Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 306: CHƯƠNG 304: ĐỂ MỘT NGƯỜI SỐNG SÓT

Hai hàng lông mày của Lục Niên thoáng cau lại. Thật ra mới vừa rồi, hắn vốn còn suy nghĩ xem có nên để Lục Chính Hà ra tay hay không… chỉ là hiện tại hắn đã nóng lòng lắm rồi, thế nên mới trực tiếp hạ lệnh.

Trong mắt Lục Niên, những học sinh này chẳng qua chỉ là một đám gà mờ chưa từng trải qua chém giết sinh tồn thật sự. Đối mặt với cuộc thảm sát như vậy, bọn họ thậm chí chỉ có thể sững sờ đứng đó chờ chết mà thôi.

Ai ngờ tên nhóc Mạc Phàm lại có tốc độ phản ứng nhanh như vậy, còn biết bắt Lục Chính Hà làm con tin. Mà tên nhóc Lục Chính Hà này cũng quá ngu ngốc, nếu mới vừa rồi nhanh chân chạy tới chỗ hắn thì đã chẳng có chuyện gì rồi.

“Đại… Đại ca, cứu ta!” Lục Chính Hà khóc nức nở la lên.

Lục Niên giết người vô cùng quả quyết, không một chút thương hại. Thế nhưng Mạc Phàm cũng là kẻ cực kỳ độc ác, ngọn Hồng Viêm kia có thể bùng lên thiêu rụi cơ thể Lục Chính Hà bất cứ lúc nào. Lục Chính Hà có thể khẳng định rằng Mạc Phàm tuyệt đối nói giết là giết, đến mày cũng sẽ không nhíu lại một cái.

“Có chút thú vị.” Lục Niên rít một hơi thuốc lá thật sâu, khoát tay ra hiệu cho đám Quân Pháp Sư đang tấn công ở phía sau tạm thời dừng lại.

Lục Niên tất nhiên không thể để em trai mình chết. Hắn đã nhập ngũ nhiều năm, không vợ không con. Vì vậy, Lục Chính Hà chính là hương hỏa duy nhất của gia đình bọn họ.

Mà không lâu nữa, chắc chắn hắn sẽ bị đưa ra tòa án. Bản thân hắn có chết hay không cũng không thành vấn đề, chỉ cần Lục Chính Hà không chết là được. Nhưng mà, hắn cũng không thể tỏ ra mình rất quan tâm đến mạng sống của em trai được.

Thực tế, so với nhiệm vụ lần này, nếu bất đắc dĩ thì Lục Niên vẫn sẽ chọn hy sinh em trai mình. Bởi vì chuyện hắn cần làm vô cùng quan trọng, nếu thành công, hắn sẽ trở thành người thay đổi cục diện thế giới.

Cho dù hy sinh tất cả cũng đáng giá!

“Ngươi là thứ chó má gì? Nghe kỹ cho ta! Liêu Minh Hiên ta là con của Liêu Phong trong Hiệp Hội Ma Pháp Đế Đô. Nếu ngươi dám giết ta, cha ta sẽ khiến cả nhà ngươi phải chết!” Liêu Minh Hiên cuồng loạn hét lớn.

“Ồ?” Lục Niên nhướng mày, đôi mắt hắn đột nhiên lóe lên một tia sáng màu nâu. Ánh mắt hắn vừa sáng lên, Liêu Minh Hiên đang điên cuồng gào thét bỗng im bặt.

Liêu Minh Hiên không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, cơ thể hắn trở nên cứng ngắc, ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể động đậy.

Cơ thể Liêu Minh Hiên bị một lớp màu xám trắng bao phủ, bắt đầu từ đầu ngón chân, dần dần lan ra toàn thân. Màu xám trắng khuếch tán ngày càng nhanh, trông như xi măng đông cứng lại trong chốc lát.

Vấn đề là, thứ vật chất màu trắng xám này đang xuất hiện trên chính cơ thể Liêu Minh Hiên. Nói cách khác, bất kỳ vị trí nào trên người hắn chuyển sang màu trắng xám, nơi đó lập tức bị hóa đá.

