Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3034: CHƯƠNG 2968: ĐƯA DANH SÁCH

Trước khi đến Song Thủ Các, cả Linh Linh và Mạc Phàm đều theo bản năng cho rằng Hồng ma Nhất Thu sẽ ra tay tấn công và khuất phục nơi này trước khi đêm không trăng buông xuống.

Sự thật là Linh Linh và Mạc Phàm đã nhầm.

Hồng ma sẽ không xuống tay với Song Thủ Các, cũng sẽ không dễ dàng hạ thủ với bất kỳ người nào ở đây.

Bởi vì Song Thủ Các thực chất đã nằm trong lòng bàn tay của nó. Thế lực tà ác đó chính là một mầm mống tà ma do Hồng ma Nhất Thu gieo trồng tại đây, giờ đã phát triển thành một cây đại thụ che trời, bóng cây như đám mây đen bao phủ toàn bộ Song Thủ Các.

Đêm không trăng sắp tới.

Song Thủ Các chính là thành trì của Hồng ma Nhất Thu, dùng để bảo vệ nó trong quá trình đột phá lên cấp.

Một khi Hồng ma Nhất Thu thực sự phi thăng lên Đế vương, nó cũng sẽ lấy Song Thủ Các làm đại bản doanh, bắt đầu điên cuồng lan rộng tầm ảnh hưởng, biến nơi này thành một nhà ngục khổng lồ.

"Ý của cô nương Linh Linh là Song Thủ Các của chúng tôi kỳ thực đã bị xâm nhập vô cùng nghiêm trọng?" Ozawa vô cùng kinh hãi nói.

"Quân trưởng Ozawa, có lẽ anh đã xem thường năng lực của Hồng ma rồi. Ở Côn Sơn, Trung Quốc, một phân thân nhỏ của nó đã vững vàng khống chế cả một nhà ngục lớn suốt mấy năm trời. Hồng ma Nhất Thu đã tồn tại mấy chục năm, anh nghĩ xem ở Song Thủ Các này có bao nhiêu kẻ chỉ biết lo cho bản thân mình?" Linh Linh nói tiếp.

"Trời ơi, cô nương Linh Linh, đây chính là những lời mà cô không nói ra trong hội nghị sao? Chẳng lẽ Song Thủ Các chúng tôi đã hoàn toàn bị thế lực tà ác chiếm lĩnh?" Quân trưởng Ozawa gần như không khống chế được giọng nói, mấy chữ cuối cùng cũng trở nên sắc bén.

Nói một cách dè dặt thì đó chỉ là sự xâm nhập, nhưng trong suy nghĩ của Ozawa, nó hẳn chỉ giống như một vài thành phần thối nát trong giới quan chức, chiếm số ít mà thôi.

Nhưng theo lời của Linh Linh thì Song Thủ Các đã triệt để luân hãm.

Làm sao có khả năng như vậy, không phải tất cả mọi chuyện nhìn qua đều có trật tự, ngăn nắp hay sao?

"Quân trưởng Ozawa, anh là trợ thủ của Các chủ và Hirokazu, lẽ nào sau khi hội nghị kết thúc, Các chủ không đưa cho anh một bản danh sách những kẻ đáng ngờ hay sao?" Linh Linh hỏi.

"Tạm thời là không có." Ozawa lắc đầu.

"Vậy trước đó Các chủ hẳn là đã dặn dò anh đưa tôi về. Quân trưởng Ozawa, hay là chúng ta đánh cược đi?" Linh Linh nói.

"Cái này có ý nghĩa gì sao?"

"Như vậy thì tôi mới biết anh có đáng tin hay không." Linh Linh nói.

"Tôi... tôi cảm thấy cần phải xử lý những thông tin cô vừa nói." Ozawa có chút sợ sệt, đặc biệt là khi Linh Linh nói thêm một câu khiến lý trí của gã sụp đổ.

"Rõ ràng là anh làm bộ mặt thành khẩn, kiên định yêu cầu tôi nói ra chân tướng, nhưng khi tôi nói ra chân tướng thì anh lại bắt đầu từ chối, lùi bước." Linh Linh nói.

"Tôi... tôi... thôi được rồi, cô nương Linh Linh, tôi thừa nhận là tôi bắt đầu sợ. Dù sao tôi cũng lớn lên ở đây, tuổi thơ của tôi ở đây, học ở đây, nhậm chức ở đây, Song Thủ Các như nhà của tôi, mỗi một người đều thân thiết..." Ngữ khí của Ozawa thay đổi.

Hiện tại Ozawa không biết nên làm gì. Những điều Linh Linh nói ra quá mức kinh hãi thế tục, Ozawa cũng không biết có nên tin Linh Linh không, hoặc là nói, có nguyện ý tin tưởng Linh Linh hay không.

