Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3066: CHƯƠNG 3000: TÁI TẠO TRÁI TIM DUNG LÔ

Mũi nhọn của Thánh Nha rút ra từ sâu trong lồng ngực, xuyên qua trái tim, để lại một lỗ thủng đáng sợ trên cơ thể Mạc Phàm.

Dung nham đỏ rực từ từ chảy vào qua lỗ thủng trên ngực. Lớp sương giá dị không còn sót lại trong tim dần tan biến, thay vào đó là dung nham nóng bỏng. Dòng dung nham ấy tựa như huyết dịch trong cơ thể Mạc Phàm, từng chút một làm trái tim khô héo căng phồng trở lại, khiến trái tim nguội lạnh bắt đầu hồi sinh.

Thịch thịch.

Tiếng đập vang lên rõ ràng, cùng lúc đó, hồ dung nham và những con sông dung nham trải rộng khắp vùng đất trũng đều gợn lên những con sóng rõ rệt.

Thình thịch, thình thịch.

Hai nhịp đập liên tiếp, thế giới màu đỏ rực lập tức phun trào, dung nham và hỏa diễm bay lên từ mặt đất nứt toác. Có thể thấy trong khu vực sụt lún rộng hàng trăm cây số, vô số cột lửa phóng thẳng lên bầu trời.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Trái tim đập lên dồn dập, trong thoáng chốc, khu vực phía tây thành phố Osaka bùng nổ một cảnh tượng phun trào dung nham dữ dội hệt như núi lửa, cuồng bạo tột cùng, chấn động đến cực điểm.

Giữa biển lửa ngập trời, một thân ảnh đang bay lượn, tắm mình trong vô số dung nham và liệt hỏa. Sinh mệnh lực vốn đã khô héo của hắn dần phục hồi, từ phục hồi đến cường thịnh, rồi từ cường thịnh đến dồi dào vô tận, hệt như đứa con của mặt trời rực lửa.

Sariel mềm nhũn trên tảng đá lơ lửng, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.

Sariel đã ngỡ rằng mình giết được Mạc Phàm, tự cho mình là kẻ chiến thắng trong cuộc đấu này, nhưng y nào ngờ cuối cùng lại bại trong tay một tiểu cô nương không chút đáng chú ý.

Hỏa Diễm Tái Sinh.

Tà thần này sở hữu một thân thể bất tử, nắm giữ ngọn lửa mạnh nhất thế gian, nếu không bóp chết đúng lúc thì không biết sẽ mang đến tai kiếp đáng sợ đến nhường nào.

Ánh mắt của Sariel không thể rời khỏi Mạc Phàm.

Trái tim của Mạc Phàm đã hoàn hảo như lúc ban đầu, thậm chí sau khi trải qua sự kích thích của sương giá dị không, nó còn trở nên cường tráng hơn sau khi tái tạo, tựa như một lò dung nham thái dương, tỏa ra ngọn lửa có thể sánh ngang với mặt trời chói lọi, thiêu đốt không bao giờ cạn.

Hơi thở thái dương nóng rực phả vào gương mặt mục rữa của Sariel. Y có thể cảm nhận rõ ràng, trái tim của tên ác ma lúc này còn mạnh mẽ hơn cả khi giao đấu lúc nãy, ngọn lửa kia e rằng Viêm Thánh Giả của Thánh Thành cũng phải kém vài phần.

Tên tà thần ác ma này đang trưởng thành từng giờ từng khắc. Sariel sợ hãi không chỉ vì bản thân đã bất lực trước hắn, mà còn kinh hãi hơn khi nhận ra chính mình đã tạo nên một tà thần không ai có thể ngăn cản.

Nếu hôm nay hắn không chết trong tay mình, tương lai sẽ chỉ càng thêm đáng sợ.

"Ngươi… ngươi hoàn toàn không biết mình đang làm gì đâu!" Giọng Sariel bắt đầu run rẩy, vẻ tự hào và kiêu ngạo ban nãy đã hoàn toàn biến mất.

"Nếu Thánh Thành toàn là loại cặn bã như các ngươi, vậy thì Thánh Thành cũng không cần phải tồn tại nữa," Linh Linh lạnh lùng nói.

Biển lửa đỏ rực ngập trời, nhưng mặt đất lại không có chút nhiệt độ nào. Mạc Phàm với trái tim dung lô vừa được tái tạo đáp xuống bên cạnh Linh Linh. Lúc này, trên người Mạc Phàm không có ngọn lửa khuếch đại đến cực điểm, cũng không có những hoa văn ác ma đáng sợ.

Vẻ ngoài sạch sẽ, đơn thuần, Mạc Phàm trông hệt như một chàng trai bình thường, trên người gần như không thấy một tia ma khí nào. Chỉ có biển lửa ngập trời kia mới chứng tỏ hắn đã đạt đến cảnh giới phi phàm. Chỉ cần một mệnh lệnh, biển lửa ấy sẽ như bầu trời sụp đổ ập xuống, thiêu rụi tất cả, từ thành Osaka ở phía xa, đến núi rừng xung quanh và cả đại dương ngoài khơi.

