Sắc mặt Triệu Hữu Càn lập tức sa sầm.
Hắn vốn không muốn mẹ nhắc đến em trai, đặc biệt là khi nghe đứa em này không chết như mong muốn của mình.
"Mẹ, mẹ nghỉ ngơi cho tốt, có thời gian con sẽ về thăm mẹ." Triệu Hữu Càn đứng dậy, sửa sang lại âu phục, nói lời cáo biệt.
"Con lại có việc bận gì sao?" Phụ nhân hỏi.
"Vâng, một đống việc. Kể từ khi châu Âu dấy lên phong trào Long Pháp Sư, cơ nghiệp của gia tộc ta chịu ảnh hưởng nghiêm trọng. Mọi người đều đổ xô đến những hội đấu giá có bán rồng, còn chúng ta thì ngày càng bị thờ ơ. Những khách quen trước đây nịnh bợ chúng ta giờ lại đi mua đồ của đối thủ cạnh tranh, hừ!" Triệu Hữu Càn nói với vẻ rất bất mãn.
"Nào có khách quen gì, họ chỉ nể mặt cha con nên mới hợp tác, mới bàn chuyện làm ăn với chúng ta. Bây giờ cha con mất rồi..." Phụ nhân nói.
"Lúc nào cũng vậy, tại sao mẹ lúc nào cũng vậy? Con nói gì với mẹ, mẹ cũng đều nhắc tới bọn họ. Mẹ à, mẹ không thể kiềm chế một chút sao? Mẹ cứ như vậy thì mẹ con mình nói chuyện tiếp thế nào được?" Triệu Hữu Càn cực kỳ mất kiên nhẫn.
Phụ nhân nhìn dáng vẻ có phần tức giận của Triệu Hữu Càn, kinh ngạc há miệng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ ban đầu.
"Mẹ cũng chỉ có thể nói chuyện này với con. Lẽ nào con không có chút tình nghĩa nào với hai người họ sao? Chúng ta đều là người một nhà..." Vẻ mặt phụ nhân có chút thất vọng, cuối cùng bà thản nhiên nói.
Triệu Hữu Càn ý thức được mình có chút thất thố, vội vàng hít một hơi thật sâu.
"Con không có ý đó, chỉ là nhắc tới hai người họ làm con đau lòng, con không muốn mình đau lòng, con chỉ muốn tiến về phía trước." Triệu Hữu Càn vội vàng giải thích, giọng điệu cũng dịu lại.
"Nhưng mẹ cảm thấy khi nhắc tới họ, con không phải đau lòng, mà là phẫn nộ."
"Mẹ à, con không có..."
"Được rồi, được rồi, mẹ cũng hiểu tâm trạng của con. Vừa nãy chỉ là mẹ thấy một người trẻ tuổi khá giống em trai con, khó tránh khỏi nhớ tới nó. Con đi làm đi, chuyện trong gia tộc khiến con phải vất vả nhiều rồi." Phụ nhân cũng khôi phục lại sự yên tĩnh.
"Được, vậy mẹ an tâm dưỡng bệnh. Chờ khi thời tiết ấm áp, bệnh của mẹ khá hơn một chút, con sẽ đưa mẹ về nước." Triệu Hữu Càn nói.
...
Triệu Hữu Càn bước nhanh rời đi, trên mặt lộ vẻ bối rối.
Dường như hắn sợ bị mẹ nhìn thấu ý nghĩ thật trong lòng.
Mà phụ nhân Bạch Diệu Anh vẫn đang nhìn chăm chú vào bóng lưng của Triệu Hữu Càn, ánh mắt không một chút gợn sóng.
Cũng không biết từ khi nào mà cái nhà này lại biến thành thế này. Dù cho Venice có đẹp đến đâu, cũng không thể lấp đầy nỗi bi thương trong lòng Bạch Diệu Anh.
Bà nhắm mắt lại, cứ thế nghỉ ngơi, mang theo từng tia bất đắc dĩ và dằn vặt, chờ đợi thời gian trôi qua một cách vô nghĩa.
Vào đêm, thời tiết có chút lạnh, Bạch Diệu Anh vẫn không muốn về phòng, sợ không khí ngột ngạt trong phòng làm mình nghẹt thở.
Cách đây không lâu, Bạch Diệu Anh biết được một tin tức từ một lão bảo vệ trong gia tộc, tin tức đó cũng khiến bà phải nhập viện ngay lập tức.
Bạch Diệu Anh không tài nào chấp nhận được sự thật, rồi lại không thể không nảy sinh lòng nghi ngờ với chính con trai mình.
Lẽ nào thật sự là Triệu Hữu Càn?
Cộc, cộc, cộc, cộc, cộc.
Tiếng bước chân ngày một gần.
