lúc ở biển Caribe chúng ta có gặp nhau, đúng không?" Mạc Phàm bừng tỉnh ngộ.