Mạc Phàm cũng không biết Linh Linh đã đả thông tư tưởng cho Ozawa thế nào, khi bọn họ quay về thì trước cửa đã trống không.
“Xem ra Ozawa không đến rồi,” Mạc Phàm bất đắc dĩ nói.
Nếu không có Ozawa giúp đỡ, họ chỉ có thể dùng vũ lực. Thật lòng mà nói, cấm chế của Đông Thủ Các vô cùng mạnh mẽ, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Mạc Phàm sẽ không chọn cách này.
“Linh Linh cô nương…” Đúng lúc này, một giọng nói từ hành lang lát đá cuội truyền đến. Là giọng của Ozawa.
Ánh mắt Mạc Phàm và Linh Linh sáng lên, vội đi tới chỗ Ozawa.
Ozawa ngồi đó, trông rất thiểu não, xem ra có vài chuyện đã bị Linh Linh đoán trúng.
“Các hạ Mạc Phàm,” Ozawa cười khổ nhìn Mạc Phàm, nói: “Cứ cho là hiện tại tôi không biết nên tin vào ai, tin vào điều gì, nhưng tôi và hai vị đều muốn biết sự thật.”
“Chúng tôi muốn vào Đông Thủ Các, hy vọng Ozawa quân trưởng đây có thể giúp đỡ. Tình hình ở Tây Thủ Các chúng tôi đã nắm được tám, chín phần rồi,” Mạc Phàm nói với Ozawa.
“Tôi sẽ giúp hai vị, nhưng tôi cũng sẽ đi cùng,” Ozawa nói.
“Được.”
“Vậy thì khi nào đi? Thời gian không còn nhiều đâu,” Linh Linh hỏi.
“Ngay bây giờ. Ban đêm có một bữa ăn cung cấp cho những cảnh vệ trực đêm, phiền hai vị cải trang thành nhân viên nhà bếp,” Ozawa nói.
Mạc Phàm và Linh Linh gật đầu.
…
Thay trang phục nhà bếp, đeo thẻ thân phận, Mạc Phàm có chút ngạc nhiên không biết Linh Linh đã làm cách nào để thuyết phục Ozawa đưa ra quyết định như vậy.
Phải biết rằng Ozawa là một nhân vật quan trọng trong tầng lớp trung và thượng tầng của Tây Thủ Các, việc tự ý đưa người ngoài vào Đông Thủ Các chẳng khác nào phản bội.
Sau khi chuẩn bị xong, Ozawa đi phía trước, Mạc Phàm đẩy chiếc xe đồ ăn nặng trịch đi về phía cầu treo.
“Các chủ yêu cầu tôi nộp một bản danh sách,” Ozawa đi phía trước, nhắc tới chuyện xảy ra cách đó không lâu.
“Xem ra ông ta định để anh gánh cái nồi này rồi. Bất kể anh có nộp danh sách thế nào, cuối cùng nó cũng sẽ biến thành thứ mà các chủ muốn. Haiz, bi kịch lại tái diễn,” Linh Linh nói.
Tất cả đều là một trò hề.
Năm đó, kẻ đầu sỏ đã điều khiển đoàn cảnh vệ, để đoàn cảnh vệ báo cáo với các chủ một bản danh sách hoàn toàn trái ngược, nhằm diệt trừ toàn bộ phe đối lập, khiến cho Đông Thủ Các gần như bị đoàn tà tính xâm chiếm.
Hiện tại, các chủ Trùng Kinh lại một lần nữa muốn diệt trừ đoàn tà tính, đồng thời yêu cầu Ozawa nộp một bản danh sách.
Bản danh sách này có tên những ai?
Rốt cuộc đó là đoàn tà tính thật sự, hay là những người trong Tây Thủ Các không muốn tuân lệnh các chủ?
Song Thủ Các đã bị phong cấm triệt để, thực chất khác gì nhà tù đóng kín năm đó, kết quả cuối cùng vẫn do người cầm quyền quyết định.
Cái gì mà đoàn tà tính.
Không phải cứ đội cái mác “tà” lên đầu thì nhất định là như vậy. Không phải ai khác, chính các chủ Trùng Kinh trông có vẻ đại nghĩa lẫm liệt, muốn cắt bỏ khối u ác tính.
Nhưng miếng thịt bị cắt đi rốt cuộc là phần hoàn hảo hay hoại tử, cuối cùng chẳng phải vẫn do các chủ định đoạt sao? Giống như việc giết những tù nhân vô tội năm đó.
Công tác tư tưởng của Linh Linh dành cho Ozawa thực ra rất đơn giản.
Những vấn đề mà các chủ thảo luận trong cuộc họp khẩn cấp hôm nay đúng là sự thật, nhưng đó mới chỉ là một phần nhỏ.