Bạch Diệu Anh không để tâm, nhưng đột nhiên một chiếc áo khoác lông dê ấm áp vô cùng được đắp lên người, một đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai bà, điều này làm Bạch Diệu Anh bất giác mở mắt ra.
Đó là một khuôn mặt anh tuấn mà quen thuộc, dù nghiêm túc nhưng vẫn luôn nở một nụ cười.
Đứa nhỏ này rất thích cười. Bạch Diệu Anh nhớ lúc còn nhỏ nó đã mang theo nụ cười ấm áp khiến người ta tan chảy, không ngừng cười khúc khích, dù chỉ quan sát những sự vật xung quanh thì khóe miệng cũng sẽ nhếch lên.
Đây cũng là lý do vì sao Bạch Diệu Anh và chồng lại yêu thương đứa bé này đến vậy, như thể nó sinh ra đã thuộc về gia đình này, yêu thích tất cả những gì mà người làm cha làm mẹ như họ ban tặng.
"Tiểu Mãn Mãn?" Lúc này, Bạch Diệu Anh không dám tin vào mắt mình, bởi vì lại được nhìn thấy khuôn mặt này.
Thậm chí phản ứng đầu tiên của bà không phải là thật sự thấy con trai mình cải tử hoàn sinh, mà là mình đã ngủ quên trên ghế, ý thức đã tiến vào giấc mơ.
"Khụ khụ, đã nói là sau khi con mười tám tuổi thì đừng gọi con như vậy nữa mà." Chàng trai xấu hổ nói.
"Dù con có 88 tuổi thì mẹ vẫn sẽ gọi con như vậy. Tiểu Mãn Mãn, bố con đâu, bố con cũng đến thăm mẹ sao? Hai người ở dưới đó có tốt không, có bị lũ quỷ sai kia bắt nạt không, có ăn no mặc ấm không, tiền có đủ dùng không? Tết thanh minh năm ngoái mẹ ở Venice có đốt đồ cho hai cha con, hai cha con đã nhận được chưa? Thôi xong, gay rồi, Venice là ở nước ngoài, tiền vàng chắc đã bị lũ quỷ Tây kia cuỗm mất rồi, coi như không qua được hải quan âm phủ, chắc chắn cũng bị xén bớt. Sang năm mẹ về nước, mẹ sẽ đốt thêm cho hai cha con..." Bạch Diệu Anh kích động nói không ngừng, như muốn trút hết những lời muốn nói trong mấy giây ngắn ngủi.
"Mẹ, con không thể đưa cha đến thăm mẹ được." Triệu Mãn Duyên ngồi xuống ghế.
"Vì sao vậy? Lẽ nào hai cha con không gặp nhau? Hai cha con ở dưới đó cũng phải nương tựa lẫn nhau, đừng vì chút mâu thuẫn nhỏ mà mỗi người một nơi. Mẹ biết cha con rất nghiêm khắc, luôn muốn con cái thành tài, có tiếng nói trong xã hội. Nhưng thực ra nhiều lúc cha con cũng nói với mẹ, ông cảm thấy con cứ sống tùy ý cũng tốt, đời người được bao lâu thì cứ sống phóng túng đi, có thể sống an ổn một đời là phúc rồi. Chỉ cần con vui vẻ, giống như lúc nhỏ cứ cười hì hì, cha cũng không ép con phải làm chủ tịch thương hội, tinh anh giới chính trị, hay rồng phượng trong loài người đâu..." Bạch Diệu Anh thật sự có quá nhiều lời muốn nói, mỗi lần đều nói một hơi, như sợ sau này sẽ không còn cơ hội.
Triệu Mãn Duyên nghe xong thì nụ cười đã tắt, có thể thấy nỗi đau thương lan tỏa từ trong ánh mắt.
"Mẹ à, con không thể đưa cha đến thăm mẹ là vì con không ở dưới đó như mẹ nghĩ đâu. Con còn sống, sống rất khỏe mạnh. Mẹ cũng không nằm mơ đâu, mẹ nhìn xung quanh một chút đi, mơ sẽ không chân thực như thế, trong mơ cũng không có muỗi đốt mẹ đâu." Nói xong câu này, Triệu Mãn Duyên vỗ nhẹ lên tay mẹ một cái.
Bạch Diệu Anh cảm thấy rõ ràng cơn đau rát, nhưng biểu cảm trên mặt đang nhanh chóng biến đổi, kinh ngạc, vui mừng, hoài nghi không ngừng đan xen vào nhau.
"Đúng là con sao, Tiểu Mãn Mãn?" Bạch Diệu Anh không thể kìm nén được xúc động.
"Vâng, là con đây thưa mẹ. Lang thang bên ngoài mấy năm, bây giờ có chút nhớ nhà, quan trọng nhất là con nhớ mẹ." Triệu Mãn Duyên một lần nữa nở nụ cười, chủ động rúc đầu vào lòng mẹ.