Chắc chắn sẽ không lùi bước, toàn thân Mạc Phàm hừng hực liệt diễm tựa như một ngọn Thần Mâu phá thiên, rực rỡ huy hoàng giữa màn đêm sâu thẳm. Mặt đất, núi đồi trong phạm vi mấy trăm cây số đều bị ánh lửa thần thánh nhuộm thành một màu đỏ rực.
Mạc Phàm một lần nữa lao về phía Sariel.
Mất đi Thiên Sứ Thuẫn Vũ mạnh mẽ, Sariel chỉ có thể triển khai thần thông của mình để đối đầu trực diện với Mạc Phàm.
Sariel dựa lưng vào trời cao, đôi cánh rủ xuống, thân thể trong nháy mắt hóa thành một pho tượng bạc trắng, chỉ có đôi mắt là tỏa ra thứ ánh sáng không thể nhìn thẳng.
Ánh mắt vừa quét qua, vô số luồng ngân phong hình nón đột nhiên bao phủ khắp tầm nhìn của Sariel.
Lúc này Sariel đang ở trên không trung mấy vạn mét, khu vực có thể quan sát được vô cùng rộng lớn. Những luồng ngân phong hình nón cũng không biết đã chiếm lấy một vùng bao la đến mức nào, chúng không ngừng xoay tròn, không ngừng hội tụ, cuối cùng tạo thành một trục xoáy giữa thâm không ngay phía trên Mạc Phàm, hình thành nên Di Vực Ngân Phong.
Thần Hoàng Chi Viêm của Mạc Phàm va chạm với những luồng ngân phong kia, ngọn lửa nóng rực không ngừng bị đánh tan.
Mạc Phàm mang tư thế sát thiên không gì cản nổi, ấy vậy mà lại trở nên chậm chạp giữa luồng ngân phong. Sức mạnh của hắn cũng trở nên mềm nhũn, rõ ràng là một ngọn Thần Mâu sắc bén đủ để đâm thủng Thiên Phương Không Cảnh, nhưng sau khi đi qua Di Vực Ngân Phong đáng sợ kia, nó lại tựa như sao băng lướt qua, bắt đầu lu mờ rồi biến mất không tăm hơi.
Mũi mâu bàng bạc cứ thế từ từ tan rã.
Thần thông của Đại Thiên Sứ Sariel quả thực kinh thiên động địa.
Mạc Phàm đứng giữa luồng ngân phong cuồng bạo, con ngươi đã hoàn toàn chuyển thành màu máu mực, cánh tay cũng chẳng biết từ khi nào đã phủ kín những hoa văn ác ma. Sức mạnh cuộn trào trong huyết quản khiến thân thể Mạc Phàm lúc này cường tráng gần như thần ma.
Mạc Phàm vung tay thành đao, tà năng trời đất đang rung chuyển trên Thiên Phương Không Cảnh lập tức hóa thành một thanh Huyết Liêm, sau đó không một dấu hiệu báo trước chém thẳng vào đầu Sariel.
Sariel còn tưởng Mạc Phàm đã bị vây trong Di Vực Ngân Phong của mình, nào ngờ lực lượng ác ma của Mạc Phàm lại vô song đến thế. Dù cách xa nhau mấy ngàn mét, thanh Huyết Liêm vẫn chém xuống, tựa như có thể chia đôi cả trời cao.
Sariel vung đôi cánh thiên sứ, linh hoạt né tránh.
Từng sợi lông vũ cao quý rơi lả tả, một vết thương xuất hiện trên vai và cánh của Sariel. Dù không có máu chảy ra nhưng Sariel vẫn cảm nhận được cơn đau buốt.
Sariel không dừng lại, tiếp tục bay về phía chân trời. Thế nhưng, thanh Thiên Phương Chi Liêm vẫn lơ lửng trên đỉnh đầu, bất luận y bay bao xa, tốc độ nhanh bao nhiêu, cũng đều nằm dưới lưỡi đao sắc bén.
Xoẹt!
Lưỡi hái lại chém xuống. Sariel bay sà xuống gần mặt đất, đó là một vùng rừng tùng nguyên sinh rộng lớn, những cây tùng trăm năm che trời sừng sững, tán lá kim nối liền với một mảnh hồ màu xanh đậm. Khi cuồng phong nổi lên, sóng lớn cuồn cuộn.
Nhưng một giây sau, khu rừng tùng bao la bị xé toạc, hàng vạn cây tùng cổ thụ bị chém gãy, ngay cả mặt đất cũng bị bổ đôi. Vệt chém liên hoàn truy đuổi theo bóng bạc cực nhanh của Sariel giữa biển rừng.
Tốc độ của Sariel cực nhanh, rừng cây trập trùng, những dãy núi thấp bé dễ dàng bị bỏ lại phía sau, chỉ có lực chém của Huyết Liêm là làm cách nào cũng không thoát nổi. Sariel vội vàng quay đầu lại, phát hiện phía sau đã bị xé toạc hoàn toàn, khu vực bị phá hủy trông thật đáng sợ.
Cuối khu rừng tùng rộng lớn chính là biển cả.
Sariel trốn ra phía đại dương, lại phát hiện bãi cát bị tách ra, nước biển cũng bị chia đôi. Truy đuổi xa đến thế, uy lực này sao lại kinh khủng đến vậy?