Liêu Minh Hiên cố gắng giãy giụa nhưng chỉ trong vài giây, cả người hắn đã hóa thành một pho tượng màu xám trắng!

“Loại người như vậy, không nên tồn tại trên đời…” Lục Niên lại rít một hơi thuốc, giống như vừa giải quyết xong một đống rác rưởi, vẻ mặt tràn ngập sự tùy tiện và khinh thường.

Sau khi hơi thuốc ngấm vào phổi, cơn đau đã theo Lục Niên không biết bao nhiêu năm mới dịu đi đôi chút, suy nghĩ của hắn cũng thanh tỉnh hơn một chút.

Ánh mắt hắn nhìn chăm chú vào Mạc Phàm đang khống chế em trai mình, cả người giống như một thanh đao sắc loang lổ vết máu, khó lường mà lại cực kỳ nguy hiểm.

“Nói đi, ngươi muốn thế nào!” Lục Niên thản nhiên nói.

“Là các ngươi muốn thế nào… Chúng ta và các ngươi không thù không oán, tại sao phải giết chúng ta?” Mục Nô Kiều tức giận đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng.

Sau khi nói ra câu chất vấn này, thân thể nàng cũng khẽ run rẩy. Rõ ràng, nàng cũng đang rất sợ hãi, chỉ cố tỏ ra mạnh mẽ để trấn định lại mà thôi.

Đối phương quá quỷ dị, giết người không một dấu hiệu báo trước. Đây không phải là kẻ mà bọn họ có thể chống lại! Cũng may, Mạc Phàm dường như đã nắm được điểm yếu của đối phương, khống chế được tên phản đồ Lục Chính Hà này.

“Ngươi là cháu gái của Mục Trác Vân phải không, cũng có vài phần can đảm và kiến thức… Nếu như ta nói… chuyện này ông của ngươi cũng đã đồng ý, không biết ngươi sẽ có cảm tưởng thế nào?” Lục Niên cười phá lên như một tên yêu quái.

Lục Niên cũng không vội, người của hắn đã bao vây nhóm Mạc Phàm lại rồi. Nếu Lục Chính Hà có thể sống sót, vậy dĩ nhiên là chuyện tốt, dù sao hắn cũng là đứa em trai duy nhất của mình. Nếu không được, vậy tốt nhất là hắn giết sạch tất cả để tránh gây thêm rắc rối.

Thân phận của những học viên này cũng không tầm thường. Lục Niên cần nhanh chóng biến chuyện này thành một tai nạn ngoài ý muốn trong lúc lịch luyện khiến toàn đội bị diệt thì tốt hơn… Cho dù bị thế lực sau lưng của những người này chất vấn, chỉ cần không có chứng cứ, bọn họ cũng không làm gì được hắn.

“Như vậy đi, một mạng đổi một mạng! Chính tên nhóc nhà ngươi tự mình chọn đi! Ngươi muốn để ai sống?” Lục Niên không hề tỏ ra thành ý thương lượng, vẫn hoàn toàn muốn chiếm thế thượng phong.

Mạc Phàm nhíu mày, tính khí của tên ma quỷ này quả thực khó mà lường được. Quan trọng nhất là Mạc Phàm đến bây giờ vẫn không hiểu tại sao người này lại muốn giết bọn họ. Chẳng lẽ đám người này có bí mật gì đó không thể để người khác biết… nếu không vì sao lại muốn giết người diệt khẩu?

“Cô nàng đứng bên cạnh ngươi trông cũng không tệ, quan hệ của các ngươi có lẽ cũng không bình thường ha? Ngươi thả tên Lục Chính Hà ngốc nghếch kia ra, ta có thể bảo đảm không giết nàng!” Lục Niên nhếch môi, để lộ hàm răng vàng khè.