"Rất bình thường, đa số mọi người đều nguyện ý sống trong mơ. Mặc dù biết là đang mơ và sẽ bị người khác vô tình quấy nhiễu mà tỉnh lại, thì họ đều hy vọng được trở lại giấc mơ đó... Nhưng mơ là mơ, không phù hợp với logic, không tuần hoàn theo lẽ thường, chỉ hiện ra theo tiềm thức mà mỗi người muốn nhìn thấy. Khi tỉnh táo nhìn lại giấc mơ này, sẽ phát hiện tất cả chỉ là một bức tranh đơn giản, người si mê cũng có khuôn mặt vặn vẹo, nụ cười giả tạo, phía sau những đường nét tú lệ chính là vài nét bút thô ráp, mờ ảo. Căn bản không phải họ thích những thứ bên trong, mà chỉ ký thác và ỷ lại vào loại cảm giác đó mà thôi." Linh Linh nói.

Những lời này của Linh Linh khiến Ozawa á khẩu không trả lời được.

Thực tế, ví dụ này của Linh Linh cũng rất thỏa đáng, bởi vì Song Thủ Các của hiện tại giống như một giấc mơ. Khi chưa ý thức được vấn đề thì tất cả nhìn qua đều bình thường, nhưng khi cẩn thận tra xét, suy nghĩ, đào sâu đến cùng, sẽ phát hiện ra nhiều chuyện ly kỳ, quái lạ, không tầm thường.

Nói ngay chuyện của những học viên quốc quán trẻ tuổi kia, bọn họ thật sự bình thường sao?

Rõ ràng là một chuyện rất nhỏ nhưng lại xuất hiện nhiều người bị hại như vậy.

Chỉ cần chạm nhẹ là biến chất.

"Tôi về phòng nghỉ ngơi đây, mặt trăng sắp biến mất rồi," Linh Linh nói với Ozawa.

"Vậy thì cô vừa nãy muốn đánh cược cái gì?" Ozawa hỏi.

Linh Linh nói nhỏ với Ozawa vài câu, Ozawa rơi vào trầm tư.

...

Đóng cửa phòng lại, Ozawa vẫn còn ngửi được hương thơm thoang thoảng vương lại của cô gái Trung Quốc này, chỉ là lúc này nội tâm Ozawa tương đối phức tạp.

Nên tin vào ai?

Tin vào nơi mình lớn lên từ nhỏ, tin vào những trưởng bối và bạn bè đồng lứa đã quen mặt từ bé?

Hay là tin vào cô gái Trung Quốc vô tình đến đây, với những lời nói thật sự khiến người ta sợ hãi?

Hít vào một hơi thật sâu, Ozawa trở lại cương vị của mình. Là một người phụ trách trị an của Song Thủ Các, tất cả mọi chuyện xảy ra cũng đều thuộc chức trách mà Ozawa phải xử lý.

Vừa tới phòng làm việc của mình, gã thấy một bóng lưng thon dài đứng trước cửa sổ.

Ozawa ngẩn người, phát hiện ánh trăng chiếu rọi bóng người này, là một người quen thuộc, chính là Các chủ Trùng Kinh.

"Các chủ đại nhân, sao ngài lại tới đây?" Ozawa bất ngờ nói.

Ozawa đang muốn bật đèn thì Các chủ lại ngăn cản.

Các chủ Trùng Kinh đi đến, vẻ mặt cũng đầy lo lắng.

"Ozawa, những năm nay cậu vẫn phụ trách trật tự của Song Thủ Các, hầu như tất cả sự việc phát sinh ở đây đều do cậu giải quyết. Cậu đối với mỗi bộ ngành, mỗi tầng lớp, mỗi một nhân viên đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Hãy lập cho ta một bản danh sách, liệt kê những người có khả năng đã bị thế lực tà ác đó ảnh hưởng." Các chủ Trùng Kinh nói.

"Chuyện này... không có chứng cứ, tại sao tôi lại có thể tự quyết định được chứ?" Ozawa cả kinh nói.

"Chỉ là một danh sách những kẻ đáng ngờ. Ở quốc gia chúng ta, bất cứ ai đều có quyền nghi hoặc, chỉ cần không làm ra hành vi trái quy tắc. Vị trí của cậu, từ học viện đến gia tộc, từ gia tộc tới đội cảnh vệ, từ đội cảnh vệ tới quân bộ... Bất kể là Vọng Nguyệt Danh Kiếm, Fujikata, hay Hirokazu, đều là những người cậu tiếp xúc, điều hòa xử lý. Cậu quen những người dưới trướng bọn họ, không ai rõ ràng hơn cậu về việc mấy năm nay bọn họ đang làm gì và đã làm gì. Song Thủ Các đang đối mặt với đại nạn, cậu vẫn luôn là thuộc hạ mà ta rất tin tưởng, một phần cũng vì cậu chính trực trung thành. Ta cần cậu hiệp trợ, tất cả đều vì Song Thủ Các đang bị ăn mòn này..." Ngữ khí của Các chủ Trùng Kinh vô cùng trầm trọng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!