Mọi người thường đi theo số đông.
Khi một phe phái lớn mạnh đến mức chiếm hơn một nửa tổng số, vậy thì những người còn lại chính là kẻ dị biệt.
Các chủ muốn Ozawa đưa danh sách, trong đó sẽ là tên của những người ở Tây Thủ Các không thuộc đoàn tà tính, và những người này đã trở thành thiểu số.
“Đáp án rốt cuộc là gì, đến Đông Thủ Các sẽ biết,” Linh Linh vỗ vai Ozawa.
“Tại sao lại là tôi? Tại sao lại muốn tôi nộp bản danh sách này?” Ozawa vẫn không thể hiểu nổi.
“Đại khái vì anh là người mà cả hai bên đều tin cậy. Đoàn tà tính tin anh, phe chống đối cũng tin anh, bao gồm cả tôi và Mạc Phàm đều tin anh,” Linh Linh nói.
“Hóa ra đáng tin cậy cũng là một điều tồi tệ. Liệu có một ngày nào đó, lương tri của tôi sẽ chiến thắng sự vô cảm, để rồi có kết cục giống như chú của Nagayama không?” Ozawa nói với vẻ vô cùng mệt mỏi.
“Hẳn là sau khi biết sự thật rồi sẽ không thể nào chấp nhận được, phải sống trong thống khổ vô tận, tinh thần bị lương tri dằn vặt,” Linh Linh đáp.
Ozawa không nói gì thêm.
Thực ra, Ozawa không ngờ rằng bản thân đã bất tri bất giác bị kẹp giữa hai phe. Không ai nói với anh rằng Tây Thủ Các đã khác xưa, cũng không ai bảo anh nên đứng về phía nào. Anh chỉ đang làm tốt chức trách của mình, người khác muốn nhờ vả, anh cũng sẽ giúp họ.
Hiện tại, Ozawa không hiểu rõ cả hai bên, và cũng chính vì không hiểu rõ nên mới được cả hai bên công nhận.
“Hôm nay tới hơi trễ nha Ozawa, các anh em đói meo cả rồi. Chú ơi, hôm nay cho chúng tôi ăn món gì vậy? Tôi ngửi thấy mùi thơm rồi,” một cảnh vệ ở cầu treo thấy ba người liền nở nụ cười.
“Cà ri,” Mạc Phàm, người đã dùng ảo thuật ngụy trang thành một ông chú đầu bếp, đáp.
“Hahaha, tôi đoán đúng rồi, nhớ chừa phần nhiều cho tôi đấy,” cảnh vệ cầu treo nói.
“Khó nói lắm.”
Ánh mắt của người cảnh vệ lướt qua Linh Linh, nhưng không hề nghi ngờ.
Bữa khuya gần như đều do người của Ozawa phụ trách, tuần nào Ozawa cũng sẽ đích thân đưa tới. Ông chú đầu bếp thì mười mấy năm qua không thay đổi, còn cô bé phụ bếp bên cạnh thì vài tháng lại đổi một lần. Hôm nay là một gương mặt mới nhưng gã cảnh vệ không để tâm, miễn Ozawa và ông chú đầu bếp không nhầm là được.
Cảnh vệ cầu treo tán gẫu thì tán gẫu, nhưng vẫn tỉ mỉ kiểm tra xe đồ ăn, phòng ngừa có người trốn bên trong. Sau khi kiểm tra xong, hắn lại lấy máy móc quét thêm một lần nữa, đề phòng có người dùng ma pháp ẩn náu, hoặc bố trí ma pháp trận gây ra năng lượng bất ổn.
Sau khi kiểm tra không có bất cứ vấn đề gì, lúc này cảnh vệ cầu treo mới cho qua.
Qua cầu treo là một cánh cổng dày nặng, có một ô cửa nhỏ vừa đủ cho người và xe đồ ăn đi qua.
Bên cạnh có bốn cảnh vệ, họ sẽ đi theo xe đồ ăn suốt quãng đường cho đến nơi chỉ định.
…
Ở đầu cầu treo bên kia, một người đàn ông mặc cảnh y vệ màu nâu đi tới, hướng về phía Đông Thủ Các. Những cảnh vệ tuần tra vội vã hành lễ.
“Đoàn trưởng.”
“Ừm, vừa nãy đi vào là ông chú đầu bếp sao?” Đoàn trưởng đoàn cảnh vệ hỏi.
“Đúng vậy, Ozawa quân trưởng cũng tới, còn có một cô nương mới,” cảnh vệ cầu treo đáp.
Đoàn trưởng nhíu mày, bước nhanh vào bên trong.