Mạc Phàm biết dù thế nào cũng không trốn khỏi khu vực này được, nên không lãng phí thời gian giãy giụa vô ích.
Trái tim chính là một lò dung thánh hỏa vĩnh hằng bất diệt, bất kể là băng hàn từ cực địa hay băng sương đến từ dị không gian, đều đừng hòng dập tắt hoàn toàn lò lửa hừng hực này.
Trong lồng ngực hắn, ngọn lửa Thánh Vũ Chu Tước đang cuộn trào, nối liền với huyết mạch toàn thân. Mỗi một giọt máu đều nóng rực, đủ để tạo thành thế lửa mạnh mẽ nhất.
Da thịt hắn cũng vậy, mỗi một tấc đều nóng lên tỏa nhiệt, trục xuất cái lạnh đang xâm thực từ bên ngoài.
Sinh cơ.
Sức sống.
Mạc Phàm chính là một vầng thái dương đỏ rực, tràn trề sinh lực vô hạn.
Lạnh lẽo, cô tịch, tử vong, tất cả đều đừng hòng ăn mòn hắn, ngược lại, vầng thái dương ấy sẽ càn quét tất cả.
"Xem ra mình vẫn còn nhiều thứ chưa nắm giữ." Mạc Phàm nhìn ngọn lửa thái dương rực rỡ trong lồng ngực, thầm nghĩ.
Trở thành Tà Thần không giúp Mạc Phàm một bước lên trời, đạt tới ma lực chí cao, mà là đưa hắn đến một khởi đầu hoàn toàn mới. Vẫn còn rất nhiều sức mạnh to lớn đang chờ hắn tìm hiểu, cũng không thiếu những thần thông đang dần dần thức tỉnh.
Có lẽ đây chính là lý do Đại Thiên Sứ Sariel không muốn cho mình thêm thời gian. Mạc Phàm cũng biết, một Tà Thánh Vương vừa ra đời sẽ trưởng thành theo từng giây từng phút, chỉ càng lúc càng nguy hiểm hơn mà thôi.
Sương Mù Thứ Nguyên bị ngọn lửa thái dương tách ra hoàn toàn. Có thể thấy Pháp trượng Thánh Nha trong tay Sariel cũng như bị đốt cháy một nửa, khiến y cầm cũng cảm thấy bỏng rát.
Sắc mặt Sariel bắt đầu trắng bệch.
Rõ ràng vết thương sau lưng đã ảnh hưởng đến y, khiến y suy yếu đi, nhưng đôi mắt lại càng thêm độc ác.
Sariel một lần nữa lao về phía Mạc Phàm, tốc độ và sức mạnh bộc phát trong chớp mắt. Rõ ràng là một thân thể suy yếu, nhưng trong mắt Mạc Phàm, cú va chạm này còn đáng sợ hơn cả một ngọn núi thép khổng lồ lao tới.
Ầm!
Mạc Phàm bị đánh bay ra ngoài, từng đợt sóng xung kích lan tỏa. Những con sóng này đánh tan cả tầng mây đen dày mấy trăm mét trên cao, rồi đập xuống mặt đất, hất tung cả đất đá lên trời.
Mạc Phàm rơi xuống đất, thân thể nện vào một dãy núi, trong phút chốc khiến mười mấy ngọn núi xung quanh sụp đổ ầm ầm.
Bụi mù cuồn cuộn, chỉ thấy Sariel đột nhiên nhanh như một tia chớp bạc đoạt mệnh, từ trên trời cao giáng xuống. Mạc Phàm dùng Kim Đồng Medusa thấy được Sariel đang cầm pháp trượng chiến đấu trong tay đâm thẳng vào đầu mình.
Sức mạnh thật sự lớn kinh người, không khí xung quanh bị đẩy ép ra, hình thành một khối khí nén khổng lồ tựa như cây chùy.
Mạc Phàm bật người dậy, sau khi thấy rõ Sariel muốn cận thân chém giết với mình, hắn cũng không hề né tránh.
Từ mặt đất vọt lên, Mạc Phàm tựa như một đạo hồng quang ác liệt, cùng tia chớp bạc của Sariel giao phong kịch liệt giữa không trung. Bóng người của cả hai đều trở nên mơ hồ, tựa như hai con thương long đang quấn lấy nhau chiến đấu.
Lực lượng thuần túy dã man của ác ma sao có thể kém hơn Đại Thiên Sứ? Thánh Nha đâm tới, Mạc Phàm một tay nắm chặt lấy phần cốt trượng, khiến cho mũi nha sắc bén không cách nào chém xuống được.
Trên da thịt, trán, cánh tay và cả khuôn mặt Mạc Phàm, những họa văn ác quỷ vô cùng khoa trương hiện lên. Những họa văn này lại tràn đầy sức mạnh cực điểm, khiến Mạc Phàm lúc này như ma vương giáng thế, thần lực vô song.
Thánh Nha bị Mạc Phàm nắm chặt, Sariel muốn rút ra nhưng lại phát hiện Mạc Phàm đang từng chút kéo gần khoảng cách. Trong con ngươi màu máu mực của hắn lộ ra sát ý khủng bố khiến Sariel cảm thấy có mấy phần hoang mang.
Quăng mạnh một cái, Mạc Phàm ném cả Sariel lẫn Pháp trượng Thánh Nha đập thẳng vào một ngọn núi.
Ngọn núi vỡ nát, Sariel lăn xuống một vùng thảo nguyên rộng lớn.
Chưa chờ Sariel đứng vững, Mạc Phàm đột nhiên dẫn động lôi vân.
Hắn đứng ngạo nghễ trên trời cao, mây đen bao phủ, vô số tia chớp từ trên cao giáng xuống, cuối cùng hội tụ tại một điểm.
Mảnh thảo nguyên kia trong nháy mắt biến thành một luyện ngục sấm sét. Toàn thân Sariel bị đánh cho co giật, ngay cả Pháp trượng Thánh Nha trong tay cũng không cầm nổi, phải quỳ một chân xuống đất.
Thùy Thiên Thiểm Điện vẫn đang kéo dài, lít nha lít nhít giăng kín bầu trời. Mạc Phàm đứng ở trung tâm, đôi mắt màu máu mực đã biến thành màu trắng tím. Càng lúc càng nhiều Thùy Thiên Thiểm Điện giáng xuống mặt đất, từng dãy núi cũng hóa thành hư không, mà vùng thảo nguyên hoang dại nơi Sariel đứng không biết từ lúc nào đã biến thành một vực sâu thăm thẳm, không thấy đáy.
Đây không phải là một cái hố không đáy bình thường, mà là một vùng bình nguyên rộng lớn bị Thùy Thiên Thiểm Điện oanh tạc mạnh mẽ mà thành.
…
Dưới đáy vực, ngoài những tia sét le lói, xung quanh đều là một màu đen kịt.
Sariel lảo đảo bò dậy từ đống đất đá cháy khét.
Lưng của y đã thối rữa nghiêm trọng, máu cũng chảy đi rất nhiều. So với dáng vẻ ngông cuồng tự đại trước đó, lúc này Sariel chật vật thảm hại hơn nhiều, như một con sói hoang bị trọng thương.
Vầng sáng thần thánh đã biến mất, nói chính xác hơn là đã bị sức mạnh ác ma của Mạc Phàm áp chế.
Sariel giơ tay, thử triệu hồi Pháp trượng Thánh Nha đã mất.
Pháp trượng Thánh Nha như một cây kim xuyên qua bùn nhão, từ trong lớp đá dày đặc nhanh chóng bay về tay Sariel, thế nhưng…
Khi Sariel nhìn rõ pháp trượng của mình, y phát hiện nó không biết từ lúc nào đã gãy làm đôi, nửa đoạn trên đã biến mất.
Oành!
Một tia chớp ác liệt rơi vào đáy ma quật, khi sắp chạm tới đáy thì hóa thành vô số tia sét ngoằn ngoèo, như những sợi tơ nhanh chóng lấp kín toàn bộ không gian dưới lòng đất, rọi sáng tất cả.
Ánh sáng này khiến Sariel cảm thấy chói mắt, nhưng điều làm y hoảng hốt hơn là Mạc Phàm đang đứng cách đó chưa tới nửa mét.
Mà trên tay Mạc Phàm, chính là nửa còn lại của Pháp trượng Thánh Nha.
"Ngươi muốn nó à? Vậy thì để ta cho ngươi."
Mạc Phàm nói xong câu này, một giây sau đã xuất hiện ngay trước mặt Sariel, dùng mũi nhọn của pháp trượng đâm mạnh vào ngực y.
Sariel vội xoay người, nhưng cuối cùng vẫn bị đâm trúng cánh tay, bị Mạc Phàm ghim chặt vào một tảng đá lởm chởm dưới đất.
Máu thiên sứ bắn tung tóe, phun vào khe đá, cũng văng lên cả mặt Mạc Phàm.
Đôi mắt Sariel hằn lên vẻ phẫn nộ, phảng phất như có mối thù không đội trời chung với Mạc Phàm, y dùng đầu nhọn của nửa đoạn pháp trượng còn lại đâm vào lồng ngực Mạc Phàm.
Mạc Phàm có thể né, nhưng sẽ mất đi cơ hội tuyệt hảo để giết chết Sariel.
Mạc Phàm đã điên cuồng, sao có thể sợ một cú đâm xuyên tim?
Hắn đưa tay ra, nhắm thẳng vào mặt Sariel.
Thánh diễm Chu Tước lại một lần nữa bùng lên trên người hắn, trong thời gian cực ngắn lan đến cánh tay, cuối cùng bộc phát dữ dội trên bàn tay Mạc Phàm.