Quyết định này sẽ do thành Athens đưa ra.
Tất cả mọi người đang có mặt tại thành Athens.
Kể cả những du khách chỉ đơn thuần đến đây để tận hưởng bầu không khí.
Chỉ cần là người khoác áo bào đen và váy đen thì đều có tư cách lựa chọn.
Nhưng hiện tại thành Athens có tám trăm ngàn người, lẽ nào mỗi người lại cầm giấy bút để viết ra lựa chọn của mình sao?
"Mọi người có thấy những đóa hoa đang hiện diện khắp nơi trong tòa thành này không?"
Lúc này, giọng nói ôn hòa đoan trang của Điện Mẫu vang lên.
Đó đều là ma pháp, âm thanh của Điện Mẫu như đang vang vọng trong tâm trí mỗi người, không hề chói tai nhưng vẫn đủ để chín trăm ngàn người nghe thấy rõ ràng.
Một tháng trước, một lượng lớn hoa cỏ đã được đưa vào trong thành Athens, nhưng chỉ có hai loại, đó là hoa ô liu và hoa nhài.
"Mọi người có biết đến Kỳ Nguyện Pháp Môn của Chúc Phúc Hệ không?" Điện Mẫu Pamirs nói.
Mọi người đương nhiên là biết Pháp Môn Cầu Nguyện, đây là một loại ma pháp thần diệu nhất trong Chúc Phúc Hệ.
Ma pháp này do một pháp sư Chúc Phúc Hệ tạo ra, trong thời gian Pháp Môn Kỳ Nguyện kéo dài, tất cả những người cầu nguyện đều sẽ ban tặng một phần sức mạnh cho pháp môn này. Càng nhiều người cầu nguyện, pháp môn này sẽ càng cường đại.
Nữ thần Hy Lạp đã từng thỉnh cầu một ma pháp Lôi hệ, từng người trong thành thị cùng cầu nguyện, ma pháp Lôi hệ này còn kinh khủng hơn cả cấm chú, cũng đã tiêu diệt titan bạo ngược vào lúc đó.
Lời cầu nguyện này có thể là cầu mưa, cầu gió, cầu tuyết rơi đúng lúc, cầu khỏe mạnh và chữa trị, cũng có thể cầu nguyện cho một lực lượng hủy thiên diệt địa, cầu khả năng diệt thần tru tiên. Chỉ cần người cầu nguyện đủ nhiều, một ma pháp cầu nguyện nho nhỏ cũng có thể trở nên to lớn đến cực điểm.
Đương nhiên, người có thể thực hiện được phương pháp cầu nguyện này chỉ lác đác vài người.
Điện Mẫu Pamirs là người cầu nguyện hiếm hoi còn sót lại của Parthenon Thần Miếu.
"Mọi người hãy nhìn những đóa hoa bên cạnh mình, hoa ô liu đại diện cho Diệp Tâm Hạ, hoa nhài đại diện cho Ishisa. Mọi người cầm đóa hoa mình muốn và đọc lên lời nguyện cầu, cũng chính là một lần trợ giúp ta hoàn thành thần chú cầu nguyện."
"Cứ mỗi một vạn phần nguyện cầu, sẽ khiến nhánh ô liu thánh trên pho tượng Thánh nữ Diệp Tâm Hạ của chúng ta nhiều thêm một bó. Cứ mỗi một vạn phần nguyện cầu, cũng sẽ làm cho pho tượng Thánh nữ Ishisa của chúng ta nhiều thêm một gốc hoa nhài ngàn năm."
Phép cầu nguyện, thế gian hiếm thấy, lại xuất hiện trong cuộc thịnh thế tuyển cử hiện tại, người dân thành Athens vì thế mà cảm xúc dâng trào.
Đây có lẽ là cuộc tuyển cử công chính và công bằng nhất từ trước đến nay, trong tình huống hai vị Thánh nữ trước sau ngang hàng, vậy thì hãy để người dân thành Athens lựa chọn.
Quan trọng nhất là phép cầu nguyện không có chút giả tạo nào. Mỗi một người cầu nguyện đều phải tuân theo nguyên tắc này, họ không thể dâng lên hai loại hoa, càng không thể lặp lại lời nguyện cầu lần thứ hai. Mặc dù người làm phép là Điện Mẫu cũng không cách nào thao túng được kết quả cuối cùng, tất cả đều diễn ra dưới sự chứng kiến của mọi người.
Rất nhiều cuộc tuyển cử có thể bị thao túng trong bóng tối, dù cho có mở hòm phiếu ngay trước mặt tất cả mọi người thì cũng có nhiều cách để thay đổi kết quả.
Nhưng ma pháp thì không thể gian lận.
Vì thế, kết quả của cuộc tuyển cử này sẽ hoàn toàn trở thành một ẩn số. Dù sao người trong thành Athens cũng không biết ai là người lựa chọn cuối cùng, hai vị Thánh nữ cũng không biết Điện Mẫu cuối cùng sẽ dùng cách này để xác định vị trí Thần Nữ.
Thành Athens.
Nền tảng của Parthenon Thần Miếu.
Parthenon Thần Miếu sinh ra ở đây, cũng huy hoàng tại nơi đây.
Từ biểu cảm trên mặt Diệp Tâm Hạ và Ishisa có thể thấy được, cả hai người đều không biết gì về phép cầu nguyện của Điện Mẫu.
Vậy người ở thành Athens yêu thích Tâm Hạ hay Ishisa hơn, có lẽ là một ẩn số.
Bởi vì bất kể là Ishisa hay Diệp Tâm Hạ thì đều quan tâm đến người dân Hy Lạp, đến mỗi một người dân thành Athens. Bất cứ sự kiện gì uy hiếp tới người dân thì hai người đều sẽ không có một chút khoan dung nào.
Lựa chọn của du khách cũng không phải là then chốt, thành Athens hạn chế du khách, nhiều nhất là một vạn người. So với con số tám trăm ngàn khổng lồ, kết quả cuối cùng vẫn là do cư dân bản địa của thành Athens quyết định.
"Hai vị Thánh nữ, có đồng ý với loại hình lựa chọn bằng cầu nguyện này không?" Điện Mẫu Pamirs vẫn trưng cầu ý kiến của hai vị Thánh nữ.
Hai người không hề cân nhắc nhiều, đồng thời gật đầu, biểu thị đồng ý với cách làm này của Thần Nữ.
"Xem ra hai vị Thánh nữ đều có đủ tự tin với cư dân thành thị của mình. Rất tốt, như vậy Thần Nữ của chúng ta sẽ được sinh ra trong lời cầu nguyện. Nào, các cư dân thành Athens, những người con của thần, mời mọi người thận trọng cân nhắc, và hướng về toàn thế giới công bố đáp án của mình!" Giọng Điện Mẫu Pamirs cao vút như tiếng ca.
Cuộc tuyển cử nằm ngoài dự đoán của mọi người, công chính đến mức làm những du khách cũng cảm thấy khó có thể tin nổi.
Bây giờ có bao nhiêu tổ chức cùng chính quyền dám để cho người dân đưa ra quyết định?
Tư tưởng và văn hóa của Parthenon Thần Miếu, quả thật qua mấy ngàn năm cũng không sụp đổ.
...
Trong đám người, một người đàn ông trung niên mặc áo đen có chút không biết làm sao nhìn những người xung quanh.
Mọi người đều đang tìm hoa cỏ bên người, hoa ô liu và hoa nhài nhiều không đếm xuể, dù cho tiếng người huyên náo cũng có thể tìm được một gốc. Thậm chí có mấy người trên thân đã mang cả bó lớn, cho thấy tấm lòng ủng hộ kiên định không rời của họ.
"Cậu thanh niên kia, có thể cho tôi một cành được không?" Mạc Gia Hưng gãi đầu, nói với một thanh niên Athens ở bên cạnh.
Trên cổ, trên cánh tay của thanh niên này đều là hình xăm màu xanh, là cành ô liu, phe phái ủng hộ đã quá rõ ràng.
"Đây, cảm tạ đại thúc đã ủng hộ Thần Nữ Diệp Tâm Hạ của chúng ta!" Thanh niên có hình xăm đưa cho Mạc Gia Hưng một cành.
Mạc Gia Hưng thích náo nhiệt, tuy rằng bên Parthenon Thần Miếu có sắp xếp chỗ ngồi nhưng ông vẫn cảm thấy thoải mái hơn khi hòa mình trong dòng người.
Chỉ là Mạc Gia Hưng không nghĩ tới mình cũng trở thành một người bỏ phiếu.
Trên mặt ông không khỏi nở nụ cười.
Chính mình cũng đã có thể làm chút gì đó cho Tâm Hạ, cứ việc trong con số khủng bố tám trăm ngàn người, một phiếu của mình nhỏ bé không đáng kể, nhưng Mạc Gia Hưng vẫn vô cùng cẩn thận nâng niu cành hoa ô liu. Khi đọc những lời nguyện cầu đơn giản, ông lại càng nhắm chặt hai mắt, thành kính như lúc thắp nén hương bái Phật mong Mạc Phàm thi đậu vào một trường tốt.
"Đại thúc, đại thúc... trong tay đại thúc có hoa chưa? Đóa hoa nhài này đẹp lắm, cho đại thúc một gốc nhé!" Một cô gái xinh đẹp nhiệt tình đưa tới một gốc hoa nhài, đồng thời trực tiếp tiến sát như muốn cho Mạc Gia Hưng một nụ hôn.
Mạc Gia Hưng sợ hết hồn, vội vàng ngăn cô gái nhiệt tình phóng khoáng này lại, nói: "Tôi có hoa rồi, là hoa ô liu."
"Hừ, đồ ngốc!" Cô gái Hy Lạp nhiệt tình phóng khoáng trong nháy mắt biến thành kẻ thù lạnh lẽo kiêu ngạo, trong đôi mắt tràn ngập vẻ xem thường nhìn Mạc Gia Hưng.
Mạc Gia Hưng lúng túng, nhìn kỹ cô gái này, dường như cô ta gặp người nào là hôn người đó, chỉ để đưa thêm mấy đóa hoa nhài.
Sau khi thấy mấy người khác bị mắc mưu, ông không khỏi lo lắng.
Sao lại có thể như vậy chứ?