Sariel dừng lại, thở hổn hển, liếc nhìn mặt đất bị phá tan hoang mấy chục cây số, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Sariel đưa tay sờ sau lưng.
Khi rút tay lại, cả bàn tay đã nhuốm một màu đỏ tươi.
Bị thương?
Sariel không thấy được tình hình sau lưng mình, chỉ cảm thấy đau rát.
Y chậm rãi đi trên bãi cát ngập nước biển, định dùng nước biển rửa sạch vết thương. Đột nhiên, một chiếc cánh bạc rơi xuống, cắm thẳng vào mặt biển.
Sariel ngây dại, từ từ quay đầu lại, lúc này mới phát hiện máu đang phun ra từ sau lưng.
Cánh.
Cánh của mình.
Lại bị chém rụng một bên.
Sariel không thể tin nổi, thậm chí quên cả việc nhặt lại chiếc cánh bạc đang chìm trong làn nước biển dơ bẩn, không thể nào chấp nhận được sự thật mình đã bị trọng thương.
"Trước tiên ta xé cánh ngươi, sau đó đạp gãy tay chân ngươi, cuối cùng là vặn gãy cổ ngươi." Giọng nói của Mạc Phàm vang lên trên bãi biển.
Tốc độ của Mạc Phàm cũng cực nhanh, ngay khi Huyết Liêm xé rách đất trời, hắn cũng đã đuổi kịp.
Biểu cảm trên mặt Sariel cuối cùng cũng có biến hóa, trông còn điên cuồng hơn trước, phẫn nộ hơn trước.
"Là ta để ngươi trở thành tà thần, ta cũng có sức mạnh tuyệt đối để khiến ngươi hồn phi phách tán!" Giọng Sariel lạnh lẽo đến cực điểm.
"Nếu ngươi có tự tin giết ta, vậy thì đã không cần phải sợ ta như thế." Mạc Phàm bước về phía Sariel, nhìn máu thiên sứ nhuộm đỏ bãi cát.
"Ta sợ ngươi? Ta mà sợ ngươi ư?" Sariel phảng phất như nghe được chuyện cười.
Sariel đang cười, nhưng trong lúc cười lại thấy chiếc cánh bạc của mình trôi nổi trên mặt biển, bị chính Mạc Phàm tự tay cắt xuống. Hơn nữa, Sariel, một Sát Lục Thiên Sứ, một tồn tại gần như vô địch trên thế gian, cũng đã nếm được mùi vị của đau đớn.
Sariel thật sự không sợ Mạc Phàm sao?
Nếu Sariel không sợ, sao hôm nay lại phát điên muốn đẩy Mạc Phàm vào vực sâu diệt vong?
Nếu Sariel không sợ Mạc Phàm, vì sao lại coi hắn là mục tiêu số một, là mầm họa lớn nhất cản đường y vinh đăng ở Thánh Thành?
Trên thế giới này còn bao nhiêu tồn tại mạnh hơn Mạc Phàm, nhưng Sariel cuối cùng vẫn chọn Mạc Phàm. Không phải y sợ thực lực hiện tại của Mạc Phàm, mà sợ rằng trong lúc không để ý, Mạc Phàm sẽ phá tan gông xiềng, đến lúc đó ngay cả Đại Thiên Sứ cũng không thể trói buộc được hắn.
Trưởng thành.
Thứ Sariel sợ hãi chính là sự trưởng thành khủng bố này của Mạc Phàm.
Chỉ là, mặc dù Sariel đã đề phòng trước, muốn tiêu diệt Mạc Phàm trước khi hắn trở nên mạnh mẽ, nhưng trong khoảnh khắc này, Sariel dường như ý thức được mình đã phạm phải một sai lầm to lớn.
Tà thần này căn bản không phải là một đứa trẻ vừa mới lên cấp.
Trong thân thể kia đã là một Ác Ma trưởng thành. Bát Hồn Cách tụ hội đã giúp Mạc Phàm từ chỗ không cách nào điều động được cỗ lực lượng ác ma bàng bạc, nay đã có thể tùy tâm sở dục sử dụng sức mạnh nắm giữ linh hồn mạnh nhất này.
Ngoài ra, Thần Hồn Cách do thần hồn tà thần nhào nặn đã khiến Xích Điểu Kiên Hồn cùng Trùng Minh Thần Điểu Chi Hồn trong cơ thể Mạc Phàm niết bàn, trở thành Thánh Vũ Chu Tước Chi Hồn.
Một lần thức tỉnh đã mạnh mẽ đến cực điểm, nay hai cái hợp nhất, làm sao phải e ngại một Đại Thiên Sứ dạo chơi nhân gian?
Sariel đang đùa với lửa.
Sariel coi Mạc Phàm là uy hiếp đáng sợ nhất, một lòng muốn diệt trừ hắn, nhưng Sariel lại không ngờ rằng chính mình đã tự tay đưa Mạc Phàm lên thần đàn.
Là Sariel đã tạo nên một Thánh Hoàng Chu Tước lột xác niết bàn trong tuyệt địa tử vong, càng tạo nên một Ác Ma hoàn chỉnh không cần tiêu hao bản thân.