“Đổi năm người! Ta, hắn, nàng, nàng và cả nàng nữa, những người khác tùy ý ngươi…” Mạc Phàm trực tiếp điểm danh.

Hành động của Mạc Phàm khiến đám người La Tống, Trầm Minh Tiếu sợ chết khiếp. Bọn họ thiếu chút nữa đã quỳ xuống cầu xin Mạc Phàm.

Mà Bành Lượng, Tống Hà cũng có chút không dám tin nhìn sang Mạc Phàm. Hai người họ dù gì cũng là đồng đội của Mạc Phàm, không ngờ hắn lại không do dự một giây mà từ bỏ họ.

“Ta nói… chỉ đổi một người!” Giọng Lục Niên thoáng trở nên lạnh lẽo.

“Vậy để ta đi!” Mạc Phàm không chút nghĩ ngợi nói.

“Ha ha ha ha, thật là một tên nhóc thú vị!” Lục Niên bỗng phá lên cười.

Lúc này, Bạch Đình Đình, Triệu Mãn Duyên cùng Mục Nô Kiều đều mang vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Mạc Phàm. Bọn họ không ngờ đến thời khắc này, Mạc Phàm lại từ bỏ cả bọn họ.

“Ta đã cố hết sức rồi!” Mạc Phàm áy náy nói.

“Ta không sao! Trước kia nếu không được ngươi cứu, ta đã chết từ lâu rồi…” Bạch Đình Đình cười thê lương, ai cũng có thể nghe được sự miễn cưỡng trong lời nói của nàng.

Mục Nô Kiều cắn môi. Lý trí nói cho nàng biết, lựa chọn của Mạc Phàm là hoàn toàn chính xác, nếu đổi lại là bất kỳ ai cũng sẽ làm như vậy.

Nhưng trong lòng Mục Nô Kiều vẫn cảm thấy rất khó chịu. Bởi vì khi tên quân thống ma quỷ kia nói chỉ có thể để một người sống, nàng đã ảo tưởng rằng Mạc Phàm sẽ hy sinh để cho nàng đi. Mặc dù, đó chỉ là một ý nghĩ hoang đường chợt lóe qua mà thôi…

“Mạc Phàm, ngươi làm vậy khiến ta vô cùng thất vọng! Chẳng qua là… nếu ta thật sự phải chết ở đây, ta hy vọng sau này ngươi có thể giúp ta giết chết tên khốn kiếp đó…” Triệu Mãn Duyên nở một nụ cười cực kỳ khó coi.

“Không cần ngươi nói, ta cũng sẽ giết hắn!” Mạc Phàm quả quyết trả lời.

Lục Niên khẩy tàn thuốc, liếc mắt nhìn đám học đồ ma pháp còn chưa dứt sữa này.

“Đã quyết định kỹ càng rồi… lời trăn trối cũng đã nói xong? Vậy thì mau thả Lục Chính Hà ra, nếu không các ngươi ngay cả một cơ hội sống cũng không có!” Thống lĩnh ma quỷ Lục Niên nói.

“Ta đã nói rồi… để ta đi!” Mạc Phàm lặp lại một lần nữa.

“Thật đáng tiếc! Nơi này tất cả mọi người đều có thể đi, chỉ duy nhất một mình ngươi là không thể!” Lục Niên nhếch môi cười.

Mạc Phàm ngẩn người, có chút ngạc nhiên nhìn tên pháp sư cao cấp giết người như ngóe này. Chẳng lẽ bọn họ là người của Hắc Giáo Đình?

Không đúng! Thủ đoạn của bọn chúng chỉ đơn thuần là ác độc, không có âm mưu sâu xa, rõ ràng không liên quan gì đến Hắc Giáo Đình. Vẻ mặt của mỗi người bọn họ đều mang theo mấy phần thẫn thờ, dường như đã biết rõ việc làm lần này sẽ khiến bọn họ vạn kiếp bất phục…

Vấn đề là bọn họ rốt cuộc muốn làm gì? Đám người này quá mức quỷ dị rồi…

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!