Đây chính là sức mạnh chân chính có thể sánh với thần linh, chỉ một ý niệm cũng đủ bóp nát vạn vật sinh linh.

Nếu Mạc Phàm là một tà thần thực thụ, trong lòng tồn tại oán hận tột cùng với thế giới này, có vô vàn lệ khí cần phải phát tiết, muốn tuyên cáo cho tất cả mọi người biết mình đã phi thăng thành tà thần, vậy thì hắn có thể giáng biển lửa ngập trời xuống, khiến sinh linh nơi đây lầm than.

Thực tế, Mạc Phàm chỉ cần giết một người.

Người này chính là Đại Thiên Sứ Sariel, đại diện cho Thánh Thành, đại diện cho sự siêu thoát thế tục.

Mạc Phàm bước về phía Sariel.

Nỗi sợ hãi trong lòng y hiện rõ qua ánh mắt.

Đương nhiên, lúc này Sariel không thể nào che giấu được sự ảo não và hối hận.

Tại sao mình lại tạo ra một sinh vật nguy hiểm đến thế này?

"Vinh quang đặt chân đến Thánh Thành, e là ngươi không có cơ hội đó nữa rồi. Nhưng linh hồn của ngươi thì có thể trở về," Mạc Phàm hé miệng, nụ cười vô cùng rạng rỡ.

"Ngươi thắng được ta nhưng đừng hòng thắng được Thánh Thành. Ngươi giết ta thì cũng chẳng giành được phần thắng, bởi vì ngươi đã hoàn toàn đối đầu với Thánh Thành, bị cả thế giới truy nã. Ngươi có thể chạy trốn, có thể khổ sở tranh đấu, nhưng những người bên cạnh ngươi thì sao? Bọn họ cũng sẽ bị thế giới này ruồng bỏ. Ngươi thua, ngươi đã thua triệt để rồi!" Dù sợ chết, Sariel vẫn dùng những lời lẽ như vậy để kích động Mạc Phàm.

"Cũng đúng," Mạc Phàm gật đầu.

"Ta sống, kẻ thù của ngươi chỉ có ta. Ta chết, kẻ thù của ngươi là Thánh Thành, là Hiệp Hội Ma Pháp Năm Châu, là Hội Đồng Minh Cấm Chú, là vô số quốc gia hùng mạnh cống hiến cho Thánh Thành," Sariel tiếp tục nói.

"Vậy nếu ta cho ngươi một con đường sống, có phải cũng đồng nghĩa với việc ta sẽ có lối thoát?" Mạc Phàm cười hỏi.

"Không sai, chúng ta có thể nước sông không phạm nước giếng. Thực tế, bên trong Thánh Thành không thiếu những thỏa hiệp ngầm như vậy," Sariel nói.

Sariel đã thất bại, hiện tại thứ duy nhất y có thể đặt cược chính là thân phận Đại Thiên Sứ của mình.

Sariel biết rõ Mạc Phàm cần gì, và để tâm đến điều gì.

"Điều kiện thứ hai của ngươi, ta sẽ đáp ứng," Sariel thấy Mạc Phàm dường như bị mình thuyết phục, vội vàng thêm điều kiện.

"Nếu có lần sau, khi ta và ngươi bàn điều kiện, ngươi chỉ cần gật đầu đồng ý thì đã chẳng có chuyện gì... Tiếc là, ngươi không có lần sau nữa rồi," Mạc Phàm đã đi tới trước mặt Sariel.

Mạc Phàm đưa tay, nâng cái đầu nửa khô héo xấu xí của Sariel lên.

Mạc Phàm mỉm cười, từ từ dùng lực, từng chút một nhấc đầu Sariel lên. Khi cơ thể Sariel bị nhấc lên theo, Mạc Phàm còn dùng chân giẫm y lại.

Cổ của Sariel bị kéo dài ra, y có thể cảm nhận rõ nỗi thống khổ đến nghẹt thở như thể đầu sắp bị nhổ lìa khỏi cổ. Sariel kinh hoảng vung vẩy hai tay.

"Ngươi là một Đại Thiên Sứ tinh xảo hoàn mỹ như vậy, tại sao lại có một cái đầu xấu xí đến thế? Ta làm chậm một chút, ngươi có thể suy nghĩ xem rốt cuộc bản thân đã sai ở đâu, cố nghĩ xem tại sao lại gây ra nông nỗi này. Cũng là để kiếp sau không tái phạm, nếu không lại bị người ta vặn cổ như bây giờ thôi," Mạc Phàm vừa dùng hình phạt cực kỳ đơn giản này, vừa nói với Sariel.

Nghe thì như lời của một trưởng bối ôn tồn.

Nhưng tiếng "răng rắc" từ xương cổ Sariel vang lên, tất cả thống khổ không thể hiện ra trên khuôn mặt, nhưng lại biểu hiện rõ mồn một qua cơ thể đang điên cuồng giãy giụa của